dongcong.net
 
 

Chia sẻ của LM Jude Siciliano, OP


Ai tin thì đươc cứu độ
CHÚA NHẬT LỄ CHÚA BA NGÔI A-2011

Xuất hành 34: 4b-6, 8-9; Dn 3: 52-55; 2 Cr 13: 11-13; Ga 3: 16-18

Làm sao Thiên Chúa có thể một mà lại ba được? Làm sao có thể ba và lại là một được? Làm thế nào Đức Giêsu hoạt động trong chính mình? Đấng nào là Thánh Thần; có phải là thần khí của Thiên Chúa? Hay thần khí của Đức Giêsu? Làm sao một Đấng đến với chúng ta, rồi ra đi và gửi một Đấng khác đến, như Đức Giêsu hứa sai Thánh Thần đến sau khi Người về trời? Đừng để cho những câu hỏi này làm nản nòng chúng ta. Bởi vì ngay từ ban đầu những vị thánh vĩ đại nhất và các học giả đã cố gắng tìm lời gải đáp cho những vấn đề này, và cũng đã tìm ra những chứng lý.

Chúng ta sẽ thật sự thất vọng nếu như chúng ta nghĩ rằng những đoạn Sách Thánh được chọn trong dịp lễ này giúp chúng ta “giải thích” Chúa Ba Ngôi. Lễ này không nhằm giải quyết một vấn đề; nhưng là cử hành mầu nhiệm của những cách thức tuyệt vời Thiên Chúa dùng để liên đới với chúng ta. Những cách thức đó rất nhiều, nhiều hơn cả những gì mà Sách Thánh có thể liệt kê ra. Nhưng tất cả những điều đó chưa bao giờ khiến các nhà Kinh thánh thôi tìm kiếm! Hôm nay, chúng ta có thể vẫn chưa giải thích được Chúa Ba Ngôi, nhưng chúng ta được Kinh thánh trợ giúp nên có thể ý thức hơn được Thiên Chúa của chúng ta là Đấng nào, Thiên Chúa liên đới với chúng ta ra sao và chúng ta làm thế nào để đáp trả trong mỗi ngày sống của chúng ta.

Tôi đã soạn bài giảng này sớm hai tuần. Tôi đang tận hưởng thời gian nghỉ ngơi tuyệt vời sau chuyến đi du thuyết nên có giờ để xem trước về đại lễ này. Sáng nay, như thường lệ, tôi bật rađiô lên nghe trong khi thay đồ. Toàn tin xấu: 14 dân thường của Afghanistan bị thiệt mạng trong một đợt đánh bom của NATO; một nữ khủng bố bị giết khi đang cố ném lựu đạn vào đám đông; tình trạng hôi của, cướp bóc xảy ra tại một thành phố bị tàn phá bởi trận bão ác nghiệt ở Mỹ; những cuộc chiến của băng đảng ma túy ở Mexicô đã lan rộng xuống phía Nam đến Honduras và Guatemala,… Khi quý vị đọc tin tức, những chi tiết này sẽ còn thay đổi nhưng tiếc thay sẽ còn những tin xấu tương tự như thế.

Chúng ta, những thọ tạo trần tục, dựng nên những chướng ngại vật cách này hay cách khác. Chúng ta đặt những người đó sang một bên, còn chính chúng ta và những người như chúng ta sang một bên khác. Chúng ta để “họ” ở bên kia, như chúng ta thấy trong bản tin trong nước và tin quốc tế hôm nay. Chúng ta tránh xa những con người ấy, ghét bỏ và thậm chí giết chết họ. Sau hết, một kết luận hợp lý, họ đáng chết vì họ là những con quá xấu xa.

Nếu điều đó xảy đến với tôi và tôi có sức mạnh của Thiên Chúa, tôi sẽ trút giận lên tất cả những kẻ xấu xa trên đời này. “Thế là xong!”. Tôi sẽ giáng mạnh cái búa thần thiêng của công lý. Martin Luther có ý hướng như thế. Ông nói nếu ông là Chúa và biết những gì Thiên Chúa biết về thế giới, ông sẽ kết liễu tất cả và tống chúng vào lửa hỏa ngục. Nhưng ông không phải là Chúa, tôi cũng thế. Trong lễ kính Chúa Ba Ngôi chúng ta cần học lại xem Chúa là Đấng nào, và Chúa hoạt động ra sao. Chúng ta làm thế bằng cách hướng đôi tai đức tin lắng nghe Lời Chúa. Khác với cách nghĩ của chúng ta, Thiên Chúa hành động không giống chúng ta. Ngôi Lời dạy chúng ta rằng chúng ta được tạo nên theo hình ảnh Thiên Chúa và vì thế, chúng ta được mời gọi bắt chước Thiên Chúa mà Kinh Thánh mạc khải cho chúng ta.

Ngay buổi đầu của cuộc xuất hành, Môisê đã nài xin Chúa, “Xin Ngài thương cho con được thấy vinh quang của Ngài” (Xh 33,18). Chúa đáp lại: “"Ta sẽ cho tất cả vẻ đẹp của Ta đi qua trước mặt ngươi, và sẽ xưng danh Ta là ĐỨC CHÚA… Nhưng ngươi không thể xem thấy tôn nhan Ta, vì con người không thể thấy Ta mà vẫn sống" (33,19-20). Thiên Chúa giấu Môisê vào trong một khe đá và che mắt ông khi Chúa băng qua. Môisê chỉ được phép xem thấy phía lưng của Đức Chúa (33,23). Rồi Thiên Chúa phán, và chúng ta cũng cần lắng nghe mô tả về Thiên Chúa, “ĐỨC CHÚA ! ĐỨC CHÚA ! Thiên Chúa nhân hậu và từ bi, hay nén giận, giàu nhân nghĩa và thành tín”. Vì thế, bên cạnh Môisê, chúng ta còn nghe nhiều lần Kinh Thánh nói về Đức Chúa. Đó chẳng phải là cách mà Tin mừng hôm nay nói với chúng ta về Thiên Chúa đó sao, “Thiên Chúa quá yêu thế gian…”? Tình yêu của Thiên Chúa vẫn luôn như thế và trung tín, bằng chứng là Người đã tặng ban Người Con cho chúng ta. Đây là lúc thuận tiện để cật vấn xem hình ảnh Thiên Chúa nơi chúng ta và nơi các hành động của chúng ta thế nào rồi, so với mạc khải của Thiên Chúa mà Kinh thánh trình bày với chúng ta hôm nay và trong suốt hai bản Hipri trong Tân Ước?

Trong thư thứ II Côrintô, thánh Phaolô đã khích lệ cộng đoàn, “hãy sửa đổi lối sống của anh em”. Ngài hướng dẫn họ cách sống cùng nhau trong bình an và yêu thương. Mối quan tâm của ngài là vì sự hiệp nhất của giáo hội. Ngài biết rõ những bất đồng giữa các tín hữu Côrintô, những ngăn cách giữa giàu với nghèo, những người đạo gốc và những người mới theo. Tự mình họ không thể phản ảnh được bình an và sự hiệp nhất mà thánh nhân muốn nơi một cộng đoàn tín hữu. Nhưng ân sủng có thể giúp họ đạt được điều đó, nên ngài “cầu chúc toàn thể anh em được đầy tràn ân sủng của Chúa Giêsu Kitô, đầy tình thương của Thiên Chúa, và ơn hiệp thông của Thánh Thần”.

Giáo hội của chúng ta ngày nay cũng có những căng thẳng mang tính con người như thánh Phaolô chứng kiến giữa các tín hữu Côrintô. Vì thế, khi nghe lời cầu nguyện của ngài, chúng ta cũng cầu nguyện như thế cho chính chúng ta. Thiên Chúa, Đấng mà thánh Phaolô khẩn cầu để chúc lành cho cộng đoàn Côrintô đang bị chia rẽ kia là ai? Thánh Phaolô xác tín rõ ràng rằng đó là Chúa Ba Ngôi hằng yêu thương chúng ta, không ngừng tuôn đổ hồng ân của Người trong Đức Giêsu, và qua Thánh Thần, là cội nguồn của sự thông hiệp của chúng ta với người tha nhân.

Bài Tin mừng hôm nay trình bày lại sứ điệp cốt lõi của Kinh Thánh: Thiên Chúa yêu trần gian. Thay vì giáng phạt con người vì tội lỗi của chúng ta, Thiên Chúa yêu chúng ta, giải thoát chúng ta khỏi tội lỗi và ban cho chúng ta sự sống vĩnh cửu. Câu mở đầu của (3,16) là một tóm tắt toàn bộ sứ điệp Tin mừng, “Thiên Chúa quá yêu thế gian…” Chỉ trong vài từ ít ỏi, chúng ta diện đối diện với mầu nhiệm của việc Thiên Chúa là Đấng nào và ngày nay Thiên Chúa hoạt động hướng về chúng ta ra sao. Nếu quý vị có thể nhìn quả biết cây, thì chúng ta có thể học biết về Thiên Chúa nhờ những gì Thiên Chúa làm cho chúng ta: Người yêu chúng ta và minh chứng tình yêu ấy bằng dấu chỉ cụ thể của cuộc đời Đức Giêsu. Tình yêu là cái khiến Thiên Chúa cảm thương và liên lụy với chúng ta. Và hơn thế nữa, Đức Giêsu cho chúng ta biết, Thiên Chúa muốn ban cho chúng ta sự sống đời đời ngay từ bây giờ.

Đoạn Tin mừng hôm nay là từ một cuộc hội thoại giữa Đức Giêsu và Nicôđêmô. Đức Giêsu nói với Nicôđêmô rằng chúng ta có thể tin tưởng nơi Đức Giêsu và những gì Người tỏ bày cho chúng ta về tình yêu mà Thiên Chúa dành cho chúng ta – hoặc chúng ta tự kết án chính mình nếu loại trừ Đức Giêsu. Nếu chúng ta đặt lòng tin nơi Đức Giêsu chúng ta có sự sống đời đời. Chúng ta thường nghĩ “sự sống đời đời” như là một thứ gì đó bắt đầu từ lúc chúng ta qua đời và kéo dài mãi mãi. Nhưng đó không phải là sự sống đời đời như được mô tả trong Tin mừng Gioan. Đức Giêsu nói rằng ai tin thì “có sự sống đời đời”. Người nói ở thì hiện tại, và Người đang ban sự sống đời đời cho chúng ta ngay từ bây giờ.

Quà tặng “sự sống đời đời” trong cuộc sống của chúng ta thì như thế nào? Trước hết, đó là kết hiệp trong chính sự sống của Thiên Chúa. Chúng ta có sự mật thiết đó với Thiên Chúa nhờ việc kết hợp với Đức Kitô và Thánh Thần trong bí tích Rửa tội. Chính sự liên kết này giải thoát chúng ta khỏi phải bị luận phạt. Trong Đức Giêsu, chúng ta có thể thấy được bản tính đích thực của Thiên Chúa – Đấng đã yêu thương chúng ta. Giờ đây chúng ta sống trong một thời đại mới, và đã vượt qua cái chết đến với sự sống. Đối với Gioan, Đức Giêsu là hồng ân cứu độ của chúng ta trong giây phút hiện tại và qua Thánh Thần, những người tin có thể nhận ra ân huệ của Thiên Chúa đã tặng ban cho chúng ta. Không phải nhờ vào những nỗ lực của con người chúng ta, nhưng nhờ tin, chúng ta có được sự lạc quan, bình an và lòng biết ơn đối với Thiên Chúa. Chúng ta cũng có đón nhận những thử thách mà đức tin đặt ra trước mặt chúng ta – trở thành khí cụ bình an và hòa giải cho tha nhân như Đức Giêsu đã từng ban cho chúng ta.

Đức Giêsu đã không muốn thấy bất kỳ ai bị luận phạt. Bài đọc hôm nay cho chúng ta thấy rằng một khi chúng ta nhận biết Đức Giêsu như Đấng quyết định phương hướng cuộc đời chúng ta, thì chúng ta sẽ xây dựng cuộc đời chúng ta dựa trên cuộc đời và các giáo huấn của Người. Người cho thấy trong chính cuộc sống của mình kết quả của việc tín thác vào Thiên Chúa. Nếu chúng ta loại trừ Người chúng ta sẽ tự chuốc lấy án phạt (“Kẻ không tin, thì bị lên án rồi”). Được Thiên Chúa gửi đến, Đức Giêsu liên kết thời của chúng ta với vĩnh cửu. Trong Người tương lai của chúng ta được biến thành hiện tại.

Không hình ảnh nào có thể ghi lại hay diễn tả hết được sự thánh thiện và vĩ đại của Thiên Chúa chúng ta. Câu chữ nào có thể mô tả được Thiên Chúa? Thiên Chúa hiện hữu với chúng ta hơn cả chính chúng ta hiện hữu với mình. Thiên Chúa ở ngay tâm điểm của hiện hữu của chúng ta; là nguồn cội mọi sự của việc chúng ta làm ai và những gì chúng ta có thể thực hiện. Một nghịch lý mà hôm nay chúng ta phải chấp nhận trong Lễ kính Chúa Ba Ngôi này là: càng gần Thiên Chúa, chúng ta càng thấy mình xa lạ với thế giới và những cách thức của nó. Càng gần gũi và cảm thấy thoải mái với thế giới của mình, chúng ta càng xa lạ với Thiên Chúa mà Sách Thánh tỏ bày cho chúng ta.
Lm Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ: Anh Em HV Đaminh Gò-Vấp

THE HOLY TRINITY (A)

Exodus 34: 4b-6, 8-9; Daniel 3: 52-55; 2 Cor 13: 11-13; John 3: 16-18

How can God be one and three? How can God be three and one? How can Jesus operate on his own? Who is the Holy Spirit; is it the spirit of God? The spirit of Jesus? How can one come to us, leave and then send another, as Jesus promised to send the Holy Spirit after he left? Don’t be discouraged by these questions. Since the beginning the greatest saints and scholars have tried to answer questions like these, and have come up short.
We are going to be disappointed if we think the Scripture readings chosen for this feast will help us "explain" the Trinity. The feast doesn’t pose a problem to be solved; but a mystery to be celebrated–the mystery of God’s wonderful ways of interacting with us. Those ways are more numerous than even the Bible can describe or enumerate. But that hasn’t kept the scriptural authors from trying! We may not be able to explain the Trinity today, but we get help from the Scriptures so we can be more aware who our God is, how God relates to us and how we are to respond in our daily lives.
I am writing this a couple weeks early. I am enjoying the luxury of a break from my preaching travels and have time to look ahead to this feast. This morning, as usual, I flipped on the radio while I dressed. The news is grim: 14 Afghan civilians were killed in a NATO bombing; a female terrorist was killed as she attempted to fire a grenade launcher into a crowd; there’s looting in an American city devastated by a terrible tornado; the drug wars in Mexico are now spreading further south into Honduras and Guatemala, etc. When you read this the details will vary, but unfortunately there will be similar bad news.
We earthly creatures build barricades of one kind or another. We put "those people" on one side and ourselves and those like us, on the other. We keep "them" over there and, as evidenced by the local and international news today, we will distance ourselves from them, hate and even kill them. After all, the logic concludes, they deserve to be punished because they are so bad.
If it were up to me and I had God’s power I would wreak vengeance on all the evildoers in the world. "Enough is enough!" I would come down hard with my divine hammer of justice. Martin Luther had a similar instinct. He said if he were God and knew what God knows about the world, he would just put an end to it all and submit it to hellfire. But he wasn’t God, nor am I and, on this feast of the Trinity, we need to relearn who God is and how God operates. We do that by turning a believing ear to the Word of God. Contrary to our way of thinking God acts differently from us. The Word teaches us that we are made in the image and likeness of God and so, we are called to imitate that God whom the Bible reveals to us.
Earlier in the Exodus account Moses had asked God, "Show me your glory, I pray" (33:18). God responded, "I will make all my goodness pass before you and I will proclaim before you the name, ‘the Lord’….But you cannot see my face; for no one shall see me and live" (3:19-20). God tucks Moses into the cleft of the rock and covers him until God passes by. Moses is allowed to only see God’s back (32:23). Then God speaks and it is necessary for us to hear the description of who our God is, "The Lord, the Lord, a merciful and gracious God, slow to anger and rich in kindness and fidelity." Thus, along with Moses, we hear an oft-repeated biblical description of God. Is it not also how our gospel reading describes God for us today, "God so loved the world….?" God’st love has been constant and faithful, proven by the gift of the Son for us. This is a good time to ask how does our own image of God and our actions, measure up to the revelation of God the Scriptures present to us today and throughout both the Hebrew texts in the New Testament?
In 2 Corinthians Paul encourages the community, "to mend your ways." He instructs them to live together in love and peace. His concern is for the unity of the church community. He knows well the dissension among those Corinthians, the barricades between rich and poor, old timers and newcomers. On their own they could never reflect the peace and unity he wants for the community of believers. But grace can make it possible and so he prays, "The grace of the Lord Jesus Christ and the love of God and the fellowship of the Holy Spirit be with all of you."
Our church today has the same human tensions Paul observed among the Christians in Corinth. So, as we hear his prayer, we pray it for ourselves. Who is this God Paul preachers and calls upon to bless the divided Corinthians? Paul clearly believes that our triune God loves us, freely graces us in Jesus and, through the Holy Spirit, is the source of our communion with each other.
The gospel today presents again the central message of the Bible: God loves the world. Instead of coming down on us humans for our sins God loves us, frees us from our guilt and offers us eternal life. The opening verse (3:16) is a summary of the whole gospel message, "God so loved the world…." In a few words we come face-to-face with the mystery of who our God is and how God has acted towards us. If you can tell a tree by its fruit, then you can learn about God by what God has done for us: loved us and demonstrated that love by the concrete sign of Jesus’ life. Love is what moves God to get involved with us. And more, Jesus tells us, God wants to give us eternal life now.
Today’s gospel passage is from a conversation Jesus is having with Nicodemus. Jesus tells Nicodemus that we can put faith in Jesus and what he reveals about God’s love for us – or we can self-judge ourselves by rejecting Jesus. If we do put faith in Jesus we have eternal life. We usually think of "eternal life" as something that will begin for us at the moment of death and go on and on without end. But that’s not what eternal life is in John. Jesus says that believers can "have eternal life." He is speaking in the present tense and is offering the gift of eternal life to us–beginning right now!
What might this gift of "eternal life" look like in our lives? First of all it is union in the very life of God. We have that intimacy with God through our union with Christ and the Holy Spirit in Baptism. This union frees us from fear of judgment. In Jesus we can see the true nature of our God–who already loves us. Now we are living in a new age and have passed from death to life. For John, Jesus is our saving gift in this present moment and through the Spirit, believers can recognize God’s gifts already present to us. Not on our own human efforts, but through our faith, we can have optimism, peace and gratitude to God. We can also accept the challenge faith puts before us–to be instruments of the peace and reconciliation to others that Jesus has already given us.
Jesus did not wish to see anyone condemned. Today’s reading shows that once we acknowledge Jesus as the one who will determine our life’s orientation, then we judge ourselves by his life and teachings. He shows in his own life what faithfulness to God entails. If we reject him we bring on our own self-condemnation ("Whoever does not believe has already been condemned.") Sent by God, Jesus unites time and eternity. In him our future is made present.
No image can capture the holiness and greatness of our God. What words can describe God? God is more present to us than we are to ourselves. God is at the very core of our being; the source of all we are and can do. The contradiction we must admit today on this feast of the Trinity is this: the closer we get to God, the more alien we feel from our world and its ways. The closer and more comfortable we feel with our world, the more distinctively alien we are from the God the Scriptures reveal to us.

CHÚA NHẬT LỄ CHÚA BA NGÔI A-2014
Xhành 34: 4b-6, 8-9; Daniel 3: 52-55; 2 Cor 13: 11-13; Gioan 3: 16-18

Thiên Chúa TÌNH YÊU TRAO BAN

Vợ chồng đứa cháu gái của tôi đã chuẩn bị đón chào đứa con của mình bằng việc chuẩn bị một loạt những tên gọi có thể đặt cho đứa trẻ, dù trai hay gái. Gia đình tôi chẳng ngại gì trong những vấn đề như thế này, nên mọi người cùng bàn luận. Một vài cái tên được nêu ra nhưng lại không phải là những tên gọi gia đình thường dùng. Hẳn quý vị còn nhớ cách đây vài năm, các tên gọi được ưa dùng là Emma, Heather, Jeremy và Jacob không? Nhưng chẳng cái tên nào trong số này được chọn. Có người đề nghị đặt theo tên một người dì dễ mến, nếu là bé gái, hoặc theo tên của một người cậu, nếu là bé trai. Mỗi cái tên trong gia đình đều mang nhiều ý nghĩa, kỷ niệm, tầm ảnh hưởng cũng như những yêu thương gửi gắm vào đó.

Tên gọi trong Kinh Thánh cũng thế. Chúng còn hơn là một danh xưng, một cách để phân biệt giữa người này với người khác. Biết tên của một người là đã thiết lập mối tương quan với người ấy, và thậm chí có ảnh hưởng trên họ. Mỗi tên gọi đều có ý nghĩa và thường nói lên đôi điều về nhân tánh đó. Thường người ta cho rằng tên gọi chất chứa sức mạnh của người mang nó. Tuy nhiên, Thiên Chúa quyền năng trổi vượt tất cả mọi người, và do đó, một dấu cho thấy Thiên Chúa Toàn Năng là khi Người thay tên đổi họ cho người ta. Abram được đổi thành Abraham (St 17,5); Giacop đổi thành Israel (St 35,10),…

