Suy Niệm thường niên

Chúa nhật 19 Thường niên, năm A

+ Nguyễn Văn Nội +

Suy niệm Chúa Nhật XIX thường niên năm - A


SUY NIỆM PHÚC ÂM CHÚA NHẬT

----oooOooo----

CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN NĂM A (13/08/2017)

 

CỨ YÊN TÂM, CHÍNH THẦY ĐÂY, ĐỪNG SỢ !

 

Vào khoảng canh tư,

Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ.

Thấy Người đi trên mặt biển,

các ông hoảng hốt bảo nhau: "Ma đấy!", và sợ hãi la lên.

Đức Giê-su liền bảo các ông:

 "Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!"

 

I. LẮNG NGHE LỜI CHỨA TRONG  TIN MỪNG MÁT-THÊU (Mt 14,22-33):

 

 22 Sau khi dân chúng được ăn no nê, Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. 23 Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình. 24 Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. 25 Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. 26 Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: "Ma đấy!", và sợ hãi la lên. 27 Đức Giê-su liền bảo các ông: "Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!" 28 Ông Phê-rô liền thưa với Người: "Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài." 29 Đức Giê-su bảo ông: "Cứ đến! " Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su. 30 Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: "Thưa Ngài, xin cứu con với!" 31 Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói: "Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi?" 32 Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay. 33 Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: "Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa! "

 

II. TÌM HIỂU VÀ SUY NIỆM LỜI CHÚA

 

2.1 Các Tông đồ sợ bóng ma. Còn Tông đồ trưởng Phê-rô sợ bị nước nhấn chìm. Với các môn đệ Đức Giê-su cũng như với những người Do-thái khác, biển sâu và sóng gió không chỉ là khối nước mênh mông và nguy cơ chìm thuyền mà còn là và nhất là biểu tượng của thế giới của quỷ vương là Sa-tan. Chiếc thuyền con lênh đênh trên mặt biển tượng trưng cho cộng đoàn Hội Thánh Chúa giữa muôn vàn sóng gió. Vì thế mà khi thấy sóng gió im lặng và chiếc thuyền cập bến an toàn, các môn đệ Đức Giê-su đã hiểu rằng Thầy mình đã chiến thắng thần dữ, nên đã bái lạy Người và nói: “Qủa thật Ngài là Con Thiên Chúa!” 

2.2 Khi Thánh Lu-ca tường thuật lại câu chuyện Đức Giê-su làm sóng gió im lặng thì Hội Thánh Công giáo non trẻ đang bị bách hại. Vì thề mà người đọc Phúc âm hiểu rằng Thánh Lu-ca muốn khích lệ và nhắc nhở các Ki-tô hữu là có Thầy Giê-su ở với Hội Thánh thì các tín hữu không có gì phải sợ cả. Hai mươi thế kỷ sau Thánh Giáo hoàng Gio-an Phao-lô II khi về thăm quê hưong Ba-lan, ngài đã mang đến cho toàn dân Ba-lan mà phần đông là người Công giáo, sứ điệp “ĐỪNG SỢ!” Lúc đó Ba-lan đang sống dưới chế độ Cộng Sản vô thần hà khắc và chống Đạo. Một số năm sau chế độ Cộng Sản Ba-lan đã sụp đổ cùng với các chế độ Cộng Sản Đông Âu khác.   

2.3 Từ ngày Đạo Chúa có mặt tại Việt Nam, Hội Thánh Việt Nam đã trải qua nhiều cơn thử thách, bách hại tàn khốc, kéo dài cho đến hôm nay. Trong suốt 400 năm ấy người giáo dân Việt Nam cũng đã đọc tường thuật Đức Giê-su dẹp tan sóng gió với niềm hy vọng là một ngày không xa biển sâu và sóng gió sẽ im lặng, Hội Thánh sẽ được bình yên, tự do sống và hành đạo. Niềm tin ấy có cơ sở vững chắc là Lời Chúa và lịch sử hơn hai ngàn năm của Hội Thánh Công giáo Rô-ma. 

III. THỰC THI LỜI CHÚA

 

3.1 Tôi đã có một thời sợ hãi, vì bị kỳ thị lý lịch và bị theo dõi (vì là người công giáo). Tôi đã có một thời sợ đói khổ vì thất nghiệp. Tôi đã có lúc bị hiểu lầm, có lúc đã vị chụp mũ…. Nhưng rồi mọi chuyện cũng qua đi trong bình an. Tôi vẫn tâm niệm “Trời có mắt”, “Cây ngay không sợ chết đứng” và “Trời sinh voi trời sinh cỏ.” 

3.2 Tôi tin vào Chúa Quan Phòng và đã cảm nghiệm được bàn tay quan phòng của Thiên Chúa trong cuộc đời mình. Kỷ niệm sâu sắc nhất là mấy tháng hè năm 1997 tôi theo học Khóa huấn luyện giảng dậy Thánh Kinh kéo dài 4 tháng tại E.A.P.I (East Asian Pastoral Institute = Viện Mục Vụ Đông Á) của các cha Dòng Tên ở Manila (Phi-líp-pin). Những ngày đầu tại học viện này tôi không thể tập trung vào việc học vì lòng trí tôi vẫn ở Sài-gòn, do tôi quá lo cho cuộc sống vật chất của gia đình tôi, khi 2 con tôi còn nhỏ và tôi đang thất nghiệp. Cứ vào buổi tối khi trở về phòng riêng, tôi lại mở Sách Phúc âm để đọc đi đọc lại đoạn văn “Tin tưởng vào Chúa Quan Phòng” (Lc 12,22-32). Tôi dâng mọi lô âu, phiền muộn của tôi cho Chúa. Tôi phó thác hiện tại và tương lai của tôi và của gia đình tôi cho Chúa. Tôi lặp đi lặp lại lời của Chúa Giê-su: “đừng lo cho mạng sống…. đừng lo cho thân thể” Và nhờ thế mà nỗi lo của tôi biến mất lúc nào không biết.  

IV CẦU NGUYỆN VỚI LỜI CHÚA 

Lạy Chúa Giê-su Ki-tô là Chúa Tể vạn vật và là Chúa của chúng con. Chúng con tạ ơn Chúa về  lời hứa ở cùng các môn đệ mọi ngày cho đến tận thế. Có Chúa, chúng con an tâm trước mọi khó khăn của cuộc đời. Chúng con xin dâng Chúa mọi lo âu, buồn phiền, vất vả cũng như mọi cố gắng của chúng con. Chúng con vững tin vào quyền năng và tình thương vô bờ bến của  Chúa. Chúa là Đấng hằng sống hằng trị cùng với Chúa Cha và Chúa Thánh Thần đến muôn đời. Amen. 

Sài-gòn ngày 08 tháng 08 năm 2017

Giêrônimô Nguyễn Văn Nội

 

 

Chúa nhật 19 thường niên, năm A

vững tin ở con thiên Chúa là Đức Giêsu Kitô

I. DẪN VÀO PHỤNG VỤ

Sau ngày 30.4.1975 rất nhiều người công giáo Miền Nam Việt Nam hoang mang, lo sợ, tưởng đâu thế là hết tất cả. Ngày hôm nay, sau hơn 30 năm nhìn lại, chắc hẳn mọi người đều nhận ra rằng: dù gặp đủ mọi thứ khó khăn, giới hạn, cấm cản và thậm chí cả bách hại, Giáo hội Công giáo Việt Nam vẫn tồn tại và phát triển trên mảnh đất hình chữ S thân thương do cha ông ta để lại. Nhờ đâu, do đâu? Bài Phúc âm hôm nay cho chúng ta câu trả lời.

II. LẮNG NGHE & TÌM HIỂU LỜI CHÚA TRONG BÀI PHÚC ÂM

2.1 Lắng nghe Lời Chúa: Mt 14, 22-33: Đức Giêsu đi trên mặt nước

“Đức Giêsu liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình. Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió. Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: “Ma đấy!”, và sợ hãi la lên. Đức Giêsu liền bảo các ông: “Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!” Ong Phêrô liền thưa với Người: “Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài.” Đức Giêsu bảo ông: “Cứ đến!“ Ong Phêrô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Chúa Giêsu. Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: “Thưa Ngài, xin cứu con với!” Đức Giêsu liền đưa tay nắm lấy ông và nói: “Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi?” Khi Thầy trò lên thuyền, thì gió lặng ngay. Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa !”

2.2 Trong đoạn Tin Mừng Mt 14, 22-33 trên, chúng ta khám phá Chúa Giêsu là Ai?

Cao điểm của bài Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy chân dung đích thực của Đức Giêsu mà các môn đệ đã long trọng tuyên xưng. Nhưng chúng ta còn khám phá ra nhiều nét đặc biệt khác nơi Đức Giêsu, như sau:

(1o) Trước hết, chúng ta thấy Đức Giêsu rất khôn ngoan, sáng suốt mà cụ thể là trong việc bảo vệ sự tinh tuyền của tính chất Mêsia của Người. Theo não trạng thời bấy giờ, dân chúng Do Thái và kể các môn đệ vẫn mong đợi -một cách công khai hay âm thầm- một Vị Mêsia mang tính giải phóng chính trị, vì đất nước Paléttin đang bị cai trị và bóc lột bởi đế quốc Roma là thế lực ngoại đạo. Dân Do Thái rất khó chấp nhận một Mêsia đau khổ, theo nghĩa Người Tôi Trung của Thiên Chúa mà Đức Giêsu tìm mọi cách để làm cho họ hiểu. Vì thế mà sau khi Đức Giêsu làm phép lạ cho hơn mười ngàn người ăn no nê thì nhiều người đã tưởng rằng đây là lúc “tập hợp lực lượng” dưới lá cờ khởi nghĩa của “Vua Giêsu”, chống lại quân ngoại bang xâm lược. Hiểu như thế chúng ta mới thấy rõ tại sao Mátthêu đã viết: “Đức Giêsu liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng.” (lưu ý chữ bắt và giải tán).

(2o) Kế đến chúng ta thấy Đức Giêsu là Đấng rất coi trọng những giây phút tĩnh lặng sống một mình với Thiên Chúa. Có thể nói khi nào có thể là Đức Giêsu rút vào cô tịnh sống một mình với Cha. Những giây phút cô tịnh ấy càng cần thiết hơn khi Đức Giêsu đứng trước một chọn lựa quan trọng cho đời mình và cho chương trình của Cha hay khi Người bị cám dỗ đi ra ngoài kế hoạch của Cha. Không chỉ trong hoang địa mà trong cả cuộc đời, Đức Giêsu bị cám dỗ về quyền lực. Thế nên những khoảnh khắc sôi động giữa đám đông phải được quân bình bằng những khoảnh khắc thinh lặng một mình với Chúa Cha. Nếu câu nói “Thiên Chúa chỉ nói trong thinh lặng” của Mẹ Têrêxa Calcutta là đúng, thì chúng ta có thể nói: Chúa Giêsu chỉ tìm được tiếng nói của Cha trong thinh lặng, chứ không thể tìm được tiếng nói ấy trong cảnh ồn ào, phấn khích của đám đông muốn tôn Người lên làm vua sau khi chứng kiến cảnh oai hùng của phép lạ.

(3o) Hơn nữa chúng ta còn thấy Đức Giêsu là Đấng có quyền năng lạ thường mà không một người nào – từ cổ chí kim- có được. Đó là khả năng đi trên mặt nước y như đi trên mặt đất. Người còn khiến cho môn đệ Phêrô đi trên mặt nước như Người. Theo quan niệm phổ biến của người Do Thái thời Đức Giêsu thì nước/biển là giang san, là thế giới của Satan. Còn núi cao là nơi ngự trị của Thiên Chúa. Chúng ta thấy Phúc âm nhắc đến núi là nơi Đức Giêsu đến để cầu nguyện, hiển dung và chịu chết (tức tế lễ) là vì thế. Vậy qua sự kiên Đức Giêsu đi trên mặt nước và khiến sóng gió yên lặng, Thánh Mátthêu có ý nói với các tín hữu rằng: Đức Giêsu đã chiến thắng ma quỉ và làm chủ giang san của chúng.

(4o) Chúng ta còn thấy Đức Giêsu là Đấng che chở và bảo vệ Giáo hội. Hình ảnh con thuyền lênh đênh trên mặt biển, bị sóng gió làm nghiêng ngả, trong đó các môn đệ vừa run sợ vừa hoài nghi, chính là hình ảnh của Giáo hội Công giáo toàn cầu và của mỗi Giáo hội địa phương, trước các cuộc tấn công của Kẻ Thù là Satan. Nhưng Giáo hội của Chúa Kitô luôn được bình yên trong các cơn bách hại, vì luôn có Chúa Giêsu Kitô ở cùng.

(5o) Sau cùng và cao điểm của bài Phúc Am là chúng ta thấy Đức Giêsu chính là “Con Thiên Chúa”. Các môn đệ nhận ra và bái lạy mà tuyên xưng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa, sau khi chứng kiến nhiều chuyện tầy trời mà ngay trước đó là chuyện Đức Giêsu làm phép lạ hóa bánh ra nhiều và đi trên mặt nước như đi trên đất. Đức Tin Kitô giáo là Đức Tin Tông Truyền, có nghĩa là được truyền lại từ các Tông Đồ là những người sống kề cận với Chúa Giêsu và chia sẻ sứ mạng của Người. “Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa !” còn là lời tuyên xưng của cộng đoàn Mátthêu trong cơn bách hại của người Do Thái thời sơ khai.

2.3 Lời Chúa trong đoạn Tin Mừng Mt 14, 22-33 dạy chúng ta điều gì?

(1o) Trước hết Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta về bản chất, quyền năng và vai trò của Chúa Giêsu Kitô đối với Giáo hội và các tín hữu: Người là Con Thiên Chúa, là Mêsia chân chính theo ý định và kế hoạch của Thiên Chúa Cha, là Vua quyền năng đã chiến thắng Sa tan và là Đấng bảo vệ Giáo hội và các tín hữu trước sự tấn công của mọi kẻ thù.

(2o) Kế đến Lời Chúa hôm nay dậy chúng ta biết con đường mà Chúa Giêsu đã chọn để cứu thế là con đường đau khổ, là con đường thập giá: Người đã chịu bị bắt, bị kết án và bị treo trên thập giá.

(3o) Sau cùng Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta hãy vững tin vào Chúa Giêsu nhất là trong cơn sóng gió, thử thách của riêng cá nhân mình cũng như của chung Giáo hội, vì Chúa Giêsu là Con Thiên Chúa, là Mêsia, là Vua quyền năng đã chiến thắng Sa tan và là Đấng bảo vệ Giáo hội và các tín hữu và vì Người hằng ở cùng chúng ta mọi ngày cho đến tận cùng thời gian.

III. SỐNG LỜI CHÚA HÔM NAY

(1o) Lời Chúa hôm nay cho tôi thấy rõ bản chất, quyền năng và vai trò của Chúa Giêsu đối với Giáo hội và các tín hữu. Có nghĩa là Lời Chúa mời gọi tôi nhìn nhận, tuyên xưng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa và tin cậy phó thác cuộc đời tôi và Giáo hội cho Người. Tôi đáp lại như thế nào?

(2o) Lời Chúa hôm nay dạy cho tôi biết con đường thập gía là con đường Thiên Chúa đã chọn để cứu nhân độ thế. Có nghĩa là Lời Chúa mời gọi tôi chọn (hay chấp nhận) con đường hy sinh, từ bỏ, hiến dâng, vác thập giá để nên giống Chúa Giêsu Kitô và cộng tác với Người để cứu độ chúng sinh. Tôi có dám chọn, hay ít ra là chấp nhận, con đường ấy không? Tôi sẽ làm gì cụ thể trong tuần lễ này?

IV. CẦU NGUYỆN

Lạy Chúa Giêsu Kitô là Con Thiên Chúa. Con xin thờ lạy và tuyên xưng Chúa là Con Thiên Chúa và là Chúa của con. Con xin dâng lời chúc tụng, ngợi khen và cảm tạ Chúa vì Chúa đã ban Đức Tin cho con và cho các tín hữu. Xin cho chúng con mỗi ngày mỗi vững tin hơn vào Chúa.

Lạy Chúa Giêsu Kitô là Đấng Mêsia của Thiên Chúa, Đấng đã chọn con đường thập giá làm con đường cứu độ. Con xin dâng lời chúc tụng, ngợi khen và cảm tạ Chúa vì Chúa đã cứu độ con và nhân loại bằng con đường thập giá. Xin cho con và các Kitô hữu biết sống hy sinh, từ bỏ để chúng con được nên giống Chúa mỗi ngày một hơn.

Lạy Chúa Giêsu Kitô là Đấng bảo vệ Giáo hội và các tín hữu trước sự tấn công của mọi kẻ thù. Con xin dâng lời chúc tụng, ngợi khen và cảm tạ Chúa vì Chúa đã giữ gìn, che chở và bênh vực Giáo hội Việt Nam nói chung và bản thân và gia đình con nói riêng trong hơn 30 năm qua. Xin Chúa tiếp tục bảo vệ, che chở và bênh vực Giáo hội Việt Nam và gia đình con trong những năm tháng còn lại để chúng con luôn vững Niềm Tin, luôn khao khát tìm kiếm Chúa và luôn cố gắng làm cho Chúa được hiểu biết, mến yêu và noi theo. Amen.

Kansas City, MO ngày 21 tháng 07 năm 2005.

Gs. Gieronimo Nguyễn Văn Nội

 

August 9, 2017