dongcong.net
 
 

Chia sẻ của LM Jude Siciliano, OP


CN XXXI Mùa Thường Niên A –30-10-2011
Malakhi1:14b–2:2b, 8-10; Tv131;1Thêsalônica2:7b–9,13;
Matthêu 23: 1-12
Lm. Jude Siciliano, OP
CHÚNG TA
TẤT CẢ ĐỀU LÀ ANH EM VỚI NHAU

Hôm nay, anh em có muốn bỏ qua bài đọc một trong sách Malakhi hay không? Chắc hẳn tác giả đang lo lắng và dường như đang trình bày một Đấng mà chúng ta đã biết từ trước: “Thiên Chúa của Cựu Ước,” nổi bật với sự giận dữ và đe dọa. Chúng ta không thể thay thế bằng một trong những bài đọc trong Chúa Nhật tuần trước của ngôn sứ Isaia hay sao? Những bài đọc này nói về các cuộc lưu đày thời Babylon, đồng thời đoan hứa rằng Thiên Chúa không quên dân Người, Người sẽ chăm sóc họ và sẽ dẫn đưa họ trên những con đường bằng phẳng để cho họ trở về quê cha đất tổ và được hưởng sự tự do.

Thiên Chúa  đã hoàn tất những lời hứa đó. Cyrô, vua Ba Tư, đã trả tự do cho dân Do Thái và còn giúp họ tái thiết Đền thờ (Chúa Nhật XXIX, Is 45:1, 4-6). Đền thờ thì được tái thiết và cung hiến– nhưng dân thì không. Ngôn sứ Malakhi rất đau buồn vì có nhiều bất ổn trong dân chúng, các gia đình thì tan rã và hàng Tư tế cũng như Lêvi không hề có một động thái nào để giúp dân chúng biết thật lòng phụng thờ Thiên Chúa. Khó khăn vẫn còn đó. Đời sống cộng đồng trở nên phóng túng và “hưởng thụ”, trong tình thế đó, ngôn sứ Malakhi cảnh báo rằng những đặc ân của giới giáo sĩ trở thành một tai họa.

Ngôn sứ  Malakhi thẳng thắn quy trách việc sụp đổ của cộng đồng là do các tư tế đã không dẫn dắt và không làm gương lành cho dân chúng, nhất là trong đời sống phụng vụ của dân chúng. Xét cho cùng, những người được chọn để lãnh đạo nghĩa là được chọn để nên gương mẫu đức tin cho cộng đồng qua đời sống và lời giảng dạy của họ. Vì họ không làm gương, nên ngôn sứ Malakhi cảnh báo rằng nếu họ không thay đổi lối sống thì sẽ gánh lấy hậu quả.

Ngày nay áp dụng như thế nào? Có nên thanh trừ hết hay không? Những người giữ vai trò lãnh đạo Giáo hội như chúng ta cần phải kiểm điểm lối sống, cung cách thờ phượng, sức khỏe tinh thần và sự hài hòa giữa lời giảng dạy cũng như gương mẫu của chính mình. Ai trong chúng ta chưa từng thất bại trong việc thực hiện điều mà Thiên Chúa muốn nơi chúng ta? Một số người rõ ràng thất bại. Khi chúng ta cử hành phụng vụ cuối tuần này, hãy chắc chắn đặt cả chúng ta trong nghi thức sám hối mở đầu khi đọc: “Xin Chúa thương xót chúng con, xin Chúa Kitô thương xót chúng con, xin Chúa thương xót chúng con”. Chúng ta không chỉ dâng lên lời nguyện đó vì mình, nhưng còn cho tất cả những ai không chu toàn việc lãnh đạo cũng như trong đời sống gương mẫu và gây ra cho Giáo hội nỗi đau và gương mù gương xấu.

