Bài Đọc Hàng Ngày

Thứ Tư tuần 15 thường niên, năm 1

 

BÀI ĐỌC I: Xh 3, 1-6. 9-12

"Chúa hiện ra trong ngọn lửa cháy từ giữa bụi gai".

Trích sách Xuất Hành.

Trong những ngày ấy, Môsê chăn chiên cho ông nhạc gia là Giêtrô, tư tế xứ Mađian. Ông lùa đoàn chiên qua sa mạc, đến núi Horeb là núi của Thiên Chúa. Thiên Chúa hiện ra với ông trong ngọn lửa cháy từ giữa bụi gai. Ông nhìn thấy bụi gai bốc lửa, nhưng không bị thiêu rụi. Môsê nói: "Ta hãy lại xem cảnh tượng kỳ lạ này, vì sao bụi gai không bị thiêu rụi?"

Thiên Chúa thấy ông lại xem, từ giữa bụi gai Người gọi ông: "Môsê, Môsê!" Ông thưa: "Dạ con đây!" Chúa nói: "Ngươi đừng đến gần đây. Hãy cởi dép ở chân ra, vì chỗ ngươi đang đứng là nơi thánh". Chúa lại nói: "Ta là Thiên Chúa của Tổ phụ ngươi. Thiên Chúa của Abraham, Thiên Chúa của Isaac, Thiên Chúa của Giacóp". Môsê che mặt, vì không dám nhìn Thiên Chúa.

Chúa phán với ông: "Tiếng kêu van của con cái Israel đã thấu đến Ta; Ta đã thấy họ bị người Ai-cập hà hiếp khổ cực. Bây giờ ngươi hãy lại đây, và Ta sai ngươi đến Pharaon, để ngươi dẫn đưa dân Ta là con cái Israel ra khỏi Ai-cập".

Môsê thưa cùng Thiên Chúa rằng: "Con là ai mà dám ra trước mặt Pharaon và dẫn đưa con cái Israel ra khỏi Ai-cập?" Chúa bảo ông: "Ta sẽ ở cùng ngươi; và cứ dấu này mà biết Ta đã sai ngươi: Khi ngươi dẫn đưa dân Ta ra khỏi Ai-cập, thì ngươi hãy tế lễ Thiên Chúa trên núi này". Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 102, 1-2. 3-4. 6-7

Đáp: Chúa là Đấng từ bi và hay thương xót (c. 8a).

Xướng: 1) Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, toàn thể con người tôi, hãy chúc tụng thánh danh Người. Linh hồn tôi ơi, hãy chúc tụng Chúa, và chớ khá quên mọi ân huệ của Người. - Đáp.

2) Người đã tha thứ cho mọi điều sai lỗi, và chữa ngươi khỏi mọi tật nguyền. Người chuộc mạng ngươi khỏi chỗ vong thân, Người đội đầu ngươi bằng mão từ bi, ân sủng. - Đáp.

3) Chúa thi hành những việc công minh, và trả lại quyền lợi cho những người bị ức. Người tỏ cho Môsê được hay đường lối, tỏ công cuộc Người cho con cái Israel. - Đáp.

ALLELUIA: Tv 94, 8ab

Alleluia, alleluia! - Ước chi hôm nay các bạn nghe tiếng Chúa và đừng cứng lòng. - Alleluia.

PHÚC ÂM: Mt 11, 25-27

"Chúa đã giấu không cho những người khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi ấy, Chúa Giêsu thưa rằng: "Lạy Cha là Chúa trời đất, Con xưng tụng Cha, vì Cha đã giấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết những điều ấy, mà lại mạc khải cho những kẻ bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì ý Cha muốn như vậy. Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta. Và không ai biết Con trừ ra Cha; và cũng không ai biết Cha trừ ra Con và kẻ Con muốn mạc khải cho". Đó là lời Chúa.

 

Thứ Tư tuần XIV TN

Mt 10, 1-7

HÃY LÊN ĐƯỜNG LOAN BÁO TIN MỪNG

Trang Tin Mừng hôm nay cho ta thấy điểm nhấn của Thánh sử Matthêu về các tông đồ, là thi hành sứ vụ, chứ không phải là được Chúa Giêsu kêu gọi. Thánh Matthêu đề cao mối liên lạc mật thiết giữa tông đồ đoàn và sứ mạng truyền giáo. Họ là những chứng nhân tiêu biểu đã được Chúa Giêsu huấn luyện, trao quyền hành và trao nhiệm vụ truyền giáo như chính Ngài đã được Chúa Cha sai đi vậy.

