|
Người
đã đến nhà chúng mình rồi
Mỗi
dịp Noel về, khi màn đêm buông xuống, trong những xứ đạo toàn
tòng như vùng Bình thái, Bình an... rồi lan tỏa khắp các giáo
xứ khác, ánh sáng tràn ngập khắp lối đi, lấp lánh nơi hang đá,
rực rỡ trên tháp chuông nhà thờ… Hài nhi Giêsu chói cả mắt trong
muôn ngàn ánh sáng hội tụ về.
Trong
không khí tưng bừng nhộn nhịp, đèn sao nhấp nháy với những bài
thánh ca Noel bất hủ vang vọng khắp nơi, lòng người như mở hội
hoa đăng, gửi cho nhau những lời chúc tốt đẹp nhất trong mùa Giáng
Sinh lại về.
Rồi
chúng ta tổ chức biết bao lễ hội mừng đón Chúa Giáng sinh như
Hội diễn Thánh ca Noel, đêm canh thức với những hoạt cảnh công
phu… tổ chức những buổi họp mặt vui chơi, ăn uống, tiệc tùng ngay
đêm Giáng Sinh…
Giữa
không khí náo nhiệt, hân hoan, tưng bừng đó, lời tâm tình của
thánh Gioan như ngọn đèn hắt hiu trước cơn bão lạnh lùng:
Ngôi
Lời là ánh sáng thật,
Ánh sáng đến thế gian
và chiếu soi mọi người (Ga 1:9)
Đáng
tiếc thay! chúng ta quá bận rộn chuẩn bị những việc bên ngoài.
Ngay cả việc xưng tội cũng như tĩnh tâm chúng ta cũng làm dường
như cho xong một bổn phận, còn chuyện đón Ngài vào lòng, gặp gỡ
và sống với Ngài, chúng ta chẳng cần quan tâm. Chính vì thế thánh
Gioan đã ngậm ngùi cảm thán:
Người
đã đến nhà mình,
nhưng người nhà chẳng chịu đón nhận (Ga 1:11).
Noel
qua đi, không có gì thay đổi, Chúa cứ việc giáng sinh trong hang
đá rực rỡ đèn sao lấp lánh, còn tâm hồn chúng ta vẫn cứ mãi mãi
mù tối như thủa nào. Chỉ vì:
Ánh
sáng chiếu soi trong bóng tối,
và bóng tối đã không diệt được ánh sáng (Ga 1:5).
Chúng
tôi vẫn tâm đắc lối dịch của NIV (New
Intertional Version):
The
light shines in the darkness,
but the darkness has not understood it (Jn
1:5)
(Nhưng bóng tối không hiểu được ánh sáng)
Không
hiểu là phải. Hiểu thế nào được khi Chúa đã đến nhà mình, đã chiếu
soi như ngọn đèn 5000 watt, nhưng chúng
ta vẫn cứ đón mừng Lễ Giáng Sinh - chứ không phải đón mừng Chúa
Giáng Sinh. Mà đã gọi là lễ thì phải có lạc. Lễ lạc
đi đôi với nhau. Càng vui vẻ tưng bừng bao nhiêu thì chúng ta
càng có cảm tưởng đón Chúa xôm tựu bấy nhiêu. Và điều đó mang
lại cho chúng ta cảm tưởng rằng: mình đã chuẩn bị kỹ lưỡng và
làm cho danh Chúa được tôn vinh trước mặt chư dân!!
Làm
cách nào để đón nhận Ngài?
Có
nhiều phương thế, nhưng việc đầu tiên và căn bản đó là định hướng
cho chính xác. Có 2 hướng căn bản ngược chiều nhau:
Phương
hướng thứ nhất
Phần
đông chúng ta cho rằng Chúa vốn ở xa ta: trong Nhà Tạm, trong
Mặt Nhật, trên chốn trời cao – trong khi trong lòng ta dưòng như
đầy ắp tội lỗi... Chầu Thánh Thể chủ yếu là thờ lạy Chúa ngự trong
Bí tích Thánh Thể. Ra khỏi nhà thờ – bye bye Chúa. Còn Ngài vui
lòng chịu khó trở về làm tù nhân trong nhà tạm, lâu lâu chúng
ta tới thăm nom an ủi kẻo Ngài cô đơn đến chết mất. Tới lúc này,
Chúa như một người ăn mày tình thương
nhân loại – trong khi chúng ta lại xưng
tụng Chúa là tình yêu – tình yêu như trăng như sao! – tình yêu
cao vời khôn ví! – tình yêu bao la, tuôn đổ chan hoà!!!
