|
|
YÊU
MẾN THẦY
Giả
sử vào một buổi chiều thơ mộng với ánh vàng cuối cùng đang mờ
dần cùng bóng tối, bỗng Đức Giêsu hiện ra và trìu mến hỏi: “Anh
có yêu mến Thầy không?” Đâu còn sợ mấy con mụ tò mò, tọc mạch
trong dinh thầy cả thượng tế ngày xưa, chúng ta trả lời với niềm
tự tin rất mãnh liệt: “Lạy Thầy, Thầy biết con mến Thầy”. Đức
Giêsu lại âu yếm hỏi tiếp: “Làm cách nào anh biết chắc là anh
yêu mến Thầy”. Chà! Câu hỏi thật nhẹ nhàng và đơn giản, tự nhiên
như mây bay trên trời, suối chảy dưới khe, thế mà vẫn có thể khiến
chúng ta cực kỳ bối rối. Chỉ trong vài tích tắc, trí óc phải tính
toán nhanh như computer pentium 4, kẻo Đức Giêsu lại bảo ta bịa
chuyện. May quá, đây là dịp ta tha hồ kể công: “Lạy Thầy, con
sáng đi lễ, chiều đi chầu, tối đọc năm chục kinh. Con tích cực
đóng góp tiền bạc xây dựng nhà Chúa thật uy nghi lộng lẫy. Ngoài
ra, con còn làm việc bác ái, và Loan Báo Tin Mừng lôi kéo được
nhiều linh hồn về với Chúa. Chúa nhớ ghi vào sổ vàng để hôm nào
Chúa gọi con về thì cứ chiếu theo đó mà thưởng công cho con nhé."
Đức Giêsu vẫn nhỏ nhẹ tâm sự: “Quả thật anh bạn có công rất lớn.
Anh đã được thưởng công rồi đó. Ai ai cũng ca tụng anh là người
đạo đức. Người ta tôn trọng anh như bậc thầy chỉ dạy chân lý,
đâu cần đợi tới giờ chết anh mới được ban thưởng”. Có lẽ chúng
ta hơi ngạc nhiên, và lòng chùng xuống: “Lạy Thầy, Thầy nói như
vậy ám chỉ con không yêu mến Thầy sao?”. Đức Giêsu liền gợi ý:
“Anh bạn vui lòng đọc lại Lời Kinh Thánh trong Tin Mừng Gioan:
Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều răn của Thầy…
Ngày đó, anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong
Thầy, và Thầy ở trong anh em.21 Ai có và giữ các điều răn của
Thầy, người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Mà ai yêu mến Thầy, thì
sẽ được Cha của Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy, và sẽ
tỏ mình ra cho người ấy." (Ga 14: 15, 20-21).
Người ta thường cho rằng Tin Mừng theo Gioan là một dòng chảy
tâm linh miên man, chan chứa tình yêu và sức sống. Tin Mừng này
không như một dòng suối phát xuất từ thượng nguồn ra tới bể nhưng
nó như một cơn lốc xoáy, những tư tưởng quấn quít vào nhau xoay
quanh vào những chủ đề chính. Lời Chúa trong Gio-an như bản tình
ca có 3 điệp khúc được nhắc đi nhắc lại theo dòng chảy của tâm
hồn. Ba điệp khúc: tình yêu - ánh sáng - sự sống như ba chủ đề
của một bản nhạc khi thì được lập lại nguyên văn, khi thì được
biến tấu cho thêm dồi dào phong phú. Chính vì thế chúng ta có
thể sắp xếp lại như sau cho dễ hiểu:
Khởi đầu là định lý thuận: Ai có và giữ các điều răn của Thầy,
người ấy mới là kẻ yêu mến Thầy. Nhưng ngay sau đó một chút, xuất
hiện định lý đảo: Nếu anh em yêu mến Thầy, anh em sẽ giữ các điều
răn của Thầy. Kết luận: Mà ai yêu mến Thầy, thì sẽ được Cha của
Thầy yêu mến. Thầy sẽ yêu mến người ấy. Đặc biệt và hấp dẫn đó
là lời cuối cùng trong đoạn Lời Chúa ngắn ngủi này: và sẽ tỏ mình
ra cho người ấy. Tỏ mình ra cho người ấy để làm gì? Xin thưa ngay,
chính là để ta cảm nhận được mối tương quan thân mật tuyệt vời
giữa Chúa Cha, Chúa con và chúng ta - lại phải vòng lên trên:
Ngày đó, anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha Thầy, anh em ở trong
Thầy, và Thầy ở trong anh em.
