|
CHÚA CHẾT VÌ YÊU
Thánh
Maximilien Kolbe, một Linh Mục người Balan, chuyên hoạt động tông
đồ truyền bá lòng sùng kính Đức Mẹ, ngài say mê yêu mến Đức Mẹ
đến nỗi người ta đã tặng cho ngài một biệt danh rất xứng đáng
là "Người con điên của Đức Mẹ".
Lúc
quân đội Phát Xít Đức Quốc Xã chiếm đóng Balan, thấy ảnh hưởng
của ngài nơi dân chúng quá mạnh, nên họ đã bắt tống giam ngài.
Một
đêm kia, trại giam có một tù nhân vượt ngục. Sáng hôm sau, lúc
điểm danh thấy thiếu một người, viên sĩ quan áp dụng luật Phát
Xít Đức Quốc Xã: "Nếu một tù nhân trốn thoát, mười người
tù khác phải đền mạng".
Trong
hàng ngũ tù nhân, ai nấy đều lặng thinh khiếp đảm. Viên sĩ quan
cai tù vừa giận dữ rảo bước, vừa quác mắt trừng trừng nhìn vào
hàng ngũ tù nhân giơ tay chỉ định: "Tên này! Tên này! Tên
này!" Ai vô phúc lâm vào số phận này thì phải sang sắp hàng
một bên. Bỗng một tiếng kêu thất thanh vang lên: "Khốn cho
tôi, vì tôi còn vợ dại con thơ!"
Giữa
bầu không khí nặng nề rùng rợn ấy, một tù nhân thản nhiên bước
ra khỏi hàng, đứng im lặng. Viên sĩ quan cai tù quát hỏi:
-
Ngươi là ai?
- Tôi, Maximilien Kolbe, Linh Mục Công Giáo.
- Ngươi muốn gì?
- Tôi xin tình nguyện chết thay cho người bạn tù này, vì anh ta
còn vợ dại con thơ.
- Muốn ngu thì cho ngu. Vào sắp hàng thế. Còn tên kia tha cho.
Mọi
tù nhân đều sửng sốt, ngạc nhiên, thám phục. Viên sĩ quan Đức
Quốc Xã hô lớn: "Sắp sẵn! Đi!" Mọi người lặng lẽ bước
vào phòng giam đói của ngục thất. Nhưng với sự hiện diện của Cha
Maximilien Kolbe, người ta không còn nghe thấy tiếng khóc lóc
chửi rủa như mọi khi; mà trái lại, còn được nghe tiếng các tù
nhân sốt sắng cầu kinh hát xướng vang ra... Bắt đầu lớn tiếng,
rồi yếu dần, sau cùng hoàn toàn im bặt.
Ngày
thứ 12, cửa phòng giam đói mở ra, mọi người đã chết, trừ một mình
Cha Maximilien Kolbe với đôi mắt vẫn sáng ngời, dù thân xác đã
kiệt lực. Viên cai tù bắt ngài đưa tay ra và chích cho một mũi
thuốc độc ân huệ. Vị Linh Mục thánh thiện đã chết ngay. Sau đó
họ đưa xe đến, xúc xác ngài và các bạn tù đổ vào lò thiêu.
Trong
buổi đại lễ, Đức Thánh Cha Phaolô VI tôn phong Chân Phước Maximilien
Kolbe lên bậc Hiển Thánh, có một cụ già đáng kính trong đoàn người
dâng lễ vật, được Đấng Đại Diện Chúa ôm hôn. Đó chính là người
tù đã được Thánh Maximilien Kolbe chết thay. Trong giây phút nghiêm
trọng đó, toàn thể cộng đồng sốt sắng hát vang khúc tình ca: "Không
có tình yêu nào trọng đại cho bằng chết vì yêu". Đây, một
chứng tích tình yêu sờ sờ trước mắt, khiến mọi người hiện diện
đều xúc động và cảm phục đến rơi lệ.
