BỐN
CHẶNG ĐƯỜNG
trưởng
thành tâm linh
Trải
qua các thời đại, những người suy tư sâu sắc biết xem xét chính
mình đã nhận ra rằng tất cả chúng ta không ở cùng một cấp độ
tâm linh. Thực vậy, cuộc sống tâm linh có những chặng đường
khác nhau.
James
Fowler, giáo sư trường thần học Candler, đại học Emory đã chia
thành 6 chặng đường trưởng thành tâm linh. Còn Scott Peck trong
cuốn Further Along The Road Less Traveled
( Bước tiếp trên con đường chẳng mấy ai đi) chỉ chia thành 4
chặng đường.
Chúng
tôi cũng xin chia ra 4 chặng đường và minh họa trong Kinh Thánh
cũng như trong cuộc sống đời Kitô hữu:
Chặng
thứ nhất:
Khô khan, nguội lạnh
Họ
sống vô nguyên tắc, bừa bãi. Không có cơ chế nào nắm giữ họ.
Điển hình cho chặng này là những người đầu tắt mặt tối, một
nắng hai sương làm việc quần quật suốt ngày mà cũng không đủ
ăn, trong khi nợ nần chất chồng. Họ cũng có thể là những thương
gia tối ngày nghĩ tới tiền bạc hoặc những tay nhậu nhọet, hút
sách, ăn chơi trác táng. Tất cả đều vô cùng bận rộn, kể cả bận
rộn suốt ngày nơi quán nhậu nghêu ngao hát những bản nhạc sến
với các chiến hữu!!
Quan
niệm của người trong chặng thứ nhất
Ôi!
Chuyện đi lễ đọc kinh chỉ dành cho đàn bà, con nít. Mình cần
gì phải tin vớ vẩn. Chuyện làm ăn thành công hay không đều do
sự khôn ngoan và có gan làm giàu..
Có
thực mới vực được đạo, vậy trước hết phải lo làm ăn kiếm tiền...
Nhưng khi đã có của ăn của để, anh ta lại tuyên bố: Bao nhiêu
năm mình cực khổ nay mới ngóc đầu lên được một chút, phải để
cho tôi hưởng thụ đã chứ. Ôi!! đời còn dài đợi đến sáu mươi
tuổi lúc đó sẽ tính tới chuyện tâm linh!! (Dường như thể anh
ta nắm chắc hòan tòan mình có thể sống tới bảy, tám mươi tuổi!!!).
Họ quên mất lời Chúa đã cảnh báo:
Lúc
ấy ta sẽ nhủ lòng: hồn ta hỡi, mình bây giờ ê hề của cải, dư
xài nhiều năm. Thôi, cứ nghỉ ngơi, cứ ăn uống vui chơi cho đã!20
Nhưng Thiên Chúa bảo ông ta: "Đồ ngốc! Nội đêm nay, người
ta sẽ đòi lại mạng ngươi, thì những gì ngươi sắm sẵn đó sẽ về
tay ai? (Lc 12:19-20).
Tóm
lại, tuy mang danh là người có đạo được ghi tên trong sổ Rửa
tội, nhưng họ sống y như người không có đạo!!
Chặng
thứ hai:
Chặng khuôn khổ, hình
thức
Họ
phụ thuộc vào một tổ chức, một cơ chế nào đó giám quản mình.
Chặng này gồm 2 thành phần chính.
Nhóm
chiếm đa số sống ngoan đạo như đàn cừu, trên bảo sao nghe vậy.
Không thắc mắc, không suy tư vì đã có bề trên suy nghĩ giùm,
quyết định giùm. Họ chỉ có mỗi một việc là vâng lời tối mặt,
không thắc mắc làm chi vừa mất công vừa mang tiếng là không
vâng phục. Bị cả cộng đòan lên án là chống đối, thậm chí có
nguy cơ bị mang tiếng là phá họai sự ổn định của cộng đoàn.
Thậm chí bị lên án là lạc đạo, rối đạo!!!