Chúng ta sẽ xoáy vào một vài ý tưởng chính:
Điều răn của Thầy.
Ngay cả một em bé học lớp giáo lý xưng tôi lần đầu cũng có thể
trả lời vanh vách câu hỏi đơn giản này: “Thầy ban cho anh em một
điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương
nhau như Thầy đã yêu thương anh em." (Ga 13:34)
Anh em hãy yêu thương nhau: Điều răn sao có vẻ đơn giản quá với
chỉ một Lệnh truyền duy nhất: Hãy yêu thương nhau. Nếu chỉ hiểu
theo nghĩa nhân sinh thì một số câu tục ngữ, ca dao Việt Nam cũng
đã ca tụng và khích lệ tình yêu thưong này: Anh em như thể tay
chân. Ra ngoài chị ngã, em nâng ngay vào. Rộng hơn nữa: Bầu ơi
thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn.
Cách mạng về, mang vào miền nam câu châm ngôn: Mình vì mọi người,
mọi người vì mình. Nếu chỉ hiểu theo nghĩa bên ngoài thì lời dạy
của Đức Giêsu và lời dạy của cha ông ta không khác bao nhiêu.
Nhưng vế sau mới khiến cho lời dạy của Đức Giêsu mang ý nghĩa
sâu thẳm hơn…
Anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Chính
yếu tố này đã khiến đức ái Kitô giáo mang màu sắc siêu việt. Chúng
ta lướt sơ một vài đặc điểm của tình yêu của Đức Giêsu dành cho
chúng ta. Trong tình yêu, Ngài đối xử với môn đệ như bạn hữu thân
tình, mà còn hết mình phục vụ, quan tâm, chăm sóc và giúp các
môn đệ sống một cuộc sống dồi dào. Ngài yêu anh em chúng ta cho
tới tận cùng: Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn
ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng.(Ga 13:1). Ngài thường
xuyên chia sẻ cảm nghiệm tâm linh qua cuộc sống hàng ngày của
mình về mối tương quan thân mật với Chúa Cha. Đây cũng chính là
nền tảng của tình yêu anh em, nền tảng này bắt nguồn từ tình yêu
Thiên Chúa. Nếu chúng ta yêu thương nhau,thì Thiên Chúa ở lại
trong chúng ta,và tình yêu của Người nơi chúng ta mới nên hoàn
hảo. (1Ga 4:12) Mà tình yêu của Ngài nơi chúng ta càng hoàn hảo
bao nhiêu thì tình yêu anh em càng sâu đậm và vững bền bấy nhiêu.
Vậy, nếu chúng ta có - tức là đón nhận lệnh truyền và giữ - tức
là thực hiện tình yêu anh em theo gương Đức Giêsu thì chắc chắn
mình là kẻ yêu mến Thầy đích thực.
Tỏ
mình ra cho người ấy. Đây là một yếu tố hấp dẫn dành cho những
ai lên đường tìm chân lý. Ngài tỏ mình ra cho chúng ta bằng cách
nào? Hiện ra uy nghi sang láng trong khi chúng ta ta cầu nguyện?
Hay Ngài hiện ra trong giấc mơ? Hoặc Ngài vo ve những âm thanh
huyền bí mà chỉ có ta mới nghe được và hiểu được? Tôi không có
những kinh nghiệm trên, nhưng tôi khám phá ra điều thú vị này.