Nếu danh xưng chứa đựng năng lực và tầm quan trọng của một người, thì Danh Thiên Chúa còn quan trọng hơn biết nhường nào? Biết Danh Thiên Chúa là biết bản tính của Người. Danh mà Thiên Chúa mạc khải cho ông Môsê là “Giavê”, “Đức Chúa”. Kêu cầu tên của một người là làm cho họ hiện diện cách nào đó. Vì thế, biết Danh Thiên Chúa và cầu khẩn Danh đó nói lên sự hiện diện cùng với quyền năng và sự bảo trợ của Đức Chúa. Thiên Chúa chủ động mạc khải Danh Thánh cho ông Môsê. Biết và kêu cầu Danh Thiên Chúa là cảm nghiệm được thực tại Thiên Chúa. Đâu là thực tại về Thiên Chúa của ông Môsê và của dân Do Thái? Câu sau đây nói lên điều đó: Thiên Chúa nhân từ và rất mực xót thương. Người chậm giận, giàu tình thương và lòng thành tín. Đây là bản tính của Thiên Chúa mà chúng ta mừng kính hôm nay – vị Thiên Chúa trong Kinh Thánh Do Thái và trong Tân Ước. Chúng ta tuyên xưng Thiên Chúa này trong Điệp ca hôm nay:
“Chúc tụng Ngài, lạy Chúa, Thiên Chúa của cha ông chúng con, xin dâng lời khen ngợi suy tôn muôn đời.Chúc tụng danh thánh Ngài vinh hiển, xin dâng lời khen ngợi suy tôn muôn đời.”

Thông thường, Điệp ca được lấy từ Thánh vịnh. Tuy nhiên, Điệp ca hôm nay được lấy từ sách ngôn sứ Đaniel (3,52-56). Đó là bài thánh ca mà ba trẻ hát trong lò lửa đang bừng cháy. Họ bị trừng phạt vì từ chối thờ lạy tượng vua.Thay vào đó, họ tuyên xưng niềm tin của cha ông họ. Thiên Chúa, Đấng chúng ta mừng kính trong bài đọc thứ nhất (“Thiên Chúa nhân từ và rất mực xót thương, chậm giận, giàu tình thương và lòng thành tín”) không phải là một Thiên Chúa trừu tượng hay được cất giữ trong các khảo luận thần học. Quả thực, ba trẻ nhỏ đã có một trải nghiệm rất cụ thể về Thiên Chúa của mình: Họ được cứu khỏi cái chết cận kề nhờ Thiên Chúa sai một thiên thần đến bảo vệ họ.

Những trẻ nhỏ từ chối thờ lạy biểu tượng sức mạnh được đặt ngay trước mặt. Thay vào đó, những trẻ này chọn trung thành với Thiên Chúa. Đối với ba người ấy và cả ta nữa, hậu duệ thiêng liêng của họ, Thiên Chúa là Thiên Chúa trung tín, Người yêu thương, cứu vớt và ban cho chúng ta hơi thở trong từng giây phút mỗi ngày.

Chúng ta cố giữ vững niềm tin trong bất kỳ lò lửa nào ta gặp thấy trong chính cuộc đời của mình – khi niềm tín thác nơi Thiên Chúa Tình Yêu của chúng ta bị thử thách. Ba trẻ nhỏ được cứu, không phải tự sức họ, nhưng nhờ sức uy hùng từ Thiên Chúa – Đấng mà chúng ta thờ hôm nay, đã được Đức Giêsu xác định cách rõ ràng là Thiên Chúa Tình Yêu trổi vượt tuyệt vời. Thiên Chúa, Đấng mà ông Môsê gặp trên núi Sinai cũng chính là Thiên Chúa mà Đức Giêsu mạc khải cho chúng ta. Chính Thiên Chúa đã ban cho chúng ta cuộc sống của Đức Giêsu, như dấu chỉ cụ thể về tình yêu trung tín của Thiên Chúa.

Hôm nay, chúng ta ca tụng Thiên Chúa được nhắc đến trong tín biểu Ba Ngôi khi ta lãnh nhận Phép rửa: “Nhân danh Cha và Con và Thánh Thần.” Mỗi khi chúng ta bước vào thánh đường và dùng nước phép để làm dấu thánh trên mình, ta lặp lại tín biểu đó. Khi thánh lễ kết thúc, ta lại được chúc lành nhân danh Chúa và được sai vào thế giới nơi nhắc cho chúng ta về thực tại của Thiên Chúa. Chúng ta cũng nhớ rằng những lời đó chỉ mang tính loại suy. Thiên Chúa không thể bị giới hạn nơi con tim và trí óc chúng ta bằng những từ ngữ đó. Tuy nhiên, những câu chữ này gợi cho ta về Thiên Chúa, nơi Người, chúng ta sống trong mối tương quan cha – con và Thần Khí Sáng Tạo của Người sẽ tiếp tục uốn nắn chúng ta trở thành những môn đệ của Đức Kitô.