I.
CHÂN DUNG ĐẤNG THIÊN SAI ĐÍCH THỰC
Hôm
nay, chúng ta cùng với toàn thể Giáo Hội hoàn vũ, long trọng mừng
kỷ niệm Chúa Cứu Thế khải hoàn vào Thành Thánh Jerusalem, để khai
mạc Tuần Thánh, một tuần lễ quan trọng nhất trong Năm Phụng Vụ,
kính nhớ và tưởng niệm Cuộc Tử Nạn và Phục Sinh vinh hiển của
Đấng Thiên Sai đã chịu chết vì yêu thương chúng ta.
Trước
hết, chúng ta cùng nhau chiêm ngắm bức chân dung đích thực của
Đấng đã được Thiên Chúa sai đến trần gian. Ngài đến không có tính
cách oai hùng sang trọng như các vị Đế Vương hay Quốc Trưởng thời
quân chủ xưa; cũng không có các nghi lễ trang nghiêm, các bài
diễn văn chúc mừng của các chính khách, các phái đoàn ngoại giao
của các quốc gia, các đoàn quân danh dự thao diễn với 101 phát
súng đại bác long trời lở đất chào mừng; cũng không có yến tiệc
xa hoa linh đình như chúng ta thường thấy, trong các ngày đăng
quang nhậm chức của vị nguyên thủ các quốc gia trong thế giới
hôm nay.
Trái
lại, Đấng Thiên Sai, dầu là Con Thiên Chúa cao cả, quyền năng
và giầu sang vô cùng, là Ngôi Hai Thiên Chúa hằng hữu, nhưng Ngài
đã không nệ nhập thể làm người, đội lốt phàm nhân, mặc hình tôi
tớ, mang kiếp tội nhân vì yêu thương chúng ta. Chính Chúa đã từng
phán dạy các môn đệ: "Thầy không đến để được người ta hầu
hạ, nhưng để hầu hạ và hiến mạng sống mình làm giá cứu chuộc cho
nhiều người" (Mt 20:28).
Ba
năm công khai rao giảng Tin Mừng, Chúa Cứu Thế đã thực thi biết
bao nhiêu phép lạ, cho kẻ mù được thấy, kẻ điếc được nghe, kẻ
què được đi, người phong cùi được lành sạch, người đã chết được
phục sinh... Không có một nỗi khốn cùng nào của con người mà không
được Ngài quan tâm săn sóc, chữa lành mọi thứ bệnh nạn tật nguyền...
Ngài còn làm cho bánh hóa nhiều, để nuôi sống từng đoàn lũ dân
chúng, bao ngàn người say mê đi theo nghe Ngài giảng dạy hết ngày
này qua ngày khác.
Hôm
này, những ngày cuối đời, Ngài đã cùng với các môn đệ chính thức
khải hoàn vào Thành Thánh, như để công bố sứ mạng của Đấng Thiên
Sai, dưới hình thức rất khiêm nhu như Người Tôi Tớ của Thiên Chúa.
Ngài ngồi trên lưng lừa đi giữa tiếng hoan hô vang trời của đoàn
lũ dân chúng đơn sơ quê mùa, của bày trẻ thơ ngây còn măng sữa:
"Vạn tuế Con Vua Đavit! Chúc tụng Đấng nhân danh Chúa mà
đến! Hoan hô trên các tầng trời!" Những lời tung hô ca ngợi
của dân chúng, đã khiến các bậc vị vọng trong dân phải tức tối
kêu trách, đòi Ngài bảo họ im đi, nhưng họ đã được Ngài đáp lại:
"Nếu họ im đi thì những viên đá này sẽ la lên".
II.
