| |
TRÊN NÚI CAO
“Trên
núi cao, Ngài biến hình trước mặt các ông” (Mt 17:1). Thánh ký
thuật lại chỉ có 3 Tông Đồ được diễm phúc chứng kiến những giây
phút huy hoàng của Chúa khi Ngài biến hình trên núi cao, đó là
Phêrô, Giacôbê, và Gioan. Và cũng chính 3 Tông Đồ này, rồi ra
cũng sẽ chứng kiến cảnh Ngài hấp hối trong vườn Cây Dầu.
Chúa
đưa các ông lên núi cao. Đây là một lời mời gọi thăng hoa đời
sống đối với tất cả mọi Kitô hữu chúng ta. Một lời mời gọi kết
hợp mật thiết với Chúa hơn. Vì chúng ta cần phải vươn mình lên
cao, hướng tâm trí về những mầu nhiệm thiêng liêng cao ca, để
có thể nhìn thấy dung nhan Thiên Chúa, và để có thể cảm nghiệm
được Ngài trong cuộc sống ngõ hầu có đủ can đảm, nghị lực vượt
thắng mọi cám dỗ. Và hơn thế nữa, để chúng ta có thể hấp thụ được
vẻ cao cả, thánh thiện, và thần lực của Thiên Chúa hầu chiếu tỏa,
chia sẻ với anh chị em chúng ta qua đời sống và ơn gọi mỗi người.
Chúa
Giêsu đã chuẩn bị cho con đường cứu độ và cuộc khổ nạn của Ngài
bằng 40 đêm ngày chay tịnh trong hoang địa, bằng cơn cám dỗ sau
đó, và bằng cơn hấp hốp trong vườn Cây Dầu. Nhưng Ngài đã chuẩn
bị cho các Tông Đồ cũng như mỗi Kitô hữu chúng ta để trực diện
với mọi thử thách, nhất là những lúc mà chúng ta không nhìn ra
khuôn mặt của Chúa trong chính cuộc đời mình cũng như anh chị
em mình, những lúc thử thách, đau khổ sẽ lên đến tuyệt cùng làm
lung lay đức tin và sự tín thác của chúng ta bằng cách cho nhìn
thấy và nếm thử sức mạnh, vinh quang, và niềm hạnh phúc nước trời.
Đó là những giây phút chúng ta cảm nhận được Ngài, cảm nhận được
niềm vui tâm hồn, và sốt sắng như Phêrô, Giacôbê và Gioan đã nhìn,
đã cảm, và đã nếm hưởng với Chúa trên núi cao qua việc Ngài biến
hình trước mặt các ông.
Nhưng
Phêrô đã chối Thầy. Các Tông Đồ đã trốn chạy khi thấy Chúa bị
bắt, bị đánh đòn, đội mão gai, vác thập giá, và chịu đóng đinh
chết thảm trên thập giá. Hai môn đệ về làng Emau đã nghi ngờ về
cái chết và sự phục sinh của Ngài. Mỗi Kitô hữu chúng ta rồi ra
cũng sẽ trải quan những thử thách, cám dỗ mà điểm quan trọng nhất
vẫn là trong mọi sự và trước hết mọi sự, chúng ta có dám sống
vững với lời Chúa, để trả lời cho tên cám dỗ bằng sự thâm tín
sâu sa như Chúa Giêsu đã trả lời Satan trong lúc hắn cám dỗ Ngài
hay không. Chính vì thế Chúa đã đưa các Tông Đồ và mời gọi chúng
ta hãy lên cao với Ngài. Vì chỉ khi nào chúng ta vượt khỏi những
ràng buộc và hệ lụy của đời sống vật chất, chúng ta mới có thể
nhìn thấy vinh quang rạng ngời của Thiên Chúa. Cũng như các Tông
Đồ, chúng ta chỉ có thể nhìn được và cảm được Chúa đẹp đẽ, tốt
lành và oai nghi như thế nào, khi cất mình lên cao khỏi mặt đất,
và bỏ lại sau lưng mọi đam mê, nhục dục, mọi ham muốn trần thế.
Chỉ ở trên núi cao, Phêrô mới có thể ngất ngây và nói với Chúa:
“Lậy Thầy được ở đây thì tốt lắm” (Mt 17:4). Và trong cái hạnh
phúc thiên đàng ấy, ông đã quên lối về lại trần gian, quên tất
cả để chỉ nghĩ đến Chúa và phục vụ một mình Ngài: “Nếu Thầy muốn,
tôi sẽ dựng ba lều, một cho Thầy, một cho Êlia, và một cho Maisen”
(Mt 17:4). Đó là tâm trạng của những người tìm được Chúa, cảm
được Chúa, và có Chúa.
Nhưng
rồi tại sao, trong lúc ngất ngây với hạnh phúc như vậy, mà mới
nghe tiếng Chúa Cha đã lại sợ hãi và hầu như chết ngất đi: “Lúc
ông còn đang nói, thì có một đám mây sáng bao phủ các ngài, và
có tiếng từ trong đám mây phán rằng: “Đây là con Ta yêu dấu rất
đẹp lòng Ta, các ngươi hãy nghe lời Ngài”. Nghe vậy, các ông ngã
sấp mặt xuống và hết sức sợ hãi” (Mt 17:5-6). Đó là vì phản ứng
của một thụ tạo trước Đấng Tạo Hóa, phản ứng của con người xác
thịt trước Thiên Chúa thần linh cao cả. Con người là chi khi đứng
trước mặt Thiên Chúa. Nhất là khi nghe Thiên Chúa Cha giới thiệu
Chúa Con là Đấng rất đẹp lòng Ngài, tự nhiên các Tông Đồ cảm thấy
cái bất toàn, và hụt hẫng của mình nên đã không còn đứng vững
nổi. Và rồi cũng lại Chúa Giêsu đã đỡ nâng các ông dậy. Điều này
càng khiến cho Kitô hữu chúng ta thâm tín hơn về sự yếu đuối và
bất toàn của mình. Con người không thể thiếu Chúa nếu muốn đứng
vững, nhất là trước những thử thách, cám dỗ.
Chúa
đem các Tông Đồ lên núi cao. Ngài cũng muốn mời gọi chúng ta lên
cao trong sự hiệp nhất với Ngài bằng đời cầu nguyện, bằng sự học
hỏi và yêu mến lời Ngài; nhất là bằng thái độ giũ bỏ trần tục
trong cuộc sống bon chen và đầy thử thách. Và cũng như các Tông
Đồ, chúng ta sẽ không thể nào xem thấy Chúa, cảm được vẻ huy hoàng
của Ngài nếu chúng ta vẫn đứng dưới chân núi, tức là vẫn để mình
chôn bám vào những giá trị của đời tạm này, của cải vật chất,
những đam mê và đói khát danh vọng, quyền lực, và dục vọng thấp
hèn. <T.s.
Trần Quang Huy Khanh>
Những chứng nhân trên núi cao
Trần Mỹ Duyệt
Biến cố Chúa Giêsu biến hình trên núi cao và biến cố Ngài sầu não trong vườn Cây Dầu có một liên hệ mật thiết, và khiến chúng ta nghĩ đến 3 Tông Đồ mà Ngài đã cho tham dự trong cả hai biến cố này: Phêrô, Giacôbê, và Gioan. Họ là những chứng nhân của vinh quang, cũng như sự khổ nạn của Chúa Giêsu.
Thánh Kinh kể lại, ba Tông Đồ mà Chúa Giêsu cho tham dự một cách mật thiết với Ngài trong những vinh quang, huy hoàng, cũng như trong những giờ phút đen tối, buồn sầu của Ngài trrong sứ vụ cứu độ trần gian. Theo những trình thuật của Thánh Kinh, ta có thể hiểu phần nào lý do mà Chúa Giêsu đã chọn Phêrô, Giacôbê và Gioan. Bởi vì nơi những Tông Đồ này thể hiện những đức tính cần thiết cho đời sống đạo, và chứng nhân của Kitô hữu chúng ta.
Phêrô, Tông Đồ Cả. Người thuyền chài đầy nhiệt tình, năng nổ, những cũng lại rất nóng nẩy và bộc trực. Nghĩ sao nói vậy. Nghĩ sao làm vậy. Yêu Thầy tha thiết, nhưng khi gặp khó khăn, cũng chối Thầy một cách không thương tiếc. Không những chối, mà còn thề độc nữa: "Tôi không hề biết người ấy là ai" (Mt 26:74).
Cái hay của Phêrô là tuy yếu đuối, nhưng không hề bao giờ ngã lòng. Yêu và mến Thầy với tất cả con tim. Yêu và mến Thầy như Thầy đáng yêu và đáng mến. Yêu và mến Thầy như mình có thể yêu và có thể mến. Và đó là điều mà Chúa Giêsu đã nhìn thấy nơi Phêrô xuyên qua cả những yếu đuối và khuyết điểm của Ông. Nhờ đó, Chúa đã chọn Ông làm đá tảng cho tòa nhà Giáo Hội của Ngài, cũng như trước khi về trời, đã giao cho Ông trách nhiệm hướng dẫn và chăm lo đời sống tâm linh cho các tín hữu của Ngài.