Nhóm
các bậc lãnh đạo cũng nghiêm chỉnh thi hành theo đúng đường
lối từ trên chỉ thị xuống hoặc vâng lệnh tuyệt đối truyền thống
từ ngàn xưa để lại. Bề ngoài, họ tỏ ra rất đạo đức
và họ thực sự nghĩ mình đang hy sinh phụng sự cho công trình
của Chúa. (Nhưng lại nhất định không chịu sống kết hợp nên một
với Chúa) Họ là những viên giám ngục rất mực trung thành, canh
phòng không cho bất cứ người nào có ý định vượt tường. Người
nào không vâng lời sẽ bị khủng bố tinh thần bằng hình ảnh Satan
hay hỏa ngục… Người nào công khai bày bỏ ý kiến khác với những
gì họ suy nghĩ, kẻ ấy sẽ bị loại trừ. Gặp người cao cơ đưa ra
quan niệm thuyết phục hơn, nhưng vì không giống những gì họ
đã được cài đặt trong đầu. Họ không dám vượt tường nên đành
phải dùng chiêu cuối cùng nghe có vẻ rất thuyết phục với chiến
thuật biển người: Mọi người, kế cả giáo hoàng cũng sống trong
tâm tình như thế. Và họ an tâm ngủ vùi trong hàng rào kẽm gai
vừa do người khác tạo ra, vừa do chính mình gia cố thêm.
Quan
niệm của người trong chặng thứ hai
Thượng
tôn lề luật: họ xét mình, xét người đều theo tiêu
chuẩn luật lệ. Họ nơm nớp lo sợ, không biết làm như thế này
có tội không? bỏ làm việc kia có tội không?
Họ
chăm chăm giữ mình sao cho khỏi phạm tội trọng, còn tội nhẹ
như nói xấu, nói hành người khác thoải mái, vô tư. Càng nói
xấu người khác họ càng cảm thấy mình trong sạch, cao thượng
hơn!!!
Truyền
thống còn ghê gớm hơn luật lệ nhiều. Chúng là luật lệ bất thành
văn nhưng thực sự như những vòng kim cô siết chặt vào đầu mọi
người từ già đến trẻ, từ cấp thấp cho tới cấp cao. Đôi khi càng
cao càng tuân thủ truyền thống một cách triệt để hơn nhiều.
Mặc dù bản thân họ cũng thấy lấn cấn và không ổn khi phải áp
dụng luật lệ cho mình hay cho một ai đó, nhưng vì quá nô lệ
lề luật nên họ không dám uyển chuyển sao cho hợp lý nhưng cũng
phải hợp tình. Thậm chí đôi khi họ cố tình áp dụng luật lệ,
cơ chế để hưởng đặc quyền, đặc lợi của mình hay để loại trừ
những người không hợp ý mình!!
Họ
lại giả vờ quên mất lời tâm tình của Thánh Phao-lô: Tội
lỗi sẽ không còn quyền chi đối với anh em nữa, vì anh em không
còn lệ thuộc vào Lề Luật, nhưng lệ thuộc vào ân sủng
(Rm 6:14).
Nhưng
nay, chúng ta không còn bị Lề Luật ràng buộc nữa, vì chúng ta
đã chết đối với cái vẫn giam hãm chúng ta. Như vậy, chúng ta
phục vụ Thiên Chúa theo tinh thần mới, chứ không theo bản văn
cũ của Lề Luật (Rm 7:6).
Chặng
thứ ba:
Hồ nghi –đặt lại vấn
đề
Khắc khoải - suy tư - kiếm tìm – khám phá
Đây
là chặng quan trọng nhất và quyết định trong tiến trình đổi
mới thực sự và triệt để. Chặng này cũng có 2 nhóm đại diện:
Sùng tín và
Lý luận.
Nhóm
sùng tín: thường thường sau cơn thập tử nhất sinh,
hoặc thóat chết một cách nhiệm màu, họ bất chợt nhận ra rằng
Chúa đã cứu mình và khám phá ra tình yêu của Chúa. Tiếng sét
ái tình ấy đã giúp họ bắt đầu sống một cuộc sống mới, vui tươi
hơn, trong một thời gian ngắn.
Nếu
không được một cộng đòan nuôi dưỡng tiếp tục, tiếng sét ái tình
không còn bừng cháy trong tim nữa. Chuyện thóat chết ngày xưa
trở thành một kỷ niệm đẹp, lâu lâu có dịp nhắc lại, như kể một
câu chuyện cổ tích!! Họ lại từ từ trở về chặng Hai.
Nếu
may mắn sống trong cộng đòan nào đó, họ có thể tiếp tực sống
tốt hơn và hân hoan làm chứng cho Chúa hết ơn huệ này đến ơn
huệ khác xảy ra trong cuộc đời mình. Anh ta tiếp tục xin ơn,
ngợi khen và cảm tạ Ngài. Ngài vẫn ở ngoài anh như một ông tiên
hiền lành, quan phòng chăm sóc cho anh ta hơn trước đây nhiều.
Anh ta ở giữa chặng Hai và chặng Ba.
