|
Chúng
mình đã thực sự ở lại trong Người
Người
bảo họ: "Đến mà xem." Họ đã đến xem chỗ Người ở, và
ở lại với Người ngày hôm ấy. Lúc đó vào khoảng giờ thứ mười. (Ga
1:39)
Trước kia, mới nghe đoạn Kinh Thánh này, chúng tôi phục lăn các
môn đệ ngày xưa. Ôi!! sao các ông mau mắn thế! sẵn sàng thế! Các
ông đã bỏ mọi sự mà theo Thầy chẳng thắc mắc gì!! Các ông đã đến
xem chỗ Người và ở lại với Người ngày hôm ấy.
Nhưng sau này, tôi mới té ngửa. Hóa ra không phải như vậy. Gioan
quả là một tay chơi chữ tuyệt vời. Sao ông không viết và
ở lại với Người mãi mãi mà
ông lại viết và ở lại với Người ngày hôm
ấy. Chỉ một ngày thôi – Dù ba năm qua đi nhưng thời gian
thực sự ở lại với Người quá ngắn – Một
ngày duy nhất. Còn lại một thời gian rất dài – gần
một ngàn ngày - các ông lo xây dựng trong đầu óc mình biết bao
vinh hoa lợi lộc khi Thầy lên ngai báu Đavít. Đây là một vài bằng
chứng hiển nhiên:
Ông Phêrô đã thẳng thừng hỏi Chúa: "Thầy
coi, phần chúng con, chúng con đã bỏ mọi sự mà theo Thầy. Vậy
chúng con sẽ được gì? " (Mt 19:27).
Hai
ông Gia-cô-bê và Gioan đã muốn Thày thực hiện mơ tưởng làm vương
làm tướng khi Đức Giêsu đăng quang lên ngai báu Đavít: "Xin
cho hai anh em chúng con, một người được ngồi bên hữu, một người
được ngồi bên tả Thầy, khi Thầy được vinh quang."
(Mc 10:37).
Mà
cũng vì không thực sự ở lại với Thầy, nên tới giờ Chúa bước vào
cuộc thương khó, ông thì chối Thày, có ông sẵn sàng bỏ cả áo choàng
chạy thoát thân.
Chúng
ta thường ước gì mình được sống gần Chúa như các tông đồ xưa.
Nhìn tận mắt những việc Chúa làm, nghe tận tai những gì Chúa phán
dạy. Chúng ta tưởng rằng mình sẽ trở thành đại thánh dễ dàng như
uống một ly ca cao sữa. Thì ra không phải như vậy. Bằng chứng
là sau ba năm sống với Chúa, Kinh Thánh đã từng ghi lại nhiều
lần Chúa trách các ông sao vẩn còn ngu tối,
không hiểu.
Người
còn nói với các ông: "Anh em không hiểu dụ ngôn này, thì
làm sao hiểu được tất cả các dụ ngôn?
(Mc 4:13)
Người nói với các ông: "Cả anh
em nữa, anh em cũng ngu tối như thế sao? Anh em không hiểu sao?
(Mc 7:18)
Các
ông cảm thấy bàng hoàng sửng sốt, 52 vì các ông đã không hiểu
ý nghĩa phép lạ bánh hoá nhiều: lòng trí các ông còn ngu muội!
(Mc
6:52)
Nhưng các ông không hiểu lời đó, vì
đối với các ông, lời đó còn bí ẩn, đến nỗi các ông không nhận
ra ý nghĩa. Nhưng các ông sợ không dám hỏi lại Người về lời ấy.
(Lc 9:45)
Thực vậy, dù ở bên Thày bằng xương bằng thịt, lòng các ông vẫn
còn mơ tưởng những phần thưởng trước mắt. Mãi cho tới khi Thày
về trời, lúc đó, các ông mới bắt đầu nhớ lại những lời Thày dạy,
những việc Ngài làm. Suy đi nghĩ lại, nghiền ngẫm, khám phá, chia
sẻ cho các giáo đoàn. Chính thời gian đó các ông mới thực sự ở
lại với Người và lớn lên trong Người.
Các ông nhớ lại gương cầu nguyện của Thầy chí thánh
Nhưng Người lui vào nơi hoang vắng mà
cầu nguyện. (Lc 5:16)
Sáng sớm, lúc trời còn tối mịt, Người
đã dậy, đi ra một nơi hoang vắng và cầu nguyện ở đó.
(Mc 1:35)
Giải tán họ xong, Người lên núi một
mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình
(Mt 14:23)
Để chuẩn bị việc quan trọng: Chọn môn đệ Người
đã thức suốt đêm cầu nguyện cùng Thiên Chúa.13 Đến sáng, Người
kêu các môn đệ lại, chọn lấy mười hai ông và gọi là Tông Đồ.
(Lc 6:12-13)
Tới lúc đó các ông mới thấm lời khuyên nhủ của Thầy: Vậy
anh em hãy tỉnh thức và cầu nguyện luôn, (Lc 21:36)
Và cuối cùng các ông mới cảm nghiệm được hưong vị ngọt ngào của
việc Hãy ở lại trong Thầy như Thầy ở
lại trong anh em (Ga 15:4).
Chúng ta có
chịu ở lại trong Người không?
Ngày nay, chúng ta dường như cũng thích đi theo vết chân loạng
quạng của các môn đệ thời còn lẽo đẽo theo Thày, nhưng lại không
muốn ở lại trong Thày. Đây là một vài dẫn chứng điển hình.
Chúng ta hằng lớn tiếng tuyên bố: tôi tin Chúa NGỰ THẬT trong
bí tích Thánh Thể – ngự thật chứ không phải giả. Chúng ta cũng
đã từng cầm Chúa trong tay hàng ngàn, hàng vạn lần và sau đó rước
Ngài vào lòng. Nhưng thực đáng tiêc!! Chúng
ta nhất định không chịu ở lại trong Ngài.
Chúa cứ việc lo chuyện trời ơi cho toàn thể nhân loại; còn tôi,
tôi còn phải bận tâm lo những của mình: làm ăn, buôn bán, học
hành, vui chơi, giải trí….
Chúng ta tự hào mình đang gánh vác một công trình vĩ đại mà Ngài
giao phó. Đó là một nhóm nhỏ hay đôi khi cả một cộng đoàn lớn
lên tới hàng chục ngàn người. Và tối ngày tôi lu bu, loay hoay
hết việc này tới việc khác chồng chéo lên nhau… mệt bở hơi tai!!
Chúng ta tin chắc chắc mình đang từ bỏ gia đình ra khơi Loan báo
Tin Mừng. Chúng ta đã mang về cho Chúa hàng trăm linh hồn. Ấy
thế mà có một chuyện quan trọng nhất đó là ở
lại trong Người, chúng
ta chẳng mấy quan tâm. Y như cảm nghiệm của cố hồng y Fx Thuận:
Tôi chọn công trình của Chúa, nhưng không
chọn Chúa.
Nếu
cứ giữ đạo theo kiểu hình thức bên ngoài như thế, có lẽ sáu chục
năm nữa, tương quan giữa chúng ta và Ngài vẫn mãi nghìn trùng
xa cách!! Việc ở lại trong Người mãi mãi giống như chuyện thần
thoại hoang đường.
Chúa không
ngừng ngỏ lời.
Tuy nhiên, Chúa đã
không ngừng ngỏ lời qua
trăm phương ngàn cách. Lời mời gọi này đôi khi trở thành khốc
liệt dường như quá sức chịu đựng của con người: hỏa hoạn thiêu
đốt cả một dãy nhà; một cơn bệnh dịch, một cơn sóng thần giết
chết hàng loạt nhân mạng - gây nên cảnh chia ly tang tóc cho hàng
trăm gia đình. Nhưng thường thường
lời mời gọi này xảy ra nhẹ nhàng
như một gợn sóng lăn tăn chỉ đủ sức làm xao động mặt hồ tâm hồn
phẳng lặng nhàm chán của chúng ta trong chốc lát.
Ngắm cảnh hòang hôn trên mặt biển, lòng thênh thang nhẹ nhàng,
lãng quên hết những phiền hà trong cuộc sống..
Phúng
điếu một bạn thân qua đời giữa tuổi còn xuân – Sao thấy cuộc đời
quá đỗi mong manh!!
Tâm đắc một Lời Chúa hay một ý tưởng độc đáo trong bài giảng….
Sau giờ chia sẻ, anh chị em quyết tâm trở thành một vì sao sáng
dẫn dường cho người khác!!
Trong lòng cảm thấy cần phải quyết tâm đổi mới, cần phải sống
một đời sống mới…
Nhưng! Thật đáng tiếc!! Chưa hết một buổi
chiều và một buổi mai…Vừa trở về nhà, biết bao phiền hà
gai góc đã mọc lên tua tủa với hàng chục việc không tên:
Sao
anh chưa chịu sửa điện cho sáng!
Mai bố đi họp phụ huynh học sinh.
Bố giảng cho con bài luận văn này đi, khó quá.
Nhớ đóng tiền điện thoại kẻo nó cúp đấy.
Con chó nhà hàng xóm lại làm bậy trong vườn nhà mình!!
Ô chu choa! Cuộc đời đang đẹp như vầng trăng cổ tích đã bị những
đám mây u ám làm tối đen cả một vùng trời. Lời Chúa tâm đắc bỗng
tiêu tan. Quyết tâm đổi mới vừa hình thành đã vội sụp đổ không
còn hòn đá nào trên hòn đá nào!! Thế là hết. Cánh cửa tâm
linh hơi hơi hé mở đã tự động khép lại im lìm.
Dù
cánh cửa tâm hồn mình hé ra và đóng lại không biết bao nhiêu lần,
nhưng Chúa vẫn kiên trì gọi mời.
Thực vậy, nếu để tâm lắng nghe, chúng ta khám phá ra rằng: Lâu
lâu, Chúa dẫn chúng ta vào nẻo đường tâm linh qua những biến cố
vui buồn trong cuộc đời như tiếng khánh
leng keng nhè nhẹ thanh thoát – không phải tiếng chuông
lanh lảnh vang xa – cũng không phải tiếng trống trường thành lung
lay bóng nguyệt. Thỉnh thoảng, Chúa dìu ta vào sa mạc sâu lắng
qua những lần tĩnh tâm trong không khí êm ả thanh khiết của tu
viện miền quê.
Thực
vậy Lời Chúa vẫn mong mỏi được ở
lại trong lòng ta càng lâu càng tốt để có thời gian
đơm bông kết trái. Hạt được ba mươi, hạt được sáu mươi, hạt được
một trăm…..
Khởi đầu, dù cả ngày bị việc đời xoay như chong chóng, nhưng cứ
lúc nảo rảnh rỗi, nhất là vào ban đêm, trước khi đi ngủ, Chúng
ta dành 15 phút đọc Kinh Thánh - Cá nhân hóa Lời Chúa mình tâm
đắc nhất. Để lòng mình chùng xuống. Chiêm ngắm sự hiện diện của
Chúa trong ta. Mấy tháng đầu, chẳng thấy gì, nhưng khoảng gần
một năm sau, ta có thể bắt gặp hàng loạt khám phá mới. Từ những
khám phá này, quan niệm của ta về Chúa cũng thay đổi: từ một ông
Chúa quyền uy, lạnh nhạt chuyển sang người bạn tâm tình dễ gần
gũi. Từ một ông Chúa xa lạ biến thành Tình Yêu – Sự Sống – Ánh
Sáng huyền diệu ngay trong tâm hồn mình.
Cuối
cùng, nhờ kiên trì ở lại trong Người mỗi ngày 15 phút tới 30 phút.
Một ngày nào đó, tâm hồn ta bỗng nhiên đổi mới – như con sâu tù
túng biến thành một chú bướm rực rỡ bên vườn hoa thắm tươi . Lúc
đó chúng ta mới có thể thì thầm chia sẻ với nhau: chúng
mình đã thực sự ở lại trong Người.
Lung
Linh
|