dongcong.net
 
 


NGÀY 6 THÁNG TÁM
LỄ CHÚA BIẾN HÌNH
Lễ Kính

Ngày lễ này từ lâu đời đã được cử hành khắp Giáo Hội, Đông cũng như Tây, trong cùng một ngày. Vào thế kỷ XV, Đức Calixtus III đã truyền mừng lễ này trong toàn Giáo Hội.

Phụng vụ mỗi năm hai lần mừng kính biến cố Chúa Biến Hình. Lần đầu tiên vào Chúa Nhật II mùa Chay, trước khi cử hành cuộc Thương Khó, chúng ta tôn nhận thần tính của Chúa Kitô. Và lần thứ hai, hôm nay, chúng ta kính nhớ cuộc hiển dung của Chúa Kitô trong khi chờ đợi vinh quang vĩnh cửu của Người. Mặc khải này tiên báo sự rạng ngời trên thiên quốc, nơi chúng ta sẽ được hưởng kiến Thiên Chúa. Nhờ ân sủng, chúng ta đạt được hạt mầm của sự sống muôn đời ngay trong cuộc sống hiện tại, và chúng ta sẽ khởi đầu việc thông phần vào lời hứa ơn cứu độ ngay từ bây giờ.

12.1 Chúa củng cố các Tông Đồ trước cuộc Thương Khó và Tử Nạn.

Khi Chúa Kitô được tỏ ra, chúng ta được nên giống như Người, vì Người thế nào, chúng ta sẽ được thấy Người như vậy.1

Chúa Giêsu đã cho các môn đệ biết về cuộc Thương Khó đầy những đau khổ Người sẽ phải chịu vì người Do Thái và dân ngoại. Chúa mời gọi các ngài hãy theo Chúa trên con đường thập giá và hy sinh.2 Vài ngày sau đó, tại Caesarea Philippi, Chúa muốn củng cố đức tin cho các ngài. Thánh Thomas cho rằng để có thể thẳng tiến, điều quan trọng là trước tiên chúng ta phải biết đích đến, như cung thủ không thể bắn mũi tên chính xác nếu trước tiên không nhìn thấy đích điểm. Đây là điều cần thiết, nhất là khi con đường đầy gồ ghề, hiểm nguy, và nhọc nhằn. Vì thế, việc Chúa Kitô tỏ cho các môn đệ biết về vinh quang của Người là điều hợp lý, nên Người đã biến hình trước mắt họ.3

Cuộc đời chúng ta là con đường tiến về thiên quốc, nhưng băng qua thập giá và hy sinh. Chúng ta sẽ phải bơi ngược dòng cho đến giây phút cuối đời. Ắt hẳn chúng ta cũng bị chi phối bởi khuynh hướng làm cho lý tưởng hiến thân của chúng ta dung hòa với nếp sống dễ dãi, lạnh nhạt, giống như nếp sống của rất nhiều người thực dụng, chỉ nghĩ đến lợi lộc vật chất. Phải chăng chúng ta cũng thường cảm thấy một cám dỗ làm cho Kitô Giáo trở nên dễ dãi, không còn hy sinh, làm nó nên giống như những con đường dễ dàng và thế tục như của bao người khác? Nhưng đó không phải là điều Thiên Chúa muốn. Cuộc sống Kitô Giáo không thể miễn trừ thập giá, bởi vì nếu không có gánh nặng trách nhiệm, khó nhọc và gian truân, cuộc sống ấy sẽ không còn ý nghĩa gì cả. Nếu chúng ta cố gắng loại bỏ thập giá khỏi cuộc sống, là chúng ta tạo ra những ảo tưởng cho chính mình và làm suy yếu đức tin, bởi vì chúng ta đã biến một Truyền Thống Thánh Thiện trở thành một lối sống mềm yếu và dung tục.4 Đó không phải là con đường hẹp Chúa đã chỉ ra.

Các môn đệ sẽ bị chao đảo dữ dội khi chứng kiến cuộc Thương Khó của Chúa Giêsu. Vì thế, Chúa đã dẫn ba vị, những vị sẽ đồng hành với Người trong cơn hấp hối tại vườn Cây Dầu, lên núi Tabor để chiêm ngắm vinh quang của Người trước. Vì mang những giới hạn của thân xác hay chết, nên các ngài không thể nhìn thấy Thiên Chúa trong tất cả uy linh của Người. Cảnh tượng uy linh ấy được dành riêng cho những ai có tâm hồn thanh sạch, những linh hồn công chính sẽ xứng đáng được thưởng cuộc sống muôn đời.5 Đó là phần thưởng đang đợi chờ chúng ta, nếu chúng ta mỗi ngày đều cố gắng sống trung thành.

Chúa cũng muốn dùng niềm hy vọng phúc thiên đàng để củng cố chúng ta, nhất là những khi chúng ta cảm thấy chán nản, uể oải và chao đảo. Việc nghĩ đến phúc thiên đàng sẽ giúp chúng ta trở nên mạnh mẽ và kiên trung. Ước chi chúng ta luôn đặt trước mắt đích điểm sau cùng mà Thiên Chúa đã dọn sẵn cho chúng ta. Mỗi ngày trôi qua là mỗi ngày chúng ta càng đến gần đích điểm ấy hơn. Đối với người tín hữu, thời gian trôi qua không phải là một bi kịch. Ngược lại, nó đốt ngắn quãng cách chúng ta phải vượt qua trước khi cuộc gặp gỡ được mong đợi từ lâu với Thiên Chúa sẽ diễn ra.

12.2 Thiên Chúa là phần thưởng.

Chúa Giêsu đưa Phêrô, Giacôbê, và Gioan lên một ngọn núi cao, rồi Người biến đổi hình dạng trước mặt các ông. Dung nhan Người chói lọi như mặt trời, và y phục Người trở nên trắng tinh như ánh sáng. Và kìa, các ông thấy Moses và Êlia hiện ra đàm đạo với Người.6 Thị kiến đem lại một hạnh phúc khôn tả cho các Tông Đồ. Phêrô làm hết sức để biểu lộ niềm vui: Lạy Thầy, chúng con được ở đây thì tốt quá! Nếu Thầy muốn, con xin làm ba lều, một cho Thầy, một cho Moses, và một cho Êlia.7 Vị Tông Đồ Trưởng quá vui sướng nên không còn nghĩ gì đến mình và hai người cùng đi là Giacôbê và Gioan. Thánh Marco, người đã ghi lại những bài giảng của thánh Phêrô, còn ghi chú thêm: Ông không biết mình đang nói gì.8 Khi Phêrô còn đang nói, thì một đám mây bao phủ các vị, và từ trong đám mây có tiếng phán ra: Đây là Con Ta yêu dấu, rất đẹp lòng Ta: các ngươi hãy nghe lời Ngài.9

Việc nhớ lại những giây phút được sống với Thầy Chí Thánh trên núi Tabor chắc chắn là một trợ lực rất lớn cho ba Tông Đồ trong những hoàn cảnh thử thách về sau. Thánh Phêrô có lẽ sẽ nhớ mãi cho đến chết những điều ấy. Trong lá thư gửi cho các tín hữu tiên khởi nhằm củng cố họ giữa cơn bách hại khắc nghiệt, thánh nhân đã xác quyết rằng, các Tông Đồ không rao giảng Chúa Kitô dựa trên bằng chứng giả tạo của các truyền thuyết sáo rỗng: Chúng tôi đã tận mắt chứng kiến vẻ uy phong lẫm liệt của Người. Quả thế, Người đã được Thiên Chúa là Cha ban cho vinh quang và danh dự, khi có tiếng từ Đấng tuyệt vời vinh hiển phán với Người: ‘Đây là Con yêu dấu của Ta, Ta hết lòng quí mến.’ Tiếng đó, chính chúng tôi đã nghe thấy từ trời phán ra, khi chúng tôi ở trên núi thánh với Người.10 Chúa Giêsu đã cho các Tông Đồ nhận ra thần tính của Người một lúc. Các ngài đã ngất ngây và được cảm xúc nhờ một hồng ân cao quí không bao giờ quên được. Cuộc biến hình tỏ Chúa Kitô cho các ngài theo một phương cách khác thường. Chúa Kitô hiện diện trước mặt các ngài như sự toàn thành của Giao Ước cũ, và trên hết, là Người Con yêu quí của Thiên Chúa Cha hằng hữu, Đấng đáng được niềm tin tuyệt đối và vâng phục trọn vẹn.11 Chúa Kitô là Đấng chúng ta phải tìm kiếm mọi ngày trong cuộc đời của chúng ta.

Thiên đàng sẽ như thế nào, nơi chúng ta – nếu trung thành – sẽ được nhìn thấy Chúa Kitô trong vinh quang, không phải một vài phút giây, nhưng là mãi mãi muôn đời? Lạy Thiên Chúa của con, khi nào con sẽ yêu mến Chúa chỉ vì Chúa? Khi chúng con nghĩ đến điều ấy, lạy Chúa, ước muốn phần thưởng muôn đời là ước muốn chính Chúa, bởi vì Chúa ban chính Chúa làm phần thưởng cho chúng con.12

12.3 Chúa đồng hành để giúp đỡ chúng ta mang gánh những gánh nặng nhọc nhằn.

Khi Phêrô còn đang nói thì một đám mây bao phủ các ông, và từ trong đám mây có một tiếng phán ra: Đây là Con Ta yêu dấu, rất đẹp lòng Ta. Các ngươi hãy nghe lời Ngài.13 Chúng ta có thường được nghe tiếng Chúa phán trong nơi sâu thẳm của tâm hồn chúng ta không?

Mầu nhiệm được tôn vinh hôm nay là hình ảnh tiên trưng về vinh hiển sẽ đến của Chúa Kitô và vinh quang mà chúng ta được mời gọi để chia sẻ với Người. Thánh Phaolô đã dạy: Chính Thánh Thần chứng thực cho thần trí chúng ta rằng chúng ta là con cái Thiên Chúa. Vậy đã là con cái, thì cũng là thừa kế, mà được Thiên Chúa cho thừa kế, thì tức là đồng thừa kế với Đức Kitô; vì một khi cùng chịu đau khổ với Người, chúng ta sẽ được hưởng vinh quang với Người.14 Thánh nhân còn thêm: Tôi nghĩ rằng: những đau khổ chúng ta chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ được tỏ ra nơi chúng ta.15 Đau khổ chúng ta chịu đựng vì Chúa Kitô, dù lớn dù nhỏ, đều không thể sánh được với những gì đang chờ đợi chúng ta.

Chúa đã dùng thập giá để chúc phúc, nhất là khi Người muốn ban những ơn thánh cao trọng. Nếu có khi nào Chúa dẫn đưa chúng ta đến chỗ cảm nghiệm thập giá của Người một cách đắng đót hơn, thì đó là dấu chắc chắn Người coi chúng ta là những người con ưu tuyển. Đau đớn phần xác, nhục nhã, thất bại, những vấn đề gia đình, tất cả đều có thể xảy đến. Đó không phải là thời gian để buồn phiền, nhưng là dịp để chúng ta tìm kiếm Chúa và cảm nghiệm tình yêu hiền phụ cũng như sự ủi an của Người. Chúng ta luôn có sự trợ giúp của Chúa để biến những sự dữ hiển nhiên kia trở thành những phúc lành, mưu ích cho linh hồn chúng ta và toàn thể Giáo Hội. Chúng tôi không còn mang gánh bất cứ thập giá nào nữa, nhưng là gặp được thập giá của Chúa Kitô, với niềm an ủi rằng Đấng Cứu Thế đã tự mang lấy gánh nặng ấy.16 Chúa Kitô là người bạn tín trung không bao giờ từ bỏ chúng ta, Người đã ghé vai gánh phần nặng nhọc nhất. Tuy nhiên, nếu thiếu Người, gánh nặng nào cũng có thể làm tiêu tan tất cả năng lực của chúng ta.

Nếu chúng ta luôn kết hiệp với Chúa Giêsu, không gì có thể làm hại chúng ta: cho dù kinh tế khánh tận, tù đày hay bệnh tật trầm trọng, những phiền toái nhỏ mọn trong cuộc sống thường nhật càng không thể làm xáo trộn niềm bình an của chúng ta. Thánh Phêrô đã nhắn nhủ các tín hữu tiên khởi: Ai làm hại được anh em, nếu anh em nhiệt thành làm điều thiện? Mà nếu anh em chịu khổ vì sống công chính, thì anh em thật có phúc!17

Chúng ta hãy nài xin Mẹ Maria phù giúp chúng ta biết thanh thản hiến dâng nỗi nhọc nhằn cực khổ mỗi ngày của chúng ta lên Chúa Kitô, Đấng vẫn đồng hành với chúng ta trong cuộc sống và đang đợi chờ chúng ta vào phúc vinh quang sau khi qua khỏi đời này. Và khi giờ ấy đến, khi những con mắt hay chết này nhắm lại, lạy Chúa, xin ban cho chúng con một cái nhìn rạng ngời để chúng con có thể chiêm ngưỡng thánh nhan đáng tôn thờ của Chúa. Ước chi cái chết đưa chúng con đến một cuộc tái sinh vinh phúc,18 khởi đầu của cuộc sống muôn đời.

 

 

 
     

Chi Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)