Nếu
được người hướng dẫn nhiều kinh nghiệm, anh ta có thể khám phá
ra ơn huệ tột cùng, vĩ đại và nền tảng cho mọi ơn huệ khác:
đó chính là Chúa tuôn đổ Thần Khí vào lòng mình và cho mình
được Thông Phần Bản Tánh Thiên Chúa. Từ khám phá tuyệt vời này,
anh ta không còn lải nhải xin ơn nữa nhưng bắt đầu tập sống
trong Thần Khí Thiên Chúa. Anh đã nhẹ nhàng bước vào vườn địa
đàng, với tay hái trái cây trường sinh và âm thầm thưởng thức
hương vị ngọt ngào của tình yêu đích thực và sự sống thần linh
của Thiên Chúa…nơi chặng Bốn.
Nhóm
Lý luận: Trong thời gian này, anh ta tự mình đặt
lại toàn bộ vấn đề: về Chúa, về Giáo hội, về giáo sĩ, về giáo
dân, về cách sống đạo, về chính bản thân mình: Tại sao mình
sinh ra? Mình sinh ra để làm gì? Mình có mang một sứ mệnh nào
trên đời này không? Chúa ở đâu? Chúa có dính dáng gì tới cuộc
sống của mình không? Thế nào là nên trọn lành như Cha trên trời?
Đời sau của mình sẽ ra sao? Làm sao nhận ra sự hiện diện của
Thần Khí Thiên Chúa ngay trong tâm mình??…và còn cả chục vấn
đề băn khoăn, trăn trở khác…
Đây
là chặng bản lề dẫn tới 2 kết quả trái ngược:
Lúc
này lời Kinh Thánh đã ứng nghiệm nơi anh: Vì
hễ ai xin thì nhận được, ai tìm thì thấy, ai gõ cửa thì sẽ mở
cho…..Cha trên trời lại không ban Thánh Thần cho những kẻ kêu
xin Người sao? (Lc 11:13). Thực
vậy, họ đã ra khỏi miền u tối, vào nơi đầy ánh sáng diệu huyền
(1 Pr 2:9).
Chặng
thứ bốn:
Thần bí
Nhà
thần bí – nói cho oai – là những người sau một thời gian khắc
khoải, suy tư, khao khát, kiếm tìm, họ đã gặp gỡ và nhận ra
rằng: Tôi và Cha tôi là một
(Ga 10:30) không những dành cho Đức Giêsu – người anh cả - mà
còn ứng nghiệm với tất cả đàn em đông đúc của Ngài. Họ nhận
ra rằng ngày đã bừng sáng và sao mai
mọc lên soi chiếu tâm hồn anh em (2Pr 1:19). Từ
khi mở mắt, họ nhìn Thiên Chúa, nhìn mình, nhìn anh em với ánh
mắt hòan toàn trước đây. Họ tiếp tục sống y như những người
khác, cũng tham dự Thánh Lễ, đọc kinh, lần hạt, viếng Thánh
Thể, loan báo Tin Mừng, làm việc bác ái... nhưng mục đích không
phải là để lập công chuộc tội, không phải để được lên thiên
đàng mai sau... bởi vì họ không còn phân biệt việc đạo đức -
việc trần gian một cách rạch ròi dứt khóat. Thực vậy, đối với
họ, việc nào cũng trở thành linh thánh trong tâm tình Tôi
sống, nhưng không còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong
tôi (Gl 2:20).
TIÊU
CHUẨN PHÂN CHIA
Bốn
chặng đường tâm linh được dựa trên nền tảng MỐI
TƯƠNG QUAN VỚI THIÊN CHÚA.
Chặng
một: Thiên Chúa chẳng
liên quan gì tới Họ
Kinh
vì dấu Thánh Giá của họ quả thực là ngạo mạn: ĐÓNG
ĐANH Đức Chúa Cha VÀO Đức Chúa Con VÀO Đức Chúa Thánh Thần,
như đã có trước vô cùng, và bây giờ và hằng có và đời đời CHẲNG
CẦN. Amen.
Thực
vậy, họ chẳng cần Thiên Chúa làm gì. Vì liên quan tới Thiên
Chúa, đôi khi đâm ra khó khăn trong công việc làm ăn mua gian,
bán lận của họ.
