| |
NGÀY 25 THÁNG GIÊNG
THÁNH PHAOLÔ TÔNG ĐỒ TRỞ LẠI
Lễ Kính
Lễ
này kết thúc tuần bát nhật cầu cho sự hiệp nhất các Kitô hữu.
Ơn Chúa đã biến đổi thánh Phaolô từ một kẻ bách hại các tín hữu
thành một sứ giả loan truyền Phúc Âm. Sự kiện này dạy cho chúng
ta biết đức tin của chúng ta có nền tảng là ơn thánh và sự tự
do đáp ứng của mỗi người. Cách tốt nhất để đem lại sự hiệp nhất
các Kitô hữu là khuyến khích sự hoán cải nơi những người chung
quanh.
12.1
Trên đường Damascus.
Tôi biết tôi tin vào ai, và xác tín rằng: Người có đủ quyền năng
bảo toàn giáo lý đã được giao phó cho tôi, mãi cho tới ngày phán
xét.1
Là một người hăng say bảo vệ lề luật Moses, Saulô nhìn các Kitô
hữu như một đe dọa nguy hiểm cho Do Thái Giáo. Ông quyết định
dùng hết thời giờ để tiêu diệt Giáo Hội Kitô non trẻ ấy. Saulô
lần đầu tiên được sách Tông Đồ Công Vụ nhắc đến là một thanh niên
chứng kiến cuộc hành hình Têphanô, vị thánh tử đạo tiên khởi của
Kitô Giáo.2 Thánh Augustine nhận định lời cầu nguyện của vị tử
đạo đã sinh hoa kết quả nơi cuộc đời của một trong những người
bách hại thánh nhân.3 Sau biến cố ấy, Saulô đã tới gặp thượng
tế xin thư giới thiệu đến các hội đường ở Damascus để thấy những
người theo đạo, bất luận đàn ông hay đàn bà, thì bắt trói giải
về Jerusalem.4
Nhờ
hoạt động của Chúa Thánh Thần và công cuộc tông đồ sinh động của
các tín hữu, Giáo Hội đã bành trướng nhanh chóng, bất chấp những
hoàn cảnh thù nghịch: Vậy những người phải tản mát này đi khắp
nơi loan báo lời Chúa.5
Saulô trên đường đến Damascus, hằm hằm những đe dọa và giết chóc
các môn đệ, nhưng Thiên Chúa đã có chương trình cho con người
này. Bấy giờ vào khoảng giữa trưa, Saulô đến gần Damascus thì
bỗng nhiên một luồng ánh sáng từ trời chiếu xuống bao phủ lấy
ông. Ông ngã xuống đất và nghe có tiếng nói, ‘Saulô, Saulô, tại
sao ngươi bắt bớ Ta?’ Ông hỏi lại, ‘Ngài là ai, lạy Chúa?’ Chúa
đáp, ‘Ta là Giêsu mà ngươi đang bắt bớ.’6 Lúc bấy giờ, Saulô đã
nêu một câu hỏi quyết định cho cuộc đời mình, ‘Lạy Chúa, tôi phải
làm gì?’7 Saulô giờ đây đã trở thành một con người hoàn toàn khác.
Saulô đã trở thành Phaolô. Khi được hoán cải, ngài tức thời nhận
thức được tất cả. Đức tin mới mẻ đã đưa ngài đến chỗ hoàn toàn
hiến mình trong bàn tay Thiên Chúa. Lạy Chúa, Chúa muốn con làm
gì? Chúa mong đợi gì nơi con?
Thiên Chúa đã nhiều lần muốn thu hút sự chú ý và đi vào cuộc đời
của chúng ta. Người muốn giãi bày các chương trình kỳ diệu của
Người cho chúng ta. ‘Nguyện Chúa được chúc tụng,’ bạn thưa lên
lời ấy sau khi xưng tội xong. Bạn nghĩ: dường như tôi vừa mới
được tái sinh. Sau đó, bạn thầm thĩ: ‘Domine, quid me vis facere?