Mọi cố gắng nhằm giới hạn Thiên Chúa vào một tín biểu hay một định nghĩa đều thất bại. Trọng tâm của đại lễ hôm nay nhắc chúng ta nhớ rằng Thiên Chúa là Mầu Nhiệm. Chúng ta không thể nắm bắt hay hiểu thấu Mầu Nhiệm đó. John Shea lưu ý rằng “bản chất của Mầu Nhiệm là tình yêu tự hiến được dành cho nhân loại cách trọn vẹn. Điều này chi phối mọi sự”.

Shea tiếp rằng Thiên Chúa không chấp nhận để cho con người chịu đau khổ và diệt vong. Vì thế, Thiên Chúa Tình Yêu đã sai Người Con vào thế gian “để ban cho chúng ta cuộc sống không bao giờ hư mất.” Cho dù thế gian phạm tội và ngoảnh mặt làm ngơ, Thiên Chúa vẫn không trừng phạt nhưng kiếm tìm và ban ơn cứu độ. Thiên Chúa đã không phán xét nhưng chọn cho chúng ta sự sống và tình yêu.

Chúng ta ở đâu trong kế hoạch cứu độ này? Chắc chắn chúng ta không được gọi để vào lụy phục. Chúng ta không phải là những nô lệ luôn cố gắng làm vui lòng Thiên Chúa bằng lễ tế. Nếu chúng ta tìm kiếm một định nghĩa về Thiên Chúa, thì không cần đi xa hơn những gì Kinh Thánh mạc khải. Mạc khải hôm nay không phải là mạc khải về một Thiên Chúa phán xét và trừng phạt. Bản tính của Thiên Chúa là ân sủng. Người không ngừng trao ban chính mình cho thế giới này.

Thật khó để rũ bỏ hình ảnh trước đây khỏi trí tưởng của chúng ta, nó đã ăn sâu vào tâm trí. Đối với nhiều người, mối tương quan của chúng ta với Thiên Chúa được dựa trên sự thưởng phạt. Nhưng hôm nay, một lần nữa, Kinh Thánh kéo chúng ta ra khỏi việc thờ lạy các tà thần để tôn thờ cách đích thực một Thiên Chúa Tình Yêu Vô Hạn.

Hôm nay, chúng ta không có thêm một định nghĩa hay giải thích mới mẻ nào về Chúa Ba Ngôi. Nhưng, chúng ta lại được nghe công bố bản tính thật sự của Thiên Chúa, Người “quá yêu thế gian”. Đây là Thiên Chúa của chúng ta, Đấng thấy chúng ta đang bấn loạn, thờ lạy các tà thần, và trong Đức Giêsu, Người đã đưa tay cứu vớt chúng ta. Ân sủng của tình yêu Thiên Chúa ban không phải vì chúng ta xứng đáng, nhưng vì lòng nhân ái của Người. Nếu cảm nhận của chúng ta về tình yêu nhân loại chỉ dựa trên sự thành công, bề ngoài và sự cần mẫn, thì chúng ta không thể hiểu chút gì về ngày lễ hôm nay. Tuy nhiên, nếu đã từng thích thú trước quà tặng nhưng không của tình yêu, thì chúng ta sẽ hiểu được phần nào trong ngày đại lễ hôm nay.

Chuyển ngữ: Anh Em HV Đaminh Gò-Vấp

THE HOLY TRINITY SUNDAY (A)
Exodus 34: 4b-6, 8-9; Daniel 3: 52-55; 2 Cor 13: 11-13; John 3: 16-18


When my niece and her husband were expecting a baby they made a list of possible names for a boy or a girl. My family, hardly shy in such matters, all got into the discussion. Some proposed names that were not the usual family names. Remember a few years ago when the most popular names were Emma, Heather, Jeremy and Jacob? None of these made the cut. Some argued for a name after a favorite aunt, if it were a girl, or after an uncle, if it were a boy. Family names have lots of meaning, memory, influence and love attached to them.