Đức Giêsu, như trong truyền thống của ngôn sứ Malakhi và những vị ngôn sứ khác, nhắm những lời chỉ trích vào giới lãnh đạo tôn giáo, các kinh sư và các Pharisêu. Bởi vì họ am hiểu tất cả những gì thuộc về tôn giáo, nên Đức Giêsu nói với đám đông và các môn đệ rằng: “Vậy, tất cả những gì họ nói, anh em hãy làm, hãy giữ”. Đức Giêsu hướng dẫn dân chúng hãy làm theo những gì các vị lãnh đạo giảng dạy vì dân chúng đa số ít học, vì thế họ phải nhờ vào các kinh sư và những người Pharisêu để được hướng dẫn về Lề luật (sách Toral). Rồi, Đức Giêsu nói, “… còn những việc họ làm, thì đừng có làm theo”. Những thực hành của giới lãnh đạo tôn giáo này không hề có lòng trắc ẩn. Họ nói quan tâm đến người nghèo, nhưng chính họ lại không “đụng ngón tay” vào để lấy đi những gánh nặng mà họ đã chất lên vai người khác.”

Những người lãnh đạo tôn giáo này làm việc tốt cốt chỉ để phô trương. Họ biến tôn giáo trở thành việc trình diễn hơn là một cách sống tình yêu với Thiên Chúa và học biết yêu thương người thân cận. Họ đeo những hộp kinh thật lớn, mang những tua áo thật dài để khiến người khác chú ý đến lòng đạo đức của họ. Trong đám tiệc, họ thích ngồi vào những hàng ghế danh dự.

Giờ thì Đức Giêsu quay sang đám đông và các môn đệ và nói: “Phần anh em…” Cuộc sống của họ được rập khuôn theo một Đấng là “Cha trên trời” và một Thầy là “Đức Kitô”. Đức Giêsu thậm chí không thèm ngỏ lời trực tiếp các kinh sư và Pharisêu. Phải chăng vì họ được bao bọc quá kỹ bằng những phô diễn tôn giáo, những tiện nghi và công luận đến nỗi họ không thể nghe được những gì Đức Giêsu nói với họ. Nếu họ nghe lời Người, họ đã thay đổi lối sống của họ rồi.

Tất nhiên, vẫn có những nhà lãnh đạo tôn giáo gương mẫu và chân thành. Như Đức Giêsu, họ cũng đòi những kẻ đạo đức giả phải hành động hợp với lời nói của mình. Không chỉ một mình Đức Giêsu phê phán thái độ giả hình và ngộ nhận của các kinh sư hay Pharisêu. Nhưng, dù họ có tốt lành như thế nào chăng nữa, tất cả giới đạo tôn giáo cũng phải cho thấy sự chân thành trong những hành động tôn giáo của họ. Ai trong chúng ta lại không thấy lúng túng khi nhận ra Đức Giêsu không chỉ đang nói với những thừa tác viên chính thức của Giáo hội, mà còn nói với tất cả chúng ta, những người có trách nhiệm hướng dẫn và giảng dạy bằng việc làm gương về những gì mà chúng ta tuyên xưng trong kinh Tin Kính?

Không ai dám nói rằng những điều Đức Giêsu mong đợi nơi chúng ta thì dễ dàng thực hiện. Quả thật không dễ chút nào khi Người nói, như ở tuần trước, về việc yêu Chúa và yêu người thân cận hết mình (Mt 22, 34-40). Lời nhắc nhở của thánh Phaolô gởi các tín hữu Thêxalônica đã đánh động tôi, “anh em đã đón nhận, không phải như lời người phàm, nhưng như lời Thiên Chúa, đúng theo bản tính của lời ấy. Lời đó tác động nơi anh em là những tín hữu”. Ở đây có sự khác biệt giữa việc bỏ qua lề luật cũng như quy tắc ứng xử thích hợp và những gì Đức Giêsu nói: Ân sủng vốn có trong việc lắng nghe Lời Chúa. Điều mà Đức Giêsu hướng dẫn chúng ta làm, Người cũng giúp chúng ta thực hiện qua việc chúng ta biết lắng nghe Lời và ghi tạc vào lòng. Như hôm nay thánh Phaolô nói với chúng ta, chúng ta đã nhận “…Không phải như lời người phàm, nhưng như lời Thiên Chúa, đúng theo bản tính của lời ấy”.