ĐÁP TRẢ LÒNG CHÚA YÊU THƯƠNG
Để
tỏ lòng tri ân và đền đáp Đấng đã từng trào đổ muôn vàn ơn phúc,
thì chính những người vừa mới hôm nay hoan hô ca ngợi vang trời,
mấy ngày sau họ lại phản bội điên cuồng la hét kết án Chúa: "Nó
đáng chết! Nó đáng chết!" Hơn nữa, họ còn kêu nài: "Đóng
đanh Nó đi! Đóng đanh Nó đi! Đóng đanh Nó vào thập giá!"
Đối
với chúng ta là con cái Chúa, chúng ta phải làm gì để đền đáp
một trong muôn phần Đấng đã hiến dâng mạng sống làm lễ hy sinh
đền tội chúng ta, để chúng ta khỏi án chết đời đời; phục hồi cho
chúng ta quyền làm con cái Thiên Chúa, cho chúng ta được cùng
Người phục sinh và được đồng hưởng hạnh phúc vĩnh cửu với Người
trong vinh quang bất diệt?
Trong
Tuần Thánh này, chúng ta hãy vâng theo lời kêu gọi của Giáo Hội,
suy ngắm để tưởng niệm Cuộc Tử Nạn của Chúa đã hy sinh chịu chết
vì yêu thương chúng ta. Chính Chúa đã tỏ lòng thương yêu khi phán
với chúng ta: "Không có tình yêu thương nào lớn lao hơn tình
yêu thương của kẻ đã hiến mạng sống mình vì người mình yêu"
(Jn 15:13).
Chúa
đã hiến thân chịu chết để cứu chuộc chúng ta. Để chứng minh lòng
chúng ta kính mến Chúa, chúng ta cũng hãy tự hy sinh bản thân,
chết đi cho bản ngã thú tính tự nhiên vì yêu Người, bằng cách
khước từ tội lỗi, tuyệt căn các nguyên nhân hư hèn, các tính mê
nết xấu, sống trong ơn nghĩa Chúa, làm hòa với Chúa và với anh
chị em, để chiếm được sự sống đích thực và tận hưởng ơn an bình
của Chúa.
Kết
Luận
Vậy
để tỏ lòng chúng ta kính mến Chúa và đền đáp phần nào lòng Chúa
yêu thương, chúng ta hãy lo sinh hoa kết quả xứng với lòng thống
hối khi vâng theo lời Chúa dạy: "Cha nói thật với các con,
nếu hạt lúa miến gieo xuống lòng đất mà không chịu mục nát đi,
thì nó chỉ trơ trơ thôi. Nó có mục nát đi mới sinh được nhiều
bông hạt". Chúa còn quả quyết: "Ai yêu sự sống mình
sẽ mất sống, ai hy sinh sự sống mình ở đời này, sẽ giữ cho linh
hồn mình được sự sống đời sau" (Jn 12:24-25).
Thánh
Ignatiô Tử Đạo đã cảm nhận được tình Chúa yêu thương ngài, đồng
thời ý thức được sứ mạng Chúa ủy thác, nên ngài đã bày tỏ lòng
khát khao: "Tôi ước ao trở nên những hạt lúa miến được răng
sư tử nghiền nát, làm thành những tấm bánh thơm tho dâng tiến
Chúa Kitô" và để được thông phần cùng với Chúa Kitô đem lại
Ơn Cứu Rỗi cho các linh hồn.
Thánh
Maximilien Kolbe trong câu truyện chúng ta vừa nghe, đã thể hiện
đúng giáo huấn của Thánh Gioan Tông Đồ: "Căn cứ vào điều
này mà chúng ta biết được lòng Chúa yêu thương chúng ta. Đó là
Đức Kitô đã hiến mạng sống vì chúng ta. Như vậy, cả chúng ta nữa,
chúng ta cũng hãy hiến mạng sống mình vì anh chị em chúng ta"
(I Jn 3:16).
Còn
chúng ta, chúng ta đã làm những ơn lành nào cho những người thân
yêu, cho bạn hữu, cho những kẻ đối nghịch với chúng ta vì yêu
mến Chúa?
Lm.
Minh Vận, CMC
|