|
NGÀI ĐÃ SỐNG LẠI VÌ TÔI
Suy niệm Chúa Nhật Phục Sinh
Trẩn Mỹ Duyệt 2011
“Tại sao các bà tìm người sống nơi kẻ chết? Ngài đã sống lại rồi, và không còn ở đây nữa! Hãy nhớ lại Ngài đã nói gì với các người khi Ngài còn ở Galilêa” (Luc 24:5-6).
“Rồi môn đệ khác, đã đến trước cũng bước vào đã thấy và đã tin. Vì họ không hiểu lời Kinh Thánh rằng Ngài phải sống lại từ cõi chết” (Gio 20:8-9).
“Con Người phải bị nộp vào tay kẻ tội lỗi, và bị đóng đanh, và ngày thứ ba Ngài sẽ sống lại” (Luc 24:7).
Những trình thuật của Tin Mừng trên chính là mấu chốt cho Đức Tin Kitô Giáo. Đó cũng là chính mục đích cuối cùng của Mầu Nhiệm Nhập Thể, Giáng Sinh và Tử Nạn của Chúa Cứu Thế. Nếu Ngài đã không sống lại thì những gì chúng ta tin về cuộc đời Ngài từ việc Ngài nhập thể, sinh ra, rao giảng Tin Mừng, và ngay cả cái chết của Ngài cũng chỉ là lừa dối. Và đức tin chúng ta đặt vào Ngài sẽ trở nên vô nghĩa. Đời sống con người trên dương thế, những đau khổ và bệnh hoạn, những hy sinh chấp nhận, và những việc thiện chúng ta làm sẽ trở nên vô giá trị.
Phản ảnh niềm tin của chúng ta vào Chúa Phục Sinh cũng chính là niềm xác tín của Phaolô, người suốt đời đã trăn trở, vật lộn và hy sinh cho Tin Mừng đã xác nhận: “Nếu Chúa Kitô không sống lại thì những lời rao giảng của chúng tôi chỉ là láo khoét, và đức tin của anh em cũng chỉ là vô nghĩa.” (1 Cor 15:14)
Đối với người đặt niềm tin vào Tin Mừng, thì những điều mà Gioan đã thấy và Phaolô đã xác tín; cũng như những gì được ghi lại từ miệng thiên sứ nói với các phụ nữ đến thăm mộ Chúa vào buổi sáng Phục Sinh đã đủ để trả lời cho những thao thức thuộc lãnh vực đức tin.
Nhưng điều mà một Kitô hữu phải làm là sống những gì Gioan đã ghi lại, những lời thiên sứ nói với các phụ nữ: “Tại sao các bà tìm người sống nơi kẻ chết? Ngài đã sống lại rồi, và không còn ở đây nữa! Hãy nhớ lại Ngài đã nói gì với các người khi Ngài còn ở Galilêa” (Luc 24:5-6).
Không có ở đây nữa. Ngài đã sống lại. Chúa đã phục sinh và ra khỏi mồ. Ngài không ở trong mồ nữa. Giá trị của đức tin Kitô Giáo là ở đây. Và đời sống người Kitô hữu cũng chính là ở điểm này. Họ phải phục sinh với Chúa, không còn sống trong ách thống trị của Satan, của tội lỗi tức là sống lại từ cõi chết tâm linh.
Nếu Chúa không sống lại thì đức tin của chúng ta sẽ vô nghĩa. Nhưng nếu Chúa đã sống lại thì đức tin ấy lại trở thành một thách đố rất lớn lao cho đời sống Kitô hữu. Nó không cho phép chúng ta đồng hóa với tội lỗi. Không cho phép chúng ta để mình bị lệ thuộc và bị khống chế bởi Satan. Bởi vì cho đến nay, nhiều người vẫn sống cuộc sống mà theo Thánh Phaolô là thù nghịch với thập giá Chúa Kitô. Một sự thù nghịch mà không chỉ xảy ra đối với người Do Thái thời của Ngài, mà vẫn tiếp diễn qua thời gian cho đến thời đại của chúng ta. Thời đại mà con người đang đuổi Chúa ra khỏi cuộc đời mình và của xã hội. Thời đại của tự do quá trớn, của kiêu căng nhân danh những tiến bộ của khoa học. Một lối sống mà con người đang muốn diễn lại cái ham muốn của Evà trong Vường Diệu Quang là muốn tự mình “biết lành và biết dữ”. Tự đưa mình lên bằng Đức Chúa Trời.
Nhưng dù là văn minh tiến bộ, dù là tự do, thì theo Đức Giáo Hoàng Bênêđíctô XVI đã nói trong sứ điệp Mủa Chay, là con người vẫn phải dừng lại ở cái giới hạn của nó. Không một văn minh nào, không một tự do nào có thể qua mặt được Đức Chúa Trời.
Hậu quả của sự thù nghịch này là tính kiêu căng từ đó đưa đến tự tôn, tự đại, tự ái. Từ đó đưa đến tham lam vô độ, trác táng hưởng thụ, ghen tỵ, thù hận và chém giết, tàn sát lẫn nhau. Từ đó biến cuộc sống này trở thành một địa ngục trần gian, mà chỉ có máu đào của Ngài đổ ra mới thanh tẩy được. Chỉ có ánh sáng phục sinh của Ngài mới có thể chiếu dọi vào những sâu thẳm của tối tăm và u minh của nó.
Nhưng liệu chúng ta có một chọn lựa nào khác không. Hay chúng ta vẫn tiếp tục sống nếp sống thù nghịch này? Chúa đã chết và sống lại. Đau khổ và phục sinh vẫn luôn là một thách thức lớn cho niềm tin. Nhưng như Thánh Phaolô, niềm tin của chúng ta sẽ trở thành vô nghĩa nếu như mầu nhiệm Phục Sinh không được đem vào thực hành trong đời sống. Bởi vì Chúa đã sống lại và Ngài đã phục sinh vì chúng ta. Alleluia.
NGÀI ĐÃ PHỤC SINH
Các
Thánh Ký khi nói về biến cố Phục Sinh của Chúa Giêsu đều diễn
tả bằng những hình ảnh vui tươi và linh thánh. Sự vui mừng hiển
lộ trên khuôn mặt của những phụ nữ mới sáng tinh sương ra thăm
mộ.
Nỗi
lo sợ, hồi hộp chen lẫn chút nghi ngờ của những phụ nữ này khi
nhìn thấy tấm đá lớn che ngôi mộ được mở sẵn, thấy thiên thần
trong mộ, thấy các dấu vết khăn liệm và khăn phủ mặt Chúa được
cất xếp gọn ghẽ. Không những các bà, mà cả Phêrô và Gioan cũng
có cùng một cảm nhận như vậy khi hai ông vội vàng chạy đến mồ
sau khi đã nghe các bà kể lại những gì họ đã thấy và đã nghe.
Tất cả đều làm chứng một điều là Chúa Giêsu đã sống lại: “Đừng
sợ. Các bà tìm Chúa Giêsu Nazaréth, người đã bị đóng đinh. Ngài
đã sống lại. Ngài không ở đây. Hãy nhìn xem nơi đã an táng Ngài”
(Mc 16:6). Thánh Luca đã nhấn mạnh với các phụ nữ ấy như sau:
“Đừng tìm người sống nơi kẻ chết” (Lc 24:5).
Chúa
đã sống lại và phục sinh từ cõi chết. Cũng như Ngài đã chết cho
mỗi người và từng người chúng ta, Ngài đã sống lại cho tất cả
nhân loại và cho mọi người. Ngài hấp hối trong vườn Giệtsimani,
vì nhìn thấy tội lỗi nhân loại qua mọi thời đại xúc phạm đến Thiên
Chúa. Ngài bị tra tấn, cực hành và đội mão gai trong dinh Philatô,
vì muốn cảm nhận nỗi đau tột cùng và sự xỉ nhục mà con người xúc
phạm đến Thiên Chúa. Ngài vác lấy thập giá, vì muốn mang vác tội
lỗi nhân loại lên núi Sọ để thánh hiến và đền bù. Và khi Ngài
bị đóng đinh vào thập giá, là Ngài đã đóng đinh tất cả những tội
lỗi của nhân loại vào thập giá Cứu Độ, để Thiên Chúa không còn
nhìn thấy mà tha thứ cho nhân loại tội tình. Nhưng khi Ngài sống
lại từ cõi chết, là Ngài muốn phục sinh nhân loại trong đời sống
ân sủng, tình thương và cứu độ.