Names in the Bible are like that. They are more than a title, a way to distinguish one person from another. Knowing a person’s name established a connection with the person, and even gave influence over them. Names had meaning and were thought to tell something about the person. They were thought to contain the power of the person. But God has more power than any human and so, one sign of God’s omnipotence, was when God changed a person’s name. Abram was renamed Abraham (Gen 17:5); Jacob became Israel (Gen 35:10), etc.

If a human name contained the power and significance of a person, how much more significant was God’s name? To know God’s name is to know the nature of God. The name God revealed to Moses was "Yahweh," "the Lord." Invoking the name of a person made them present in some way. So, to know God’s name and to invoke it, made present the Lord – along with the Lord’s power and protection. God took the initiative and revealed the sacred name to Moses. To know and use the name of God is to experience the reality of God. What is the reality of this God of Moses and the Israelites? The subsequent verse spells it out: God is mercy and graciousness. God is slow to anger and rich in kindness and fidelity. This is the nature of the God we celebrate today – the God of the Hebrew scriptures and of the New Testament. We proclaimed this God in our Responsorial today.

"Blessed are you, O Lord, the God of our fathers, praiseworthy and exalted above all forever, and blessed is your holy and glorious name, praiseworthy and exalted above all for all ages"

Normally our Responsorial is taken from a Psalm. But today it is from Daniel (3:52-56). It is the canticle the three young men sang in the fiery furnace. They were being punished for refusing to worship the statue of the king. Instead they proclaimed the faith of their ancestors. The God whom we celebrate in our first reading ("merciful and gracious God, slow to anger and rich in kindness and fidelity) isn’t a God of abstraction or locked away in theological treatises. No, the three young men had a very concrete experience of their God: they were saved from imminent death by an angel God sent to protect them.

The young men refused to worship the image of power placed before them. Instead, they chose to be faithful to their God." For them and for us, their spiritual descendants, God is a faithful God who loves us, saves us and gives us breath each moment of the day.

We to try to keep faithful in whatever fiery furnace we find ourselves – when our trust in a loving God is put to the test. The three young men were saved, not by their own strength, but by the strength and greatness of their God – the God we worship today, whom Jesus defines quite clearly as our God of exceptional and surprising love. The God whom Moses met on Mount Sinai is the same God Jesus reveals to us. It is the God who has given us the life of Jesus as a concrete sign of God’s steadfast love for us.

Today we praise God in the Trinitarian formula in which we were baptized, "In the name of the Father and of the Son and of the Holy Spirit." Each time we enter church and bless ourselves with water we repeat that formula. At the close of our celebration we are again blessed in the name of God and sent into the world reminded of the reality of our God. We also remember that those words are only analogies. God can’t be confined in our hearts and minds by these words. But they do remind us of our God in whom we are in a parent-child relationship and whose creative Spirit continues to form us into disciples of Christ.

Any attempt to confine God to a formula or definition is doomed to failure. At the heart of this feast, we are reminded, our God is Mystery. We do not control or grasp that Mystery. John Shea ("The Spiritual Wisdom of the Gospels for Christian Preachers and Teachers: Year A") reminds us that "the essence of the Mystery is a self-giving love completely dedicated to human fulfillment. This is what drives everything" (page 112).

Shea goes on to say that God could not tolerate the sight of human suffering and perishing. So, Divine Love sent the Son into our world "to fill us with a life that does not end," Even though the world has sinned and turned away, God does not seek condemnation but our salvation. God passes judgment and chooses life and love for us.

Where are we in this divine economy? It is clear that we are not called into subservient service. We are not slaves always trying to please our God by sacrifice. If we are searching for a definition of God then we need go no further than the God scripture reveals to us today. The revelation today is not of a judging and punishing God. The essence of our God is grace, who continually gives self into our world.

It is hard to shake that earlier image from our imagination, it is so deeply ingrained there. For a lot of us our relationship with God has been based on rewards and punishment. But today, once again, scripture draws us away from worshiping false gods to true worship of our God of infinite love.

We don’t get a new definition or explanation of the Trinity today. Instead we hear proclaimed once again the true nature of God who "so loved the world." This is our God who sees us in chaos, worshiping false and fearsome gods and who, in Jesus, reaches out to save us. The gift of God’s love doesn’t come because we have earned it, but because of God’s grace. If our experience of human love has been based on achievement, appearance and hard work, then we won’t have a clue about today’s celebration. But if we have ever been surprised by love’s free gift, then we just might get some insight into today’s feast.

LM. Jude Siciliano, O.P.

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)