| |
8. Muốn Có Hoà Bình, Hãy Phục Vụ Người Nghèo
Vị tôn sư thần linh đã dùng lời nói dạy chúng ta
những bài học đặc biệt cần thiết về nhân đức khó nghèo, nhân đức
sẽ dẫn chúng ta đến tự do đích thực. Đấng “tuy mang thân phận
Thiên Chúa, đã không đòi hỏi phải được ngang hàng với Thiên Chúa.
Đúng hơn, Người đã tự hủy mình và mặc lấy thân phận nô lệ” (Pl
2, 6-7). Người đã sinh ra trong nghèo khó. Người đã sống như một
người “không có nơi dựa đầu” (Mt 8, 20). Người... đã chịu một
cái chết dành cho các tội phạm. Người đã gọi người nghèo khó là
có phúc và hứa rằng Nước Trời là của họ (x. Lc 6, 20). Người đã
nhắc nhở những người giầu có rằng họ rất khó vào nước Thiên Chúa
(x. Mc 10, 25).
Gương sáng của Đức Kitô, không kém Lời của Người, là chuẩn mực
cho các kitô hữu. Chúng ta biết rằng vào ngày chung thẩm tất cả
chúng ta, không phân biệt, sẽ bị phán xét về việc thực hành tình
yêu đối với các anh chị em chúng ta. Vào ngày đó, họ sẽ thấy rằng
chính trong tình yêu thực hành mà nhiều người sẽ khám phá ra mình
đã từng được thực sự gặp gỡ Đức Kitô, dù trước đây họ đã không
minh nhiên biết Người (x. Mt 25, 35-37).
“Nếu các con muốn có hoà bình, hãy đi đến với người nghèo!” Ước
gì người giầu và người nghèo đều nhận ra rằng họ là anh chị em
với nhau. Ước gì họ biết chia sẻ cho nhau những gì họ có, như
những người con của cùng một Thiên Chúa, Đấng yêu thương mọi người,
Đấng muốn sự lành cho mọi người, Đấng ban cho mọi người tặng ân
an bình!
|
|