Chặng
Hai: Thiên Chúa ở
ngoài Họ
Mà
vì ở ngoài, nên Chúa trở thành đối tượng mang nhiều hình ảnh
khác nhau tùy theo tâm trạng của họ. Bình thường Chúa là đấng
chí tôn không ai có thể đến gần. Thế là họ cần phải có những
đấng trung gian như Đức Maria, các thánh… đứng ra cầu bầu. Cuộc
đời họ gai góc, gian nan, nên Chúa trở thành ông thần cứu cho
họ tai qua nạn khỏi. Gần gũi hơn một chút, nhiều cộng đòan đã
lớn tiếng gọi Ngài là Cha nhưng họ lại luôn mang tâm tình của
người anh cả - tâm tình của người làm thuê chứ không phải tâm
tình của người con yêu dấu. Bằng chứng là đã từng có một trong
những huynh trưởng chóp bu của một công đòan kia cảnh báo tòan
thể cộng đoàn: Chúa đã trao cho chúng ta công trình của Ngài.
Nếu chúng ta lười biếng, bê bối, Chúa sẽ loại bỏ chúng ta và
trao công trình này cho người khác. Rõ ràng là tâm tình của
người làm mướn mong được thưởng công. Tâm tình của người con
sẽ khác hẳn, giống như Đức Giêsu đã từng hân hoan thưa rằng:
Này con đây, con đến để thực thi
ý Ngài (Dt 10:7). Kinh khủng nhất là gần tới giờ
chết, chúng ta thấy Chúa như một vị thẩm phán chí công. chúng
ta sẽ bối rối, lo sợ biết bao khi thấy mình đầy tội lỗi!!
Chặng
Ba: Khắc khoải kiếm
tìm Thiên Chúa
Không
bằng lòng với khuôn mặt Thiên Chúa rập khuôn, khô cứng đã được
cài đặt sẵn từ thủa còn thơ. Thiên Chúa bỗng trở thành dấu hỏi
thật to và bí nhiệm khiến họ phải băn khoăn trăn trở kiếm tìm
khuôn mặt đích thực của Ngài.
Chặng
bốn: Thiên Chúa không
còn mang hình tướng
Thiên
Chúa trở thành sự sống, sự sáng, sức mạnh, tình yêu ngay trong
cuộc đời thường ngày của họ. Họ đã nhận ra sự hiện diện và họat
động của Thần Khí ngay trong tâm mình. Họ đã nên một với Chúa.
Điều tâm đắc nhất trên đời là sống theo châm ngôn nổi tiếng
của Phao-lô: Tôi sống, nhưng không
còn phải là tôi, mà là Đức Ki-tô sống trong tôi
(Gl 2:20).
ĐỔI
MỚI KHÔNG NGỪNG
Một
điều lưu ý rất quan trọng: Cuộc đời trần gian cũng như cuộc
sống tâm linh giống một giòng chảy liên tục, lên xuống bất thường,
nên 4 chặng đường trên không phải là những khuôn mẫu bất động.
Thí
dụ như: 6 năm trước đây, tôi ở chặng một, nhưng cách đây 4 năm
tôi đã chuyển lên chẳng hai. Rồi cách đây 2 năm tôi đã say sưa
tìm kiếm Thiên Chúa nơi chặng ba. Và mới cách đây 5 tháng, tôi
đã nhận ra mình đã bay vút lên chặng BỐN.
Thí
dụ khác: Nội trong một ngày Chúa nhật: Sáng đi lễ, lỡ có chuyện
quan trọng, thế là suốt buổi lễ tôi xem lễ như người máy: Chặng
Hai. Về nhà, con cái hung hăng cãi lại cha mẹ, sùng máu tôi
la hét om xòm: Chặng Một. Buổi chiều, xem một đọan sách hay
quá, tôi suy tư miên man và khám phá ra một ánh sáng mới: Chặng
Ba. Buổi tối, trong không gian yên tĩnh, tôi trầm lắng ngồi
thiền, tâm hồn an bình và nghe sự sống của Thần Khí lưu chuyển
khắp châu thân và chìm trong sự kết hợp thân mật với Ngài: chặng
Bốn… Tại sao lại có chuyện như vậy?
Bởi
vì dù đã lên chặng Bốn, nhưng suốt hơn ba mươi năm lặn ngụp
chìm đắm trong màn đêm tối tăm của chặng một và chặng hai, nên
tôi vẫn không ngừng vấp ngã, lao đao…
May
mắn thay, tôi được nghe những người kinh nghiệm đi trước khích
lệ rằng. Không nhằm nhò gì, vấp ngã chỗ nào thì đứng dậy, đi
tiếp. Điều quan trọng là quyết tâm ngày càng tăng thời gian
sống kết hợp với Chúa. Thí dụ ba tháng đầu sống với Chúa mỗi
ngày năm phút... Sau này, thời gian càng tăng lên, có thể lên
tới vài tiếng đồng hồ trong một ngày là chuyện thường.
Quả
thật cảm nghiệm của Phao-lô là một ánh sáng, một khích lệ giúp
chúng ta vững tâm tiến bước: