Chúa Nhật IV Mùa Chay A
 
 


ANH MÙ

Nhân dáng Chúa Giêsu, Đấng Cứu Thế và Cứu Chuộc nhân trần đang được từ từ hiển lộ; đặc biệt, vào thời điểm Ngài sắp sửa chấp nhận chịu chết để hoàn thành sứ mạng. Trước hết, Ngài hiển lộ với các Tông Đồ Phêrô, Giacôbê và Gioan trên núi cao. Tiếp đến, Ngài xuất hiện trước người thiếu phụ Samaria bên giếng Giacob. Và lần này với anh mù từ lúc lọt lòng mẹ.

Tùy theo tầm mức và đối tượng, Chúa hiển lộ theo một cách thức khác nhau và mục đích khác nhau. Với các Tông Đồ Phêrô, Giacôbê, và Gioan, Ngài phải dẫn các ông lên núi cao, và cho các ông thấy vinh quang Ngài. Một vinh quang thực của Ngài sau cái nhân dáng bình thường mà các ông vẫn thường nhìn thấy, động chạm, và rờ mó được. Đó là Con Thiên Chúa, luôn luôn làm đẹp lòng Chúa Cha, mọi người phải nghe Ngài. Ngài làm thế, vì sau này chính các ông – những người đã theo Ngài – sẽ là những chứng nhân cho Ngài. Mà vì cuộc đời chứng nhân ấy đòi hỏi nhiều thử thách, hy sinh và tử đạo, nên Ngài đã khích lệ các ông cũng như tất cả những ai sẽ tin theo lời chứng các ông sau này bằng vinh quang phục sinh mà điển hình là trạng thái vinh hiển mà các ông đã thấy trên núi hôm đó.

Nhưng có lẽ phần đông nhân loại sống trong ơn gọi hôn nhân, gia đình. Một cuộc đời vất vả, bon chen, và phải vật lộn với thực tế cuộc sống. Ơn gọi này tuy thánh thiện, nhưng cũng nhiều thử thách, và cám dỗ được nhìn thấy qua hình ảnh người thiếu phụ Samaria. Họ là những chiên lạc, những con chiên đang lang thang trong sa mạc cuộc đời cần được Ngài tìm kiếm và đem về. Do đó, Chúa đã đến với người thiếu phụ Samaria bằng hình ảnh một giếng nước. Nhu cầu thiết thân với con người và cuộc sống. Nhưng không phải là nước kín lên từ giếng Giacob hay bất cứ giếng nước nào. Chúa Giêsu chính là giếng nước hằng sống, giếng nước vọt lên trong lòng người uống mạch nước hằng sống sẽ được khải mở trên núi Sọ khi trái tim Ngài bị lưỡi đòng của Longchinô đâm thủng.

Và hôm nay, với thành phần cùng khổ của xã hội, thành phần bị xã hội bỏ rơi, quên lãng là những người mù lòa, tàng tật, bệnh tật thân xác và tâm hồn mà anh mù từ lúc mới sinh này là một đại diện. Chúa cũng đã đến với họ, vì họ cũng là con của Ngài, và cũng có trong danh sách những người mà Ngài sẽ đổ máu ra cho họ. Sự mở mắt thể xác cho anh là một hình ảnh mở mắt tâm linh cho những tội nhân, những người chưa một lần nhìn ánh sáng cứu độ. Và đó là lý do Ngài đã đụng chạm, đã hướng dẫn anh và đã chữa lành anh.

Tóm lại, dù là Tông đồ, dù là tội nhân, hay dù là bất cứ ai khác trong nhân loại, tất cả đều là đối tượng của tình thương Ngài. Đều là mục đích của cuộc giáng trần, và biến cố đổ máu của Ngài trên đỉnh núi Sọ. Và người mà các Tông Đồ, người thiếu phụ Samaria, và anh mù đã thấy đó chính là Chúa Giêsu.

Nhưng qua biến cố Chúa chữa lành anh mù từ lúc mới sinh đây, một điều làm cho Kitô hữu chúng ta cần phải suy nghĩ và tự vấn, đó là câu hỏi mà chính Chúa Giêsu đã hỏi anh: “Anh có tin kính Con Người không?” (Gio 9:35), và câu trả lời của anh: “Ngài là ai để tôi tin kính Ngài” (Gio 9:36). Vì qua mẩu đối thoại này, ta có thể nhận ra rằng anh mù này mù thật và rất cần được mở mắt. Thực tế, anh đã kêu xin Chúa mở mắt cho anh lúc anh còn đang mù. Anh đã đi rửa mắt ở suối Siloam nơi Ngài bảo anh đi. Anh đã được sáng mắt. Thế mà khi anh đối diện với Đấng đã chữa anh khỏi mù, anh lại không biết. Mù thì nhận ra Chúa, nhưng khi được Ngài khai mở con mắt cho lại không nhìn ra Ngài. Phải chăng đó cũng là trạng thái sống và suy nghĩ của nhiều người trong chúng ta.

Nhiều lần và trong nhiều trường hợp, chúng ta nghe, chúng ta nói, chúng ta đọc và viết về Ngài. Nhiều lần Ngài đã làm những phép lạ lớn lao trong đời sống chúng ta như đã chữa lành anh mù từ lúc mới sinh, nhưng khi đối diện với Ngài, chúng ta cũng không nhận ra Ngài. Đó là những lúc chúng ta được nghe nói về Ngài, say sưa về những ơn lành Ngài ban tặng, cũng như ngỡ ngàng và sửng sốt trước những phép lạ Ngài thực hiện cho chính mình, người thân trong gia đình, nhưng rồi chúng ta đã không nhận ra bàn tay quan phòng và tình thương Ngài. Những lúc chúng ta nghi ngờ về tình thương và quan phòng của Ngài. Những lúc như thế, dù Ngài đứng trước mặt chúng ta, chúng ta cũng đã không nhận ra Ngài.

Mù thì nhận ra Chúa, nhưng lúc sáng lại không nhận ra. Đau khổ thì đi tìm Chúa, nhưng lúc được Ngài an ủi, vỗ về thì lại quên Ngài. Do đó, chúng ta cần phải bắt chước anh mù để khiêm tốn nhận ra sự mù lòa của mình bằng cách hỏi Ngài: “Ngài là ai để tôi tin kính Ngài?”. Và chính nhờ câu nói này, anh mới thực sự được chữa lành. Lúc đó, mắt anh mới thật sự sáng để nhận ra người đang đứng trước mặt mình là Con Người, và đã quì gối trước mặt Ngài với lòng tin kính như anh đã tuyên xưng trước đó: “Lậy Chúa con tin, và anh sấp mình thờ lậy Ngài” (Gio 9:38).

Hình ảnh anh mù, và đường lối tìm hiểu, tuyên xưng Con Thiên Chúa chính là hình ảnh, lối sống và cách tin nhận của mỗi Kitô hữu chúng ta. Chúng ta phải chấp nhận sự mù lòa tâm linh mình, và phải ngỏ lời kêu van Thiên Chúa chữa lành. Nhất là chúng ta phải tìm kiếm để nhận ra sự hiện diện Ngài, nhận ra những dấu lạ Ngài thực hiện trong đời sống chúng ta. Và như anh mù, chúng ta cần phải quì lậy và tuyên xưng những phép lạ ấy trong cuộc đời mình bằng cách biết ơn, tin kính và sống lời Ngài, làm chứng nhân cho Ngài ngay trong cuộc đời và ơn gọi của mỗi người.

T.s. Trần Quang Huy Khanh

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)