|
|
Chúc
tụng Thiên Chúa về tặng ân lề luật
(Thánh
Vịnh 118 [119], Kinh Ban Mai, Ngày Thứ Bảy,
Tuần Thứ Nhất)
1. Những
gì phụng vụ Kinh Ban Mai của Ngày Thứ
Bảy thuộc tuần thứ nhất đã
hiến cho chúng ta đó là một đoạn cung
điệu của Thánh Vịnh 118 (119), (các câu
145-152), một giòng cung điệu trong lời
nguyện cầu dài với 22 đoạn cung điệu,
hay 22 cung điệu, con số tương đương
với những chữ thuộc mẫu tự
Do Thái. Mỗi một đoạn cung điệu
bắt đầu bằng một chữ khác nhau
trong mẫu tự Do Thái và thứ tự của
các đoạn cung điệu căn cứ vào
các chữ của mẫu tự. Bài Thánh Vịnh
chúng ta vừa công bố là đoạn cung điệu
thứ 19 (các câu 145-152) tương đương
với chữ qoph.
Việc
giới thiệu mở màn này sẽ giúp rất
nhiều vào việc giúp cho chúng ta hiểu được
ý nghĩa của bài thánh thi tôn kính lề luật
thần linh đây. Nó giống như nhạc Đông
phương là loại nhạc có những sóng
điệu không ngớt vang động dâng lên
tận trời cứ âm vọng trong tâm trí và cảm
quan, tinh thần và thể xác của con người
cầu nguyện.
2.
Theo một nhịïp điệu từ “aleph
đến tav”, từ chữ đầu tiên cho
đến chữ cuối cùng của mẫu tự
Do Thái, chúng ta có thể nói từ A đến Z
trong mẫu tự của chúng ta, con người
cầu nguyện nói lên lời tạ ơn đối
với Lề Luật Chúa, một lề luật
được họ coi như là một ngọn
đèn soi cho bước chân của họ trên
nẻo đường đời đầy
những tối tăm.
Người
ta nói rằng đại triết gia kiêm khoa học
gia Blaise Pascal đã đọc bài thánh vịnh
ý nghĩa nhất trong các thánh vịnh này mỗi
ngày, cũng như nhà thần học Dietrich Bonhoeffer,
người bị Nazis thảm sát năm 1945,
đã dùng bài thánh vịnh này làm lời nguyện
cầu sống trong mọi lúc khi ông viết rằng:
“Không thể phủ nhận được tính
cách trầm trầm là bài Thánh Vịnh 118 (119) vì
nó dài dòng và đơn điệu, thế nhưng
chúng ta cần phải chậm rãi và nhẫn nại
đọc từng lời, từng câu một.
Bấy giờ chúng ta mới khám phá ra rằng
những lần lập đi lập lại bề
ngoài ấy thực sự là những khía cạnh
mới của cùng một thực tại, đó
là lòng yêu mến Lời Chúa. Vì tình yêu này không cùng,
nên những lời tuyên xưng tình yêu ấy cũng
thế. Những lời ấy có thể đồng
hành với chúng ta suốt cả cuộc đời,
và với tính cách đơn sơ giản dị
của chúng, những lời ấy trở thành
lời nguyện cầu của giới trẻ,
của người trưởng thành cũng như
của thành phần đứng tuổi khả
kính” (Pray the Psalms with Christ, English translation
of the Italian title, Pregare i Salmi con Cristo, Brescia,
1978, 3a edizione, p. 48).
3. Sự kiện lập đi lập
lại này, không kể nó giúp cho chúng ta dễ nhớ
trong việc hát ca đoàn, nó còn là một cách tốt
đẹp trong việc nuôi dưỡng tâm tình
gắn bó với Thiên Chúa và tin tưởng phó
mình vào tay Ngài là Đấng chúng ta kêu cầu và
yêu mến. Nơi việc cứ lập đi
lập lại của Thánh Vịnh 118 (119) này,
Tôi muốn nêu lên một chi tiết quan trọng.