Giacôbê, một Tông Đồ âm thầm nhưng mực thước. Một Tông Đồ biết ứng dụng cách hài hòa lý thuyết và thực hành. Không nổi nang, không chói sáng nhưng âm thầm và sống trung thành với sứ vụ. Ngoài vài lần được nhắc tới trong Thánh Kinh, còn lại hầu như cũng tan biến vào đoàn người theo Chúa thời bấy giờ.
Đọc lại Thánh Kinh và theo dõi tư tưởng của Ông qua những trang viết của Ông, ta có thể tìm thấy nơi Ông một tâm hồn nhiệt thành, sâu lắng, chú tâm vào hành động và đời sống thực hành hơn là những gì có tính cách bề ngoài. Là anh em họ hàng với Chúa, nhưng Ông đã không dùng ảnh hưởng này để tìm cầu địa vị hay sự chú ý của Chúa, ngoại trừ có lần mẹ ông đã làm điều này nhưng đã bị Ngài phiền trách. Ông chính là đại diện cho số đông Kitô hữu chúng ta, những kẻ tin theo Chúa đang âm thầm và sống trọn với ơn gọi của mình giữa mọi môi trường của cuộc sống. Không ồn ào, không địa vị, và ít được ai biết đến.
Sau cùng là Gioan, vị Tông Đồ của nội tâm, của lòng yêu mến thâm sâu. Những gì Gioan đã viết và cuộc sống của Ông bên Mẹ Maria sau ngày Chúa Giêsu về trời đã cho thấy Ông là một tâm hồn chiêm niệm và sống khắng khít với Chúa. Ngôi Lời mà Ông chiêm ngắm từ Thượng Trí đã đi vào đời qua con người của Đức Giêsu là những gì mà trí khôn nhân loại không hiểu thấu. Và là những gì đến từ Chúa Cha. Điều này cần phải được Thánh Linh soi dẫn mới có thể hiểu được.
Với cặp mắt thần bí ấy, trước vinh quang trên núi cao, và trước những sầu buồn, tê tái trong vườn Cây Dầu, Ông đã nhìn ra Thiên Chúa nhập thể, để Ông yêu mến, tôn thờ, và làm chứng nhân. Tình yêu cao sâu nhiệm mầu của Thiên Chúa luôn luôn làm Ông say đắm. Tình yêu ấy đã làm cho Ông chất nghất và như đôi cánh phượng hoàng, nâng Ông bay bổng trên bầu trời tình yêu Thiên Chúa. Ông đại diện cho những tâm hồn thần hiệp, và luôn luôn kết hợp mật thiết với Chúa qua kinh nguyện, chiêm niệm và dâng hiến.
Tóm lại, để hiểu Chúa, để chia sẻ với Ngài trong tận cùng ý nghĩa của cuộc sống. Để trở thành những chứng nhân của Ngài giữa lòng đời, Kitô hữu chúng ta phải nhiệt thành, sống sắng như Phêrô. Phải chiêm niệm, cầu nguyện và kết hợp như Gioan. Và phải đi vào thực hành như Giacôbê. Và đó cũng là lý do chúng ta có thể tìm thấy nơi ba khuôn mặt đã được Chúa Giêsu cho tham dự những giây phút vinh quang biến hình sáng láng của Ngài trên núi cao. Cũng như những giây phút đắng cay, sầu khổ, và đem tối trong vườn Cây Dầu.
Đời sống Kitô hữu là một chuỗi ngày trên hành trình đức tin. Người Kitô hữu không độc hành mà là đi với anh chị em mình. Do đó, vừa phải có bổn phận hoàn tất và đi trọn con đường mình, và cũng phải trở thành bạn hữu tốt với những người cùng đi với mình. Đó là sứ mạng rao truyền và làm chứng nhân cho Thiên Chúa. Để đạt được điều ấy, họ phải có lòng nhiệt thành như Phêrô, phải có lòng mến thẳm sâu và chiêm ngắm Ngôi Lời qua hình hài một người phàm như Gioan, và phải biết sống thực tế đức tin mình qua hành động như Giacôbê.
Chúa Giêsu đã biết hình trên núi thánh. Ngài cũng đã phiền muộn, hấp hối trong vườn Cây Dầu vì tội nhân loại hơn 2000 năm. Nhưng hiểu được và thâm cảm được, cũng như sống được tinh thần biến hình ấy, tinh thần khổ nạn ấy vẫn là câu hỏi mà mỗi Kitô hữu chúng ta phải tự vấn; đặc biệt, trong Mùa Chay là mùa cầu nguyện, thống hối ăn năn và sửa đổi nội tâm.
|
|