Chúa Giêsu nói: “lúa chín đầy đồng mà thợ gặt thì ít. Vậy anh em hãy xin chủ mùa gặt sai thợ ra gặt lúa về”. Lời Chúa Giêsu mạc khải cho chúng ta biết thời gian cứu độ con người đã đến. Công việc phải làm là thu vào kho lẫm Nước Thiên Chúa những người được ơn cứu độ. Nhưng thực hiện công việc này cần có thợ gặt. Theo lời Chúa Giêsu nói, Ngài muốn dạy cho chúng ta biết, số linh hồn sẵn sàng đón nhận ơn cứu độ thì nhiều, nhưng số người đi truyền giáo, số người rao giảng Tin Mừng cứu độ thì ít, không đủ để mang ơn cứu độ đến cho các linh hồn ở khắp nơi. Chúa Giêsu thì không tự mình làm hết mọi sự, nên Ngài mời gọi chúng ta xin Chúa Cha, là Đấng có sáng kiến cứu độ nhân loại, trợ giúp thêm thợ gặt để thực hiện công việc của Chúa Cha.

Chúa Giêsu triệu tập nhóm mười hai trong số bảy hai môn đệ và tấn phong các ông ấy làm tông đồ, Ngài ban cho họ quyền trên các thần ô uế, để các ông trừ diệt chúng và chữa hết các bệnh hoạn tật nguyền.

“Rồi Đức Giêsu gọi 12 môn đệ lại” : Đây là bài sai cho nhóm 12, một nhóm thân tín, cận kề với Chúa Giêsu ngay từ giây phút ban đầu. Con số 12 là con số hoàn hảo. Ngụ ý của thánh sử muốn nói: Chúa Giêsu mời gọi mọi người, đại diện là 12 chi tộc Ísrael, ra đi loan báo Tin Mừng. Đức Giêsu gọi họ lại để làm gì? Để ban quyền trên các thần dữ và chữa lành các bệnh tật” (c.1). Vậy đã rõ về nhân sự và sứ vụ phải thực hiện: chữa lành cả về tinh thần lẫn thể xác. Quyền năng này chỉ có nơi Thiên Chúa qua Đức Giêsu Kitô.

Họ sẽ trở nên những nhà thiết lập dân Israel mới, và tham dự vào quyền năng  cứu độ của Đức Giêsu. Họ là những người được Đấng phục Sinh chính thức sai đi, chuẩn bị cho sứ vụ hoàn vũ sau biến cố vượt qua. Đức Giêsu, Đấng được Cha sai đi, bây giờ Ngài lại sai các tông đồ đi, tức là Ngài thi hành đặc quyền của Thiên Chúa. Chúa Giêsu căn dặn các tông đồ: “Anh em đừng đi về phía các dân ngoại, cũng đừng vào các thành nào của dân Samari. Tốt hơn là hãy đến với các con chiên lạc nhà Israel”.

Từ câu 2 đến câu 4, thánh sử Matthêu kể tên 12 vị được sai đi. Đứng đầu và trước tiên là Simon và thánh sử còn viết cả tên mà Chúa Giêsu đã đổi cho vị Tông đồ này: Phêrô. Thánh sử còn giải thích những chi tiết đặc biệt của từng vị, ngay cả khi không ngần ngại nêu rõ nghề nghiệp của bản thân khi được Chúa Giêsu mời gọi “Matthêu, người thu thuế” hoặc “ Simon thuộc nhóm quá khích” và “Giuđa Ítcariốt, kẻ phản bội “và nộp Chúa Giêsu”

Qua việc kể lễ dài dòng chi tiết này, thánh sử muốn nêu bật tính Tông đồ đoàn với sứ mệnh rao giảng Tin Mừng Nước Trời. Như thế truyền giáo là sứ mệnh của Giáo Hội. Con số 12 tượng trưng cho sự trọn vẹn của Giáo Hội và cũng nói lên sự liên tục giữa Giáo Hội Chúa Kitô và dân Ísrael xưa: như Israel xuất phát từ 12 chi tộc, thì Giáo Hội ngày nay cũng được đặt trên nền móng 12 Tông đồ, mà việc đá góc là chính Chúa Kitô.

Các môn đệ được sai đi giảng những gì? Giảng cho hạng người nào? Đức Giêsu căn dặn họ kỹ lưỡng, mục tiêu mà họ cần nhắm đến không phải là dân Samari, hoặc những người mà chúng ta tạm gọi là “dân ngoại” (vì họ không phải là người Do Thái, là những người chịu phép cắt bì theo luật Môsê…) Chúng ta sẽ thấy đối tượng mà Chúa Giêsu sai các tông đồ đến và Ngài ra chỉ thị như sau: “Tốt hơn hãy đến với các con chiên lạc nhà Ísrael” (c.6). Nghe câu này chúng ta thấy có vẻ như Chúa Giêsu thiên vị dân tộc Do Thái, dân tộc của Ngài. Nhưng khi giới thiệu về lãnh vực hoạt động của các Tông đồ, thánh sử muốn nói lên quyền ưu tiên cho người Israel, là những kẻ được mời gọi trực tiếp hưởng nhờ ơn cứu độ của Đấng Mêsia.

Chúa Giêsu muốn vào lúc khởi đầu của sứ vụ, các tông đồ phải quan tâm trước tiên đến các chiên lạc nhà Israel, sứ vụ ưu tiên cho dân Israel, chứ không phải là một sự dè dặt đối với dân ngoại. Sứ vụ ở vùng dân ngoại được tiên báo bởi vài hành vi cử chỉ của Chúa Giêsu sẽ đến sau này.

Việc Chúa Giêsu và các tông đồ trừ quỷ và chữa lành các bệnh hoạn tật nguyền là những hành vi cứu độ, là những phép lạ nói lên Nước trời được hiện tại hóa, và tỏ bày lòng yêu thương của Chúa Cha đối với nhân loại, một tình yêu bao la vô điều kiện, qua việc phục vụ của các tông đồ cách quảng đại nhưng không, vì các ông lãnh nhận nhưng không thì cũng cho đi nhưng không, như Chúa Giêsu đã dạy dỗ, huấn luyện và làm gương cho họ.

Các tông đồ tuy khác nhau về nhiều phương diện, nhưng các Ngài vẫn hợp tác thi hành một sứ mạng là rao giảng Nước Thiên Chúa. Chúa Giêsu thiết lập nhóm mười hai rất ô hợp, nhưng Chúa vẫn nhắm tới việc họ phải làm chứng bằng chính đời sống của họ: họ làm chứng về tình thương của Chúa đối với họ, gọi họ khi họ hoàn toàn bất xứng; họ làm chứng về sức đổi mới của ơn Chúa, họ là những con người đầy tự nhiên, nhưng được thấm nhuần tinh thần của nước trời; họ phải làm chứng về sự hiệp nhất, tuy họ rất khác biệt nhau, nhưng họ vẫn keo sơn gắn bó với nhau; họ làm chứng về quyền năng và vai trò chủ động của Thiên Chúa, họ không làm được bao nhiêu, chính Thiên Chúa làm tất cả nơi họ trong công trình cứu độ.

Học hỏi gương các tông đồ và theo lời Chúa Giêsu dạy, khi làm tông đồ chúng ta phải đề cao tính cách cộng đoàn bằng đời sống liên đới, tương trợ và hiệp thông với nhau. Người tông đồ phải đề cao sứ mạng truyền giáo bằng cách nhiệt tình, mau mắn và vị tha trong mọi công tác tông đồ truyền giáo.

Các tông đồ được chọn không phải vì các ngài có tấm lòng và thiện chí như tiêu chuẩn của Chúa, nhưng vì Thiên Chúa yêu thương họ trước cả khi họ biết Chúa. Các tông đồ được Chúa chọn cũng không phải vì các ông có quả tim tinh tuyền như Chúa đòi hỏi, nhưng vì lòng nhân từ của Ngài mà Ngài hy vọng sẽ hướng dẫn, dạy dỗ họ, để họ đổi mới mà thành những chứng nhân tông đồ cho muôn dân.

Ta cũng tin tưởng vào ơn Chúa, Ngài sẽ ban cho ta khả năng như Ngài đã ban cho các tông đồ xưa, đặc biệt là qua bí tích và việc cử hành phụng vụ. Hơn nữa, chúng ta tin Chúa làm mọi sự trong chúng ta, khi Ngài chọn ta và sai chúng ta đi làm tông đồ truyền giáo, tiếp tục thi hành sứ vụ cứu độ của Ngài. Nhờ vậy ta luôn an tâm tự tin và hăng say không nghi ngờ, không do dự sợ hãi khi thấy mình yếu kém, dốt nát hèn hạ, nhưng luôn can đảm dấn thân trong sứ vụ, trong tinh thần tin tưởng phó thác.

