|
10. Tất cả Chúng Ta đều là “Những Người Con Trưởng”
Dụ ngôn người con hoang đàng, trên hết, là câu
chuyện về tình yêu khôn tả của Người Cha – Thiên Chúa – Đấng mà
khi đứa con quay trở về, đã ban cho nó tặng ân giao hoà trọn vẹn.
Nhưng khi dụ ngôn đó, qua khuôn mặt của người con trưởng, gợi
lên thói ích kỷ vốn làm cho anh em chia rẽ nhau, thì nó cũng trở
nên câu truyện về gia đình nhân loại: nó miêu tả tình trạng của
chúng ta và mở ra một lối đi.
Người con hoang đàng... đại diện cho những người nhận biết sự
sống trong thâm sâu lòng mình, nhận ra nỗi khát mong giao hoà
trên mọi bình diện và không giới hạn. Với niềm xác tín bên trong,
họ nhận ra rằng sự giao hoà này chỉ có thể nếu nó phát sinh từ
sự giao hoà đầu tiên và cơ bản – sự giao hoà đem con người từ
sự chia ly xa cách đến tình thân thiện thảo hiếu với Thiên Chúa,
Đấng có lòng thương xót vô biên.
Nhưng nếu dụ ngôn được đọc từ quan điểm về người con trưởng, nó
sẽ miêu tả tình trạng gia đình nhân loại, đã bị phân rẽ bởi những
hình thức ích kỷ. Nó cho thấy sự khó khăn liên quan đến việc làm
thoả mãn nỗi khát mong cho nhân loại thành một gia đình duy nhất
được hoà giải và được hiệp nhất. Do đó, nó nhắc nhở chúng ta về
nhu cầu cần phải biến đổi sâu xa các tâm hồn thông qua sự tái
khám phá lòng nhân từ của người cha và thông qua sự chiến thắng
trên những hiểu lầm và những hiềm thù giữa các anh chị em với
nhau.
|