|
7. Hoà Bình Phải Trở Nên Mục Tiêu Của Các Con
Để
đảo ngược xu hướng chạy đua vũ trang hiện nay đòi phải có một
cuộc phấn đấu song song trên hai giới tuyến: một mặt phải có một
cuộc phấn đấu khẩn cấp và trực tiếp do các chính phủ thực hiện
nhằm cắt giảm vũ khí của họ một cách đồng bộ; mặt khác, phải có
một cuộc phấn đấu kiên nhẫn nhưng cũng khẩn thiết trên bình diện
ý thức của người dân để họ có trách nhiệm đối với nguyên nhân
luân lý của sự bất ổn phát sinh bạo lực. Họ cũng phải hiểu biết
những bất bình đẳng về vật chất lẫn tinh thần của thế giới chúng
ta...
Hoà bình... phải trở nên mục tiêu của tất cả mọi người nam và
nữ có thiện chí. Bất hạnh thay, trong thời đại chúng ta vẫn còn
có những thực tại buồn thảm phủ bóng trên phạm vi quốc tế. Chúng
gây ra nỗi đau phá hoại, như thế chúng cũng có thể khiến cho nhân
loại đánh mất niềm hy vọng có thể làm chủ được tương lai của chính
mình... trong sự hợp tác của các dân tộc.
Bất chấp những nỗi đau buồn đang tràn ngập linh hồn cha, cha cảm
thấy có quyền, thậm chí bắt buộc phải long trọng tái khẳng định
trước toàn thể thế giới điều mà vị tiền nhiệm của cha và chính
cha cũng đã lặp lại rất thường xuyên nhân danh lương tâm, nhân
danh nền luân lý, nhân danh nhân loại, và nhân danh Thiên Chúa
rằng:
Hoà bình không phải là điều không tưởng, cũng không phải là một
lý tưởng không thể đạt tới được, cũng không phải là một giấc mơ
không thể thành hiện thực.
Chiến tranh không phải là một tai ương không thể tránh.
Hoà bình là chuyện có thể làm được.
Và bởi vì nó là chuyện có thể, nên hoà bình là bổn phận của chúng
ta: là bổn phận trọng đại, là trách nhiệm cao cả của chúng ta.
|