Tại sao thánh Mátthêu cần lặp lại bản cáo trạng của Đức Giêsu chống lại các kinh sư và những người Pharisêu? Chắc hẳn các chức sắc và giới lãnh đạo Giáo hội trong thời của người cũng rơi vào cùng một tình trạng và cách cư xử như vậy. Lòng mộ mến giả tạo và cách cư xử giả hình của những người được ủy thác để lãnh đạo dân Chúa không chỉ xảy ra trong một giai đoạn lịch sử nhất định. Tất cả chúng ta trong thừa tác vụ cộng đồng, đặc biệt những người có chức thánh, có nguy cơ rơi vào chính lối cư xử mà Đức Giêsu phê phán trong bài Tin Mừng hôm nay.

Những cám dỗ luôn luôn còn đó. Ngoài sự kính trọng đối với những chức vị tôn giáo trong Giáo hội, người dân có khuynh hướng nghe theo khi họ đến để thỉnh ý kiến của chúng ta. Cũng vậy, trong lối cư xử thân mật và kính trọng, họ cho chúng ta “những chỗ danh dự trong đám tiệc.” Tôi không biết quí vị như thế nào, nhưng lời dạy của Chúa Giêsu hôm nay thực sự làm tôi bối rối. Khi tôi tham dự các phụng vụ tại nhà thờ, tôi được hướng dẫn vào hàng ghế đầu hoặc được đưa lên cung thánh. Tôi cũng được phép chính thức giảng dạy và nói năng đầy quyền uy. (Lý do, tôi cũng viết những lời chia sẻ này cho những người giảng thuyết, giáo hữu!) “Xin Chúa thương xót chúng con, xin Chúa Kitô thương xót chúng con, xin Chúa thương xót chúng con!

Giả sử một số người trong chúng ta được mời gọi để lãnh đạo. Nhưng Đức Giêsu nghiêm nghị nhắc nhở chúng ta hãy nhớ rằng, cốt lõi của đời sống chúng ta, như những phần tử được rửa tội của Giáo hội, chúng ta là anh chị em với nhau; bất luận trong cộng đoàn chúng ta mang danh nghĩa nào. Thánh Mátthêu cũng phải nhắc nhở những Kitô hữu của ngài về điều đó, và chúng ta cũng cần được nhắc nhở luôn như vậy. Chúng ta chẳng phải cũng là những con người yếu đuối, mỏng dòn như các kinh sư và những người Pharisêu đó sao? Như ở chỗ khác, Đức Giêsu nói: “Ai có tai để nghe thì hãy nghe!”

 Lm. Jude Siciliano, OP

Chuyển ngữ:: Anh em HV Đaminh Gò-Vấp

31st SUNDAY (A) - October 30, 2011
Malachi1:14b–2:2b, 8-10; Psalm 131;1Thess 2: 7b–9, 13; Matthew 23: 1-12
by Jude Siciliano, OP

Oh, oh! Do you want to skip over the first reading from Malachi today? He certainly is unsettling and seems to be presenting the one we stereotype as, "the Old Testament God," blazing with anger and threats. Couldn’t we just substitute one of our former Sunday readings from Isaiah? Those selections were written to the exiles in Babylonian captivity, promising that God had not forgotten them, would nurse them and lead them on smooth paths back to their homeland and freedom.

God fulfilled those promises. Cyrus, the Persian king, had set them free and even helped them rebuild their Temple (29th Sunday, Isaiah 45:1, 4-6). The Temple may have been rebuilt and rededicated – but the people weren’t. Malachi is so upset because there is chaos in public life, families are disintegrating and the priests and Levites have done nothing to lead the people to sincere worship. There’s the problem. The life of the community had become dissolute and the "blessings," the privileges of the clergy, Malachi warns, are about to become a curse.

Malachi squarely places the blame for the collapse of the community on the failure of the priests to lead and set good example for people, especially for the community’s worship life. After all, those chosen for leadership are supposed to set example for the faith by their lives and their teachings. Because they haven’t been the exemplars they were supposed to be Malachi warns, unless they change, they will suffer the consequences.

Applications for today? It’s rather clear isn’t it? Those of us in leadership roles in the church have to examine the way we live, how we worship, our own spiritual health and the consonance between our teachings and our example. Who among us hasn’t fallen short of what God expects of us? Some have blatantly. As we lead worship this weekend we make sure we include ourselves in the opening penitential rite: "Lord have mercy, Christ have mercy, Lord have mercy." We pray that prayer on our own behalf, but also for those whose failure in leadership and example have brought pain and scandal to our church.

Jesus, in the tradition of Malachi and the other prophets, levels his criticism at the religious leaders, the scribes and Pharisees. Since they are knowledgeable in things religious, he tells the crowds and disciples, "Therefore, do and observe all things whatsoever they tell you." He probably instructs the people to do as their leaders teach because the crowds would have been illiterate and hence dependent on the scribes and Pharisees for instructions from the Torah. Then Jesus says, "… but do not follow their example." The practices of these religious leaders are without compassion. They speak of caring for the poor, but don’t "lift a finger" to remove the burdens their teachings place on them."

When these religious leaders do perform good works, it’s only for show. They make religion more of a spectacle than a way of living love for God and learning love for neighbor. They wear large religious symbols (phylacteries and tassels) to draw attention to their piety. When they are at feasts they expect the seats of honor.

Now Jesus shifts his attention to the crowds and his disciples, "As for you…." Their lives are to be shaped by their one "Father in heaven" and there one master "the Christ." Jesus doesn’t even address the scribes and Pharisees directly. Are they so wrapped up in their religious show, paraphernalia and public opinion that they couldn’t possibly hear what he has to say. If they did, they would have to change their ways.

Certainly there were good and sincere religious leaders. Like Jesus, they would have also challenged the hypocritical to match their words with actions. Jesus wasn’t alone in his criticism of the scribes and Pharisees’ false piety and hypocrisy. Still, no matter how good they were, all religious leaders would have had to reflect on the sincerity of their religious actions. Who among us doesn’t squirm when we realize Jesus is also speaking, not only to official church ministers, but to all of us who have some responsibility instructing and teaching by example what we profess in our Creed?

No one could say that what Jesus expects of us is easy to follow. Not when he says, what he did last week-- about total love of God and love of neighbor (Matthew 22:34- 40). I am struck by Paul’s reminder to the Thessalonians, "You received not a human word but, as it truly is, the word of God, which is now at work in you who believe." There it is–the difference between merely passing on laws and codes of proper behavior and what Jesus offers: the grace inherent in hearing the Word of God. What Jesus instructs us to do, he also enables in us by our hearing the Word and our taking it to heart. As Paul tells us today, we have received, "... Not a human word but, as it truly is, the Word of God."

Why would Matthew need to repeat Jesus’ indictment against the scribes and Pharisees? Unless church leaders and dignitaries in his day were falling into the same attitudes and behaviors. False religious piety and hypocritical behavior by those commissioned to lead people to God were not just limited to one period of history. All of us in public ministry, especially the ordained, risk falling into the very kind of behavior Jesus is criticizing today.

The temptations are always there. Out of respect for our religious positions in the Church people tend to defer to us when they seek our opinion. Also, in a cordial and respectful manner, they give us, "the places of honor at banquets." I don’t know about you, but Jesus’ teaching today makes me squirm. When I attend a church service I am ushered to the front row or guided into the sanctuary. I’m also officially allowed to preach and speak with authority. (Why, I also write these reflections for preachers and churchgoers!) "Lord have mercy, Christ have mercy, Lord have mercy!"

Granted some of us are called to leadership roles. But Jesus solemnly reminds us to remember that at the core of our being, as baptized members of the church, we are brothers and sisters; no matter what titles we carry in the community. Matthew had to remind his fellow Christians of that and we too need also be reminded. We are as human and frail as those scribes and Pharisees–aren’t we? As Jesus says in another place, "Let those who have ears to hear, hear!"

Fr. Jude Siciliano, OP

dongcongnet 2011

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)