Suy Niệm của Trầm Thiên Thu

LỄ CHÚA GIÊSU THĂNG THIÊN , NĂM A

+++

NIỀM HY VỌNG CUỐI CÙNG
LỄ CHÚA THĂNG THIÊN 2020

Trong những ngày đen tối không chắc chắn này, chúng ta phải ngước mắt lên trời. Chính nhờ Chúa Kitô lên trời và trở về với Chúa Cha mà chúng ta học cách theo bước Ngài đến cùng. Ngài cho chúng ta thấy rằng ngôi nhà thực sự của chúng ta sẽ không thể tìm thấy ở thế gian tạm bợ này. Chúng ta được tạo dựng cho cuộc sống vĩnh cửu. Chính thông điệp hy vọng này mà chúng ta phải bám lấy và mạnh dạn tuyên bố khi chúng ta tiếp tục vượt qua cơn đại dịch corona và phải xa cách các Bí tích trong rất nhiều giáo phận trên khắp thế giới.

Sau khi phục sinh, Chúa Giêsu đã chuẩn bị cho các tông đồ trước khi Ngài trở về với Chúa Cha, nhưng họ không thể chịu nổi tin tức đó. Họ đầy đau buồn, vì vậy Chúa Giêsu nhẹ nhàng tiết lộ kế hoạch của Ngài cho họ rằng Ngài sẽ ban Chúa Thánh Thần – Đấng bảo trợ và an ủi chúng ta. Tuy nhiên, việc Ngài trở về với Chúa Cha là điều cần thiết bởi vì chúng ta được mời gọi đi theo Ngài bất cứ nơi nào Ngài đã đi.

Qua sự kiện thăng thiên, Chúa Kitô hoàn thành cuộc hành hương trần thế của Ngài và dẫn chúng ta đến ngôi nhà cuối cùng và kết hiệp với Ngài. Chúng ta không thể đạt được sự sống đời đời một cách trọn vẹn cho đến khi Ngài trở về với Chúa Cha. Lễ Thăng Thiên hướng tầm mắt chúng ta về phía trời cao.

Lễ Thăng Thiên là lễ của niềm hy vọng, một dự báo ngọt ngào của Thiên Đàng. Bằng cách đi trước chúng ta, Chúa Giêsu – Đầu của chúng ta – