| |
NGÀY 14 THÁNG NĂM
THÁNH MATTHIAS TÔNG ĐỒ
Lễ Kính
Sau
khi Chúa lên trời, các Tông Đồ đón chờ Chúa Thánh Thần hiện xuống.
Các ngài đã chọn thánh Matthias vào nhóm Mười Hai, thay thế cho
Giuđa, để làm trọn con số tượng trưng của mười hai chi tộc Israel.
Thánh Matthias vốn là một môn đệ của Chúa và nhân chứng của sự
kiện Chúa sống lại. Theo truyền tụng, ngài đã giảng đạo và tử
đạo tại Ethiopia. Nhờ sự vận động của thánh nữ Helena, di hài
của thánh nhân đã được chuyển về Trier nước Đức, và được tôn nhận
làm bổn mạng của thành phố này.
36.1
Thiên Chúa tuyển chọn.
Không phải các con đã chọn Thầy, nhưng chính Thầy đã chọn và cắt
đặt các con đi hầu đem lại hoa trái, ngõ hầu hoa trái các con
tồn tại.1
Sau khi Giuđa phản bội, chỗ của ông trong nhóm Mười Hai bị bỏ
trống. Cuộc tuyển chọn người thay thế Giuđa đã làm trọn lời Chúa
Thánh Thần tiên báo, và Chúa Giêsu đã thiết định rõ ràng: Chúa
muốn có mười hai Tông Đồ,2 bởi vì Dân Mới của Chúa cũng phải có
mười hai trụ cột, giống như dân Israel có mười hai chi tộc.3 Thánh
Phêrô đã dùng quyền tối cao trong cộng đoàn gồm 120 môn đệ, nêu
lên những điều kiện Thầy Chí Thánh đã đặt ra. Ai hội đủ những
điều kiện ấy sẽ được đứng vào Tông Đồ đoàn: người ấy phải quen
biết Chúa Giêsu, và phải làm chứng cho Người. Thánh Phêrô đã giải
thích cho cộng đoàn: Trong số những anh em cùng chúng tôi theo
Chúa Giêsu suốt thời gian Người sống giữa chúng ta, kể từ khi
Người được Gioan làm phép rửa cho đến ngày Người lìa bỏ chúng
ta và được rước lên trời, phải có một người trở thành chứng nhân
cùng với chúng tôi để làm chứng Người đã phục sinh.4 Thánh Phêrô
nhấn mạnh người được tuyển chọn phải là một chứng nhân về những
lời giảng dạy và những sự kiện trong toàn bộ cuộc đời công khai
của Chúa Giêsu, nhất là sự kiện phục sinh. Ba mươi năm sau, chúng
ta thấy thánh nhân cũng lặp lại điều ấy trong chứng từ sau cùng
cho các tín hữu: Khi chúng tôi nói cho anh em biết quyền năng
và cuộc quang lâm của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, thì không
phải chúng tôi dựa theo những chuyện hoang đường thêu dệt khéo
léo, nhưng là vì chúng tôi đã được thấy tận mắt vẻ uy phong lẫm
liệt của Người.5
Thánh
Phêrô không tự mình tuyển chọn, nhưng trao phó việc ấy cho Thiên
Chúa, như tập tục thỉnh thoảng vẫn gặp trong Cựu Ước.6 Chúng ta
đọc trong sách Châm Ngôn, Người ta gieo quẻ trong nếp áo, nhưng
mọi quyết định đều do nơi Giavê.7 Vậy họ đề cử hai người: ông
Giuse, biệt danh là Barsabbas, cũng gọi là Công Chính, và ông
Matthias – tên đầy đủ là Mattathias, nghĩa là ‘quà tặng của Thiên
Chúa.’ Họ rút thăm, và ông Matthias đã trúng thăm: ông được kể
thêm vào số mười một Tông Đồ. Tài liệu lịch sử cổ xưa ghi lại
một truyền tụng, cho biết vị Tông Đồ này thuộc nhóm bảy mươi hai
môn đệ Chúa Giêsu đã sai đi rao giảng tại các thành nước Israel.8
Trước khi bầu chọn, thánh Phêrô và toàn thể cộng đoàn đã cầu nguyện,
bởi vì sự lựa chọn không phải là của các ngài: ơn gọi luôn luôn
là một sự lựa chọn của Thiên Chúa. Vậy các ngài cầu nguyện: Lạy
Chúa, chính Chúa thấu suốt lòng mọi người, xin chỉ cho thấy Chúa
chọn ai trong hai người này. Mười một Tông Đồ và các môn đệ không
dám đảm nhận hoặc từ chối trách nhiệm tuyển chọn người thay thế
Giuđa, nhưng trao phó cho Thiên Chúa. Về sau, thánh Phaolô cũng
nói ngài được cắt đặt không bởi người đời hay nhờ người đời, nhưng
là nhờ Chúa Giêsu Kitô và Thiên Chúa là Cha.9 Chính Thiên Chúa
đã tuyển chọn và sai đi, ngày nay cũng như ngày xưa.
Mỗi người chúng ta có một ơn gọi nên thánh và tông đồ. Chúng ta
lãnh nhận ơn gọi ấy trong bí tích Thánh Tẩy. Và ơn gọi ấy đã được
Thiên Chúa xác nhận qua những lần can thiệp vào đời sống chúng
ta. Có những giờ phút trong cuộc đời, lời mời gọi theo Chúa Giêsu
trở nên đặc biệt căng thẳng và rõ rệt. Tôi không nghĩ Thiên Chúa
cưỡng ép tôi. Nhưng… Thiên Chúa không cần sự đồng ý của chúng
ta để làm ‘rắc rối’ cuộc đời chúng ta. Người cứ vào: và việc là
thế đấy!10 Lúc đó, chúng ta có đáp ứng hay không là tùy chúng
ta. Hôm nay, chúng ta hãy tự hỏi trong giờ cầu nguyện: Tôi có
trung tín với những gì Thiên Chúa muốn về tôi hay không? Tôi có
cố gắng thực thi thánh ý Chúa trong mọi công việc của tôi hay
không? Tôi có sẵn sàng đáp lại những điều Thiên Chúa đòi hỏi tôi
trong cuộc đời hay không?
36.2
Ơn thánh luôn đầy đủ để đáp ứng ơn gọi.
…Và lá thăm chỉ đúng Matthias. Ơn gọi của thánh Matthias nhắc
cho chúng ta rằng, ơn gọi luôn luôn là một tặng ân nhưng không.
Thiên Chúa tiền định cho chúng ta được nên giống Con của Người
và được thông phần đời sống thần linh của Người. Thiên Chúa ban
cho chúng ta một sứ mạng trên trần gian, để rồi muôn đời được
hưởng hạnh phúc thiên đàng với Người. Thiên Chúa mời gọi chúng
ta sống thân mật với Người và mở rộng vương quốc của Người, ai
nấy trong hoàn cảnh và địa vị riêng.
Ngoài ơn gọi nên thánh phổ quát, Chúa Giêsu còn đặc biệt mời gọi
riêng nhiều cá nhân: một số làm nhân chứng bằng nếp sống xa lìa
trần thế; một số khác phụng sự Người qua thiên chức linh mục.
Nhưng với đại đa số, Chúa để họ sống giữa trần thế và thánh hóa
trần thế từ bên trong, hoặc trong bậc hôn nhân, như một con đường
nên thánh,11 hoặc trong bậc độc thân, để hiến dâng trọn vẹn trái
tim tình yêu cho Thiên Chúa và các linh hồn.
Ơn gọi không phát xuất từ những khát vọng hay ước muốn tốt lành.
Các thánh Tông Đồ, và hôm nay là thánh Matthia, đã không chọn
Chúa Giêsu làm Tôn Sư như kiểu những người Do Thái thường chọn
một rabbi nào đó làm tôn sư. Chính Chúa Giêsu đã tuyển lựa – một
số trực tiếp - số khác, như thánh Matthias, qua việc bầu chọn
mà Giáo Hội phó thác trong tay Chúa. Không phải các con đã chọn
Thầy, Chúa Giêsu nhắc nhở các Tông Đồ trong bữa Tiệc Ly, nhưng
chính Thầy đã chọn các con và đã cắt đặt để các con đi và mang
lại hoa trái, và để hoa trái các con tồn tại.12 Những người này
diễm phúc biết bao khi được lãnh nhận đặc ân lớn lao? Thực sự
không có gì để thắc mắc tại sao những người này lại được tuyển
chọn. Đơn giản vì Chúa đã gọi họ, chứ không gọi những người khác:
Chúa gọi đến với Người những kẻ Người muốn.13 Đó là toàn bộ phận
phúc và mục đích của cuộc sống.
Từ giây phút Chúa Giêsu tuyển chọn và mời gọi một linh hồn theo
Người, sau đó còn nhiều lời mời gọi khác nữa, có thể lặng lẽ,
nhưng đánh dấu con đường cho linh hồn bước đi trong cuộc sống.14
Thiên Chúa ban cho linh hồn những tri thức và ân sủng đặc biệt
để nâng linh hồn lên cao, làm cho linh hồn khao khát sự hoàn thiện,
muốn phục vụ toàn thể nhân loại, nhất là những người chung quanh.
Ơn Chúa không bao giờ thiếu cho chúng ta.
Truyền tụng kể lại, như các Tông Đồ khác, thánh Matthias cũng
đã chịu tử đạo. Thánh nhân đã làm trọn nhiệm vụ vinh quang, nhưng
đôi khi rất gian nan mà Chúa Thánh Thần đã ủy thác cho ngài từ
ngày ấy. Trong trường hợp chúng ta, việc trung thành với ơn gọi
sẽ giúp chúng ta tìm được hạnh phúc và ý nghĩa của cuộc đời.
36.3
Hạnh phúc và ý nghĩa của đời tín hữu.
Chúa Giêsu đã tuyển chọn những kẻ thuộc về Người: Người kêu gọi
họ. Ơn gọi là một vinh dự lớn lao, cho họ được hợp nhất thân thiết
với Thầy Chí Thánh, với những quyền lợi đặc biệt để đáng được
nhậm lời khi cầu nguyện. Trên một số điểm nào đó, ơn gọi mỗi người
dựa trên con người của họ: có thể nói ơn gọi và đương sự nên một
với nhau, hợp nhất với nhau. Điều này nghĩa là - trong sáng kiến
của Thiên Chúa - có một ưu ái đặc biệt dành cho những người được
gọi, không những được ơn cứu độ, mà còn phân phát ơn cứu độ nữa.
Và vì thế, từ đời đời, từ khi chúng ta bắt đầu xuất hiện trong
chương trình của Đấng Tạo Hóa và Người muốn chúng ta được hiện
hữu, Người cũng muốn chúng ta được mời gọi, qua việc an bài cho
chúng ta tất cả những ân huệ và điều kiện, để chúng ta tự tình
và ý thức đáp lại lời mời gọi của Chúa Kitô hoặc của Giáo Hội.
Thiên Chúa là Đấng yêu thương chúng ta, chính Người là Tình Yêu,
là Đấng đã kêu gọi chúng ta (cf Rm 9:11).15
Thánh Phaolô hầu như bao giờ cũng khởi đầu các bức thư bằng những
câu như sau: Phaolô, tôi tớ của Đức Giêsu Kitô, được mời gọi là
Tông Đồ, được dành riêng cho Phúc Âm của Chúa…16 Thánh nhân được
kêu gọi và tuyển chọn không phải bởi con người hoặc nhờ con người,
nhưng nhờ Đức Giêsu Kitô và Thiên Chúa là Cha.17 Thiên Chúa kêu
gọi chúng ta như Người đã kêu gọi Moses,18 Samuel,19 Isaia.20
Đó là một ơn gọi không dựa trên công trạng cá nhân: Thiên Chúa
đã gọi tôi từ lòng mẹ.21 Thánh Phaolô còn trình bày rõ ràng hơn:
Người đã cứu độ chúng ta và đã kêu gọi chúng ta vào dân thánh
của Người, không phải vì công kia việc nọ chúng ta đã làm, nhưng
là do kế hoạch và ân sủng của Người.22
Chúa Giêsu đã mời gọi các môn đệ hãy chia sẻ chén đắng, tức là
cuộc sống và sứ mạng của Người. Giờ đây Chúa cũng mời gọi chúng
ta như thế: chúng ta phải cẩn thận đừng để tiếng Chúa bị mất hút
giữa những náo động. Nếu không ở trong Chúa hoặc không phải vì
Chúa, thực sự chẳng có gì là niềm vui. Một khi chúng ta đã nhận
ra tiếng Chúa Kitô mời gọi chúng ta theo Người, thì không còn
gì là quan trọng nữa so với việc theo Chúa. Về phần Chúa Kitô,
Người sẽ dần dần tỏ cho chúng ta - trong suốt cuộc đời chúng ta
- những kho tàng phong phú của ơn gọi mà chúng ta lần đầu tiên
đã nghe thấy, khi Người đi qua bên cạnh chúng ta.
Sau khi được tuyển chọn, thánh Matthias không còn được Thánh Kinh
nhắc đến nữa. Cùng với các Tông Đồ khác, ngài đã nghiệm được niềm
vui bừng cháy trong ngày Hiện Xuống. Thánh nhân đã đi rao giảng
và chữa lành bệnh tật. Ngài để lại một di sản đức tin không thể
phai nhòa, một đức tin bền vững mãi đến thời kỳ của chúng ta.
Ngài cũng là một ngọn đèn cháy sáng trên thiên đàng cho Thiên
Chúa vui hưởng.
|
|