Thường
thường, chúng ta thích tạo ra một ông Chúa vô công rỗi nghề rong
chơi - cứ như thể một ông thần thích chu du khắp thiên hạ. Bằng
chứng là khi chúng ta rước lễ - lại rước lễ chứ không phải rước
Chúa. Ngài ngự vào lòng ta. Chưa kịp uống xong một chén trà tương
giao, đã vội ra ngay, tiếp tục cuộc chu du nhàn rỗi của một ông
thần thất nghiệp!!!
Siêng
hơn một chút, chúng ta tham gia vào những cuộc chia sẻ Lời Chúa,
nhưng vẫn mang trong mình tâm tưởng: Chúa là một ông thần ở ngoài
mình. Chia sẻ để có nhiều kiến thức về ông thần ấy với những suy
tư thần học cao siêu. Đôi khi còn kết án nhau là không đúng tinh
thân Giáo Hội, lạc đạo…
Với
một định hướng như thế, làm sao chúng ta có thể nhận ra ánh sáng
của Chúa được.
Phương
hướng thứ hai
Còn
một hướng khác tích cực hơn. Dù chưa hiểu gì, dù chưa cảm nhận
được chút gì, nhưng chúng ta vẫn có thể tiến bước với niềm tin
rằng khởi đầu: Người đã đến nhà mình.
Thực
vậy, Người đã đến nhà của mỗi người chúng ta – chúng ta là đền
thờ Thiên Chúa cơ mà. Nhưng tại sao chúng ta lại không nhận ra
Ngài? Bởi vì Ngài giống như một viên ngọc quý chôn giấu trong
thủa ruộng thân xác. Bây giờ, chúng
ta chưa nhận ra Ngài, không phải Ngài thích lang thang bốn phương
trời, nhưng chỉ vì bấy lâu nay, chúng ta cứ tưởng Ngài ở xa ta
– xa đến đỗi ngoài tầm tay với của mình.
Nhân
dịp Noel về, mỗi người chúng ta có dịp cùng nhau nhìn vào tâm
hồn mình để định hướng một điều căn bản. Người đã đến nhà tôi.
Vâng, Ngài đã, đang và ở cùng tôi mọi ngày cho đến tận thế. Từ
lối nhìn nền tảng, gần gũi và thân thiết, chúng tôi sẽ dần dần
nhận ra Ngài bằng những ánh sáng khám phá qua việc đọc Kinh Thánh,
cầu nguyện, chia sẻ Lời Chúa, rước Chúa, làm việc bác ái, tất
cả quy về việc khám phá ra sự hiện diện của Chúa ngay trong lòng
mình và việc Chúa đồng hành với mình ngày càng rõ nét hơn. Gọi
là khám phá vì Viên-ngọc-quý-Thiên-Chúa đã có sẵn trong mình.
Lúc đầu lờ mờ nhưng ngày càng sống động hơn.
Bây
giờ chúng ta thấy lờ mờ như trong một tấm gương,
mai sau sẽ được mặt giáp mặt.
Bây giờ tôi biết chỉ có ngần có hạn,
mai sau tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết tôi
(Rm 13 : 12).
Bây
giờ là hiện nay, còn bấy giờ là lúc chúng ta nhận ra sự hiện diện
vô hình của Ngài một cách sống động và đầy xác tín.
Rồi
lên đường loan báo Tin Mừng, khám phá được điều gì, chúng ta sẽ
chia sẻ cho anh em điều đó mỗi lần một chút ánh sáng cho tới khi
tâm hồn ngập tràn ánh sáng của Ngài. Đó chính là lúc Ngài tỏ mình
cho ta. Đó cũng là lúc tôi sẽ được biết hết, như Thiên Chúa biết
tôi.
Noel
về, xin gởi tới độc giả quý mến lời chúc rất chân thành: Người
đã đến nhà chúng mình rồi.
Lung Linh
|