Huệ Minh

Thứ Tư tuần 15 thường niên
Cha mặc khải
Lời Chúa: Mt 11, 25-27
Khi ấy, Ðức Giêsu cất tiếng nói: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha. Cha tôi đã giao phó mọi sự cho tôi. Và không ai biết Người Con, trừ Chúa Cha; cũng như không biết Chúa Cha, trừ Người Con và kẻ mà Người Con muốn mặc khải cho.”
Suy niệm:
Bài Tin Mừng hôm nay là một lời nguyện tự phát của Đức Giêsu.
Đó là một lời tạ ơn, một lời ngợi khen của Con dâng lên Cha.
Đức Giêsu gọi Thiên Chúa bằng từ Abbathân thương gần gũi,
nhưng Thiên Chúa ấy cũng là Đấng siêu việt ngàn trùng,
Đấng quyền uy tối thượng, Chúa Tể cả trời đất (c. 25).
Đức Giêsu ca ngợi Cha vì hành vi mặc khải của Cha cho con người.
Cha có một kế hoạch cứu độ nhân loại qua Con của Cha là Đức Giêsu.
Và Cha muốn vén mở kế hoạch đó cho con người biết.
Có những người đã thành tâm đón nhận, và có những người cố ý từ chối.
Nhưng tất cả đều không nằm ngoài chương trình của Cha (c. 26).
Lối nói kiểu Do thái của Đức Giêsu có thể khó hiểu đối với ta ngày nay:
“Cha đã giấu các điều này trước những người khôn ngoan thông thái.”
Thật ra, chẳng phải Thiên Chúa ghét bỏ hay phân biệt đối xử,
vì Ngài muốn cho mọi người được cứu độ (1 Tm 2, 4).
Chẳng phải Cha ghét bỏ các người khôn ngoan và cổ võ sự ngu dốt.
Ngài cũng không che giấu mầu nhiệm Nước Trời trước một ai.
Nhưng quả thật ai tự hào, tự mãn với hiểu biết khôn ngoan của mình,
và khép lại trước những gì vượt quá trí hiểu nông cạn của họ,
người ấy sẽ không có cơ may đón nhận được mặc khải của Thiên Chúa.
Một số kinh sư và người Pharisêu giỏi giang về Sách Thánh và truyền thống,
đã không thể đón nhận được cái hoàn toàn mới mẻ nơi giáo lý Đức Kitô,
vì họ quá bám víu vào cái biết cũ mà họ coi là tuyệt đối.
Nhưng các người bé mọn, ít tri thức và sách vở, lại dễ dàng đón nhận hơn.
Họ hồn nhiên mở ra trước mặc khải của Thiên Chúa qua Đức Giêsu.
Chính vì thế họ biết được những điều sức người không thể nào đạt tới.
Câu cuối (c. 27) là một mặc khải lớn của Đức Giêsu trong tư cách là Con.
Ngài cho thấy giữa Cha và Con có sự hiểu biết nhau cách độc nhất vô nhị.
“Không ai biết rõ Con trừ ra Cha và không ai biết rõ Cha trừ ra Con…”
Sự hiểu biết nhau thân tình và sâu xa này
như thể tạo ra một thế giới riêng giữa Cha và Con.
Muốn biết Cha phải nhờ Con, Đấng duy nhất có đủ thẩm quyền mặc khải.
Hơn nữa, muốn biết Con cũng phải nhờ Cha mặc khải.
Phêrô phải nhờ Cha mới biết được Đức Giêsu là ai (Mt 16, 17).
Nói chung Cha và Con làm nên một thế giới riêng tư, nồng ấm.
Nhưng thế giới ấy lại không khép kín, mà mở ra để mời con người vào.
Cha và Con đều muốn mặc khải thế giới ấy cho con người.
Cha đưa ta gặp Con, Con đưa ta gặp Cha.
Chỉ cần gặp Con hay Cha là có thể bước vào thế giới đó, để gặp cả Cha và Con.
Chị Edith Stein là một phụ nữ Do thái được coi là thông thái, trí tuệ.
Chị đậu tiến sĩ triết học với hạng tối danh dự tại Đức.
và là người cộng tác với ông tổ của Hiện tượng luận là triết gia Husserl.
Việc tìm kiếm Chân Lý đã dẫn chị đến với đạo Công giáo.
Chị đã đi tu Dòng Kín Cát Minh và đã bị giết tại trại giam của Đức quốc xã.
Năm 1998 chị Bênêđicta Thánh Giá được Đức Gioan Phaolô II phong thánh.
Sự thông thái khiêm tốn đã giúp Chị gặp được Nước Trời như một kẻ bé mọn.
Cầu nguyện:

Lạy Chúa Giêsu,

xin cho con trở nên đơn sơ bé nhỏ,
nhờ đó con dễ nghe được tiếng Chúa nói,
dễ thấy Chúa hiện diện
và hoạt động trong đời con.

Sống giữa một thế giới đầy lọc lừa và đe dọa,
xin cho con đừng trở nên cứng cỏi,
khép kín và nghi ngờ.

Xin dạy con sự hiền hậu

để con biết cảm thông và bao dung với tha nhân.

Xin dạy con sự khiêm nhu

để con dám buông đời con cho Chúa.

Cuối cùng, xin cho con sự bình an sâu thẳm,

vui tươi đi trên con đường hẹp với Ngài,
hạnh phúc vì được cùng Ngài chịu khổ đau. Amen.

Lm Antôn Nguyễn Cao Siêu, SJ

 

Tỉnh Dòng Mẹ Chúa Cứu Chuộc, Hoa Kỳ

1900 Grand Avenue

Carthage, MO 64836

July 19, 2017