|
|
BÀI
ĐỌC I: St 12, 1-4a
"Abraham, người cha Dân Chúa, được kêu gọi".
Trích sách Sáng Thế.
Khi ấy, Chúa phán cùng Abram rằng: "Ngươi hãy từ bỏ quê hương,
họ hàng và nhà cửa cha ngươi mà đi đến xứ Ta chỉ cho. Ta sẽ làm
cho ngươi nên một dân lớn, Ta sẽ ban phúc cho ngươi, cùng làm
vinh danh ngươi, ngươi sẽ được diễm phúc. Ta sẽ ban phúc cho ai
chúc phúc ngươi, và chúc dữ cho ai chúc dữ ngươi. Mọi dân tộc
trên mặt đất sẽ nhờ ngươi mà được diễm phúc". Abram liền
ra đi, như lời Thiên Chúa phán dạy. Đó là lời Chúa.
ĐÁP
CA: Tv 32, 4-5. 18-19. 20 và 22
Đáp: Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng con, theo như
chúng con tin cậy ở nơi Ngài (c. 22).
Xướng:
1) Lời Chúa là lời chân chính, bao việc Chúa làm đều đáng cậy
tin. Chúa yêu chuộng điều công minh chính trực, địa cầu đầy ân
sủng Chúa. - Đáp.
2) Kìa Chúa để mắt coi những kẻ kính sợ Ngài, nhìn xem những ai
cậy trông ân sủng của Ngài, để cứu gỡ họ khỏi tay thần chết và
nuôi dưỡng họ trong cảnh cơ hàn. - Đáp.
3) Linh hồn chúng tôi mong đợi Chúa: chính Ngài là Đấng phù trợ
và che chở chúng tôi. Lạy Chúa, xin tỏ lòng từ bi Chúa cho chúng
con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài. - Đáp.
BÀI ĐỌC II: 2 Tm 1, 8b-10
"Thiên Chúa kêu gọi và chiếu soi chúng ta".
Trích
thư thứ hai của Thánh Phaolô Tông đồ gửi cho Timô-thêu.
Con
thân mến, con hãy đồng lao cộng tác với Cha vì Tin Mừng, nhờ quyền
lực của Thiên Chúa, Đấng giải thoát và kêu mời chúng ta bằng ơn
thiên triệu thánh của Người, không phải do công việc chúng ta
làm, mà là do sự dự định và ân sủng đã ban cho chúng ta từ trước
muôn đời trong Đức Giêsu Kitô, nhưng bây giờ mới tỏ bày bằng sự
xuất hiện của Đức Giêsu Kitô, Đấng Cứu Chuộc chúng ta, Người đã
dùng Tin Mừng tiêu diệt sự chết và chiếu soi sự sống, và sự không
hư nát được tỏ rạng. Đó là lời Chúa.
CÂU XƯỚNG TRƯỚC PHÚC ÂM: Mt 17, 5
Từ trong đám mây sáng chói, có tiếng Chúa Cha phán rằng: "Đây
là Con Ta yêu dấu, các ngươi hãy nghe lời Người".
PHÚC
ÂM: Mt 17, 1-9
"Mặt
Người chiếu sáng như mặt trời".
Tin
Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.
Khi
ấy, Chúa Giêsu đã gọi Phêrô, Giacôbê và Gioan là em ông này, và
Người đưa các ông tới chỗ riêng biệt trên núi cao. Người biến
hình trước mặt các ông: mặt Người chiếu sáng như mặt trời, áo
Người trở nên trắng như tuyết. Và đây Môsê và Êlia hiện ra, và
đàm đạo với Người. Bấy giờ ông Phêrô lên tiếng, thưa Chúa Giêsu
rằng: "Lạy Thầy, chúng con được ở đây thì tốt lắm. Nếu Thầy
ưng, chúng con xin làm ba lều, một cho Thầy, một cho Môsê, và
một cho Êlia". Lúc ông còn đang nói, thì có một đám mây sáng
bao phủ các Ngài, và có tiếng từ trong đám mây phán rằng: "Đây
là Con Ta yêu dấu rất đẹp lòng Ta, các ngươi hãy nghe lời Người".
Nghe thấy vậy, các môn đệ ngã sấp xuống, và hết sức sợ hãi. Bấy
giờ Chúa Giêsu đến gần, động đến các ông và bảo: "Các con
hãy đứng dậy, đừng sợ". Ngước mắt lên, các ông thấy chẳng
còn ai, trừ ra một mình Chúa Giêsu. Và trong lúc từ trên núi đi
xuống, Chúa Giêsu đã ra lệnh cho các ông rằng: "Các con không
được nói với ai về việc đã thấy, cho tới khi Con Người từ cõi
chết sống lại". Đó là lời Chúa.
|
|