Thực ra, tất cả chúng ta là đền thờ Chúa Ba Ngôi ngự - có nghĩa
là Ba ngôi Thiên Chúa hằng hiện diện và sống động trong ta. Tuy
nhiên, tiếc một điều là không phải cứ rửa tội rồi rước Chúa thì
tự động nhận ra Thiên Chúa sống trong mình. Thực tế là chúng ta
rước Chúa cả chục ngàn lần mà vẫn cứ trơ trơ - mạnh Chúa Chúa
sống, mạnh mình mình sống. Như vậy tới tết Công-gô Chúa cũng chẳng
tỏ mình ra được dù lúc nào Ngài cũng náo nức và sẵn sàng. Vì thế
tin suông và tuyên xưng trong thánh lễ Chúa nhật không ích lợi
gì, cần phải tìm, cần phải gõ kiên trì bằng những suy tư và chia
sẻ với các bạn, và tập sống điều mình khám phá thì chắc chắn một
ngày nào đó chúng ta cảm nghiệm thực sự và sống động sự hiện diện
của Thiên Chúa trong tâm hồn mình - không phải bằng sự suy nghĩ
của trí não mà chính là cảm nghiệm bằng tâm. Đó chính là lúc Ngài
tỏ mình ra cho chúng ta.
Kỳ
diệu thay, cũng từ Ngày đó, anh em sẽ biết rằng Thầy ở trong Cha
Thầy, anh em ở trong Thầy, và Thầy ở trong anh em. Trước kia,
chúng ta thường phân biệt Ba ngôi Thiên Chúa riêng biệt nhau:
Chúa Cha tạo dựng, Ngài ở trên chín tầng mây uy nghi cao sang,
chúng ta là thảo dân hèn hạ, tội lỗi, xấu xa, lúc nhúc dưới phàm
trần này. Chúa con cứu chuộc, mặc Ngài lo cứu độ cần mẫn như một
ông già lẩm cẩm, còn chúng ta cứ sống tà tà, chuyện cứu chuộc
để đời sau mới tính. Chúa Thánh Thần thánh hoá. Ngài cứ việc tha
hồ thánh hoá bánh rượu thành Mình Và Máu Thánh Chúa. Còn chúng
ta thoải mái lên rước lễ như những tên robot. Thành thử ra hình
ảnh Chúa Ba Ngôi bị hoàn toàn méo mó và khô cứng trong tâm thức
của chúng ta, theo quan niệm của loài người. Nhưng từ khi Ngài
tỏ mình ra cho chúng ta - hay nói cách khác - từ khi chúng ta
nhận ra sự hiện diện sống động của Chúa trong tâm hồn ta, ánh
mắt của chúng ta đang mờ mờ tăm tối bỗng nhiên từ từ sáng dần
ra. Và chúng ta dần dần khám phá ra mình không phải là một tên
thảo dân hạng bét mà chính là con yêu dấu của Cha trong tâm tình
sống hiệp nhật với Ngài.
Thế rổi một buổi sáng tươi hồng với không khí trong lành tươi
mát trên đồi thông vi vu nơi vùng trời Dalat. Đức Giêsu lại hiện
ra và giả vờ hỏi: “Anh có yêu mến Thầy không?” Lần trước, ta loạng
quạng trả lời theo kiểu Phêrô, lần này ta vui vẻ phấn khởi nói
theo kiểu Phaolô (Người đã tiền định cho họ nên đồng hình đồng
dạng với Con của Người, để Con của Người làm trưởng tử giữa một
đàn em đông đúc. Rm 8:29) Xin mời Anh Cả Giêsu tới “Quán café
Thần Khí” để chia sẻ về tình yêu Chúa Cha . Mắt Đức Giêsu ánh
lên niềm vui, mỉm cười: “Ok, Nào ta đi.” Sau khi nhâm nhi vài
giọt café Thần Khí cho thấm môi tình yêu, Đức Giêsu nháy mắt hỏi:
“Trong Kinh Thánh, em tâm đắc câu nào nhất?”-- “Tôi và Chúa Cha
là một.”(Ga 10:30) -- “Tuyệt, còn câu nào nữa không” -- “Con ở
trong họ và Cha ở trong con, để họ được hoàn toàn nên một; như
vậy, thế gian sẽ nhận biết là chính Cha đã sai con và đã yêu thương
họ như đã yêu thương con.”(Ga 17:23). “Em yêu quý, hôm nay anh
có thể nói với em theo ngôn ngữ Kinh Thánh. Qua vài lời chia sẻ
ngắn ngủi vừa rồi Thầy đã biết anh là kẻ yêu mến Thầy đích thực.
Bỏi vì chỉ có tình yêu đích thực mới cảm nhận được mối tương giao
thân mật nên một ngọt ngào của những người yêu thương nhau.”
|
|