Mỗi một câu trong 176 câu, con số câu làm nên
bài ca tụng Sách Torah, Lề Luật và Lời
thần linh này, đều có ít nhất là một
trong tám chữ sau đây được dùng để
trực tiếp nói đến Sách Torah, đó
là lề luật, lời lẽ, chứng từ,
phán quyết, chỉ dạy, sắc chỉ, huấn
thị và mệnh lệnh.
Như thế, Thiên Chúa và con người
gặp gỡ nhau trong một cuộc trao đổi
bằng lời bảo và việc làm, bằng dạy
dỗ và lắng nghe, bằng chân lý và đời
sống.
4. Giờ đây chúng ta
tiến đến đoạn cung điệu
(các câu 145-152) của chúng ta hôm nay, một đoạn
cung điệu rất hợp với tinh thần
của buổi nguyện Kinh Ban Mai. Thật vậy,
cảnh trí chính của bộ tám câu thánh vịnh
này là cảnh về đêm, thế nhưng lại
là cảnh hướng về một ngày mới.
Sau một đêm dài canh thức đợi trông
và nguyện cầu trong Đền Thờ, vào
lúc hừng đông xuất hiện nơi chân trời
cũng là lúc bắt đầu giờ phụng
vụ, người tín hữu tin rằng Chúa sẽ
nhận lời kẻ đã thâu đêm nguyện
cầu, bằng việc họ tin tưởng
và suy niệm Lời thần linh. Ý thức vững
mạnh như vậy và nhìn thấy một ngày
mở ra trước mắt, họ sẽ không
còn hãi sợ hiểm nguy nữa. Họ biết
rằng, được Thiên Chúa ở với,
họ sẽ không còn bị khống chế bởi
những kẻ bách hại họ, thành phần
công hãm họ bằng lọc lừa đảo
điên (x câu 150).
5. Đoạn cung
điệu này nói lên cho thấy một lời
nguyện cầu thiết tha: “Lạy Chúa, con kêu
lên với tất cả tâm hồn... Con chỗi
dậy trước khi hừng đông lên để
kêu cầu Chúa cứu giúp con; con tin tưởng
vào lời của Chúa...” (các câu 145, 147). Trong Sách
Ai Ca, chúng ta cũng đọc thấy lời
mời gọi này: “Nào hãy chỗi dậy đi,
hãy kêu lên trong đêm tối vào lúc bắt đầu
thức canh; hãy để nỗi lòng của mình
tràn ra như nước chảy trước nhan
Chúa! Hãy giơ tay lên hướng về Ngài” (2:19).
Thánh Ambrose đã lập lại như thế này:
“Ôi con người, ngươi không biết hay
sao mỗi ngày ngươi phải dâng lên Thiên Chúa
hoa trái đầu mùa của con tim và tiếng nói
ngươi hay sao? Khi hừng đông lên, ngươi
hãy mau mắn mang tới Giáo Hội những hoa
trái đầu mùa của lòng ngươi sùng kính”
(Exp. Inps. CXVIII; PL 15, 1476 A).
Đoạn
cung điệu của chúng ta hôm nay đây còn là
việc làm thăng hóa niềm tin tưởng,
niềm tin là chúng ta không bị lẻ loi, vì Thiên
Chúa là Đấng lắng nghe chúng ta và ra tay can
thiệp cho chúng ta. Người cầu nguyện
là kẻ thân thưa rằng: “Lạy Chúa, Chúa ở
gần con” (câu 151). Những bài thánh vịnh khác
cũng cho thấy điều này: “Vì thù địch
của con, xin Chúa hãy xích lại gần con, hãy
cứu lấy con, hãy giải thoát con!” (Ps 68:19);
“Chúa gần gũi những tấm lòng tan nát và
cứu vớt những kẻ dập nát tâm can”
(Ps 33:19).
(L’Osservatore Romano, ấn bản Anh ngữ, ngày
14/11/2001)
|
|