– Lạy Chúa, Chúa muốn con làm gì?’ Và bạn được trả lời: ‘Nhờ ơn
Chúa giúp, tôi sẽ không để vật nào, người nào ngăn cản tôi chu
toàn thánh ý rất tốt lành của Chúa nữa: Serviam – Con sẽ phụng
sự Chúa vô điều kiện.’8
12.2
Cuộc đời thánh Phaolô là một hải đăng hy vọng. Đáp trả ơn Chúa.
Tôi sống trong niềm tin vào Con Thiên Chúa, Đấng đã yêu mến và
đã hiến mạng vì tôi.9
Chắc chúng ta không bao giờ quên được những lần Chúa Giêsu đã
đi vào cuộc đời của chúng ta mà không báo trước. Thánh Phaolô
chắc cũng không bao giờ quên được lần gặp gỡ đáng nhớ giữa ngài
với Chúa phục sinh. Trên đường đến Damascus… Thánh Phaolô đã dùng
cụm từ này để đánh dấu khúc quặt trong cuộc đời ngài. Có những
lần, ngài đã nhắc lại khúc quặt này. Sau cùng, Chúa cũng hiện
ra với tôi, như với đứa con sinh non.10
Cuộc đời thánh Phaolô là một hải đăng hy vọng, bởi vì còn ai dám
nói rằng họ không thể vượt thắng các sai lỗi, khi mà một trong
những kẻ hung hãn bách hại các tín hữu, lại đã được biến đổi thành
Tông Đồ cho các dân ngoại như thế?11 Ơn Chúa hôm nay vẫn có thể
thực hiện nhiều phép lạ nơi tâm hồn con người. Nhưng sức mạnh
ấy cũng tùy thuộc sự đáp ứng với ân sủng của chúng ta. Ơn Chúa
vẫn đầy đủ. Điều cần thiết là chúng ta phải tự do đáp ứng hết
lòng. Thánh Augustine chú giải câu nói của thánh Phaolô Không
phải vì tôi, nhưng vì ơn Chúa trong tôi: Nghĩa là, không phải
vì một mình Phaolô, nhưng vì Chúa hoạt động trong ngài. Và do
đó, không phải một mình ơn Chúa, cũng không phải vì một mình Phaolô,
nhưng ơn Chúa, cùng với ngài.12
Nếu biết cậy trông ơn Chúa, chúng ta sẽ có sức thắng vượt bất
kỳ khuyết điểm hoặc thất vọng nào. Chúa luôn mời gọi chúng ta
hãy bắt đầu lại, hoán cải tâm hồn, bước đi trong an bình, và hân
hoan trên những con đường của Chúa trên trần gian. Như thánh Phaolô,
chúng ta hãy đáp lại lời mời gọi của Chúa, Lạy Chúa, con phải
làm gì? Chúa muốn con nỗ lực hơn nữa trong những lãnh vực nào?
Chúa muốn con thay đổi đời sống của con bằng những phương cách
nào? Vì Chúa Giêsu luôn tìm kiếm chúng ta, thánh nữ Teresa đã
khuyên nhủ, Điều tối quan trọng là chúng ta phải kín múc nguồn
năng lực mới để trở nên hữu ích và biết ơn đối với ơn Chúa. Đây
là những điều kiện Chúa đã ấn định. Nếu chúng ta không sử dụng
tốt các kho tàng của Người, Chúa sẽ ban cho người khác và chúng
ta sẽ ra nghèo nàn. Chúa sẽ ban các châu báu của Người cho những
ai biết làm cho chúng rực rỡ hơn.13
Lạy Chúa, con sẽ phải làm gì? Tận thâm tâm, chúng ta hãy hỏi như
thế nhiều lần trong ngày sống. Chúa Giêsu sẽ cho chúng ta biết
tình yêu chúng ta còn thiếu sót hoặc chưa hoàn thiện ở chỗ nào
như ý Người muốn.
12.3
Lòng nhiệt thành vì các linh hồn.
Tôi biết tôi tin vào Đấng nào…
Những lời này đã giải thích về cuộc đời sau đó của thánh Phaolô.