Theo
Thánh Phaolô, nếu Chúa đã chết là chết cho tội lỗi con người,
mà nếu Chúa sống lại, là phục hồi sự sống trường sinh cho con
người. Đây là cốt lõi của mầu nhiệm Phục Sinh, của việc Chúa sống
lại. Cũng theo Thánh Phaolô, nếu Chúa không sống lại như lời Ngài
đã hứa, thì việc chúng ta tin vào Ngài đều trở thành vô nghĩa.
Nhưng
Chúa đã chết, đã được mai táng trong mồ, và đã sống lại. Sự sống
lại của Ngài là niềm vui, tin tưởng, hy vọng và sự sống cho những
ai tin nhận ở nơi Ngài. Cái chết và sự sống lại của Ngài không
những chỉ mang sự vui mừng, kinh ngạc cho nhiều người, nó chính
là một mầu nhiệm sự sống đưa con người đi vào nguồn sức sống sung
mãn và ánh sáng phục sinh của Thiên Chúa.
Nhân
loại mãi sẽ đi trong tăm tối dưới quyền lực của Satan, nếu không
được Chúa Cứu Thế cứu chuộc và giải thoát. Ánh sáng phục sinh
của Ngài đã xua tan bóng đêm tội lỗi. Ánh sáng đó chiếu sáng tới
đâu là có sự đổi mới về con người, về tâm linh, về xã hội, và
toàn thể văn minh nhân loại. Sự giải thoát mà con người nhìn thấy
ngày nay không chỉ riêng về tâm linh, nó còn đi vào những đổi
mới của thế giới nhờ tư tưởng và ảnh hưởng của Kitô Giáo. Phẩm
giá con người được tôn trọng hơn. Giá trị luân lý và đạo đức được
củng cố hơn. Tình thương và bác ái được thực hiện giữa con người
với con người. Công bằng xã hội được phổ biến và tôn trọng.
Aûnh
hưởng của biến cố Phục Sinh, do đó, là một ảnh hưởng trực tiếp
đi vào cuộc đời con người và nếp sống con người trong mọi góc
cạnh của môi trường gia đình, và xã hội. Nó là sức sống và sự
đổi mới. Thiên Chúa không phải là Chúa của sự chết như lời Thánh
Kinh đã nói. Ngài cũng không phải là Thiên Chúa của những tâm
hồn chết trong tội lỗi. Ngài muốn hiển trị nơi các tâm hồn sống
động và mang trong mình sức sống của Ngài như Ngài đã nói với
Philatô: “Ta là vua. Ta đến trong thế gian này là để làm vua.
Nhưng nước ta không thuộc về thế gian này” (Gio 18:36).
Mầu
nhiệm Phục Sinh - Mầu nhiệm Ánh Sáng - phải là mầu nhiệm của sự
sống đổi mới nơi mỗi Kitô hữu. Nó đòi hỏi chúng ta phải hòa nhập
vào với sức sống mới, vào đời sống mới mà Chúa Giêsu đã phục hồi
qua cái chết và sự phục sinh của Ngài. Nhưng để được đổi mới,
con người phải chết đi cho quá khứ tội lỗi và đam mê, dục vọng
bất chính. Đây là những đòi hỏi cần thiết để con người có thể
đón nhận được ánh sáng Phục Sinh, và sống trong sự sáng của Ngài.
Nếu không biến cố Phục Sinh vẫn chỉ là một hoài nghi lớn lao,
và là một thắc mắc không có câu trả lời của trí khôn con người.
Hoặc nó cũng chỉ là một nghi lễ mang tính chất hình thức và tưởng
niệm. Nếu Chúa Giêsu không sống lại, thì niềm tin của chúng ta
không có ích gì. Nhưng nếu Chúa đã sống lại mà chúng ta không
sống lại với Ngài thì đời sống tâm linh, đức tin của chúng ta
sẽ không giúp gì cho phần rỗi của chúng ta.
Chúa
Giêsu đã phục sinh. Ngài đã sống lại, chúng ta cũng phải phục
sinh tư tưởng và nếp sống của mình sao cho phù hợp với Tin Mừng
đã được loan báo. Sao cho phù hợp với ơn Cứu Độ mà Ngài đã đánh
đổi cho chúng ta bằng cuộc Nhập Thể và Tử Nạn của Ngài.
T.s.
Trần Quang Huy Khanh
|