Ngài đã gặp gỡ Chúa Kitô. Mọi sự khác đều nhạt nhòa nếu so với
thực tại rạng ngời này. Không gì có giá trị ngoài Chúa Kitô, và
không vì Chúa Kitô. Điều duy nhất làm thánh nhân sợ hãi giờ đây
là xúc phạm đến Thiên Chúa. Động lực sống duy nhất của ngài là
tận trung với Chúa và làm cho mọi người nhận biết Chúa.14 Đây
là thái độ sống mà chúng ta phải khát khao.
Từ lúc gặp gỡ Chúa Kitô, thánh Phaolô đã dành tất cả con người
của ngài cho Thiên Chúa. Trước kia ngài đã hung hăng bách hại
và xua đuổi các tín hữu thế nào, thì nay ngài cũng nhiệt tâm phục
vụ Giáo Hội như vậy. Ngài đã tiếp nhận sứ vụ tông đồ mà Chúa Kitô
đã ban cho các Tông Đồ, và coi như của riêng ngài. Hãy đi rao
giảng khắp thế gian, và loan báo Tin Mừng cho mọi thụ tạo.15 Thánh
Phaolô đã lãnh nhận sứ vụ này, và từ giây phút ấy, biến nó thành
mục đích cho cuộc đời. Cuộc ‘hoán cải’ của ngài là ở chỗ này,
ngài đã để Chúa Kitô ngài đã gặp trên đường Damascus đi vào và
điều hướng cuộc sống của ngài về một mục tiêu duy nhất: đó là
rao giảng Phúc Âm. ‘Tôi mắc nợ người Hy Lạp cũng như người man
di, người thông thái cũng như người dốt nát… Vâng, tôi không hổ
thẹn vì Phúc Âm. Quả thế, Phúc Âm là sức mạnh Thiên Chúa dùng
để cứu độ bất cứ ai có lòng tin’ (Rm 1:14-16).16
Tôi biết tôi tin vào Đấng nào… Vì Chúa Kitô, thánh Phaolô đã chấp
nhận mọi hiểm nguy và gian truân. Ngài phải chịu những công việc
đằng đẵng, mệt mỏi, thất bại, phản bội, với bất cứ giá nào, chỉ
để đem các linh hồn về cho Chúa. Năm lần tôi đã bị người Do Thái
đánh đòn bốn mươi roi bớt một; ba lần bị đánh đòn; một lần bị
ném đá; ba lần bị đắm tầu; một đêm một ngày lênh đênh giữa biển
khơi!… Phải thực hiện nhiều cuộc hành trình, gặp bao nguy hiểm
trên sông, nguy hiểm do trộm cướp, nguy hiểm do đồng bào, nguy
hiểm vì dân ngoại, nguy hiểm ở thành phố, trong sa mạc, ngoài
biển khơi, nguy hiểm do những kẻ giả danh là anh em. Tôi còn phải
vất vả mệt nhọc, thường phải thức đêm, bị đói khát, nhịn ăn nhịn
uống và chịu rét mướt trần truồng. Không kể các điều khác, còn
có nỗi ray rứt hằng ngày của tôi là mối bận tâm lo cho tất cả
các hội thánh. Có ai yếu đuối mà tôi lại không cảm thấy mình yếu
đuối? Có ai vấp ngã mà tôi lại không cảm thấy lòng sôi lên?17
Thánh Phaolô đã coi Chúa Kitô là tâm điểm cuộc đời ngài. Vì đã
chấp nhận tất cả vì Chúa Kitô, đến cuối đời ngài đã nói được,
Vì chúng ta đã chia sẻ trong những đau khổ của Chúa Kitô, nên
chúng ta cũng được thông phần dồi dào trong sướng vui nhờ Chúa
Kitô như vậy. Thánh Phaolô tìm được niềm vui không phải vì không
còn đau khổ, nhưng vì sự hiện diện của Chúa Kitô.
Chúng ta hãy khép lại bài suy niệm hôm nay bằng lời nguyện phụng
vụ: Lạy Thiên Chúa là Cha chúng con, Chúa đã dạy Phúc Âm cho toàn
thế giới nhờ lời rao giảng của thánh Phaolô, Tông Đồ của Chúa.
Xin cho chúng con là những người kính nhớ cuộc trở về với đức
tin của ngài cũng được noi gương ngài để làm chứng cho chân lý
của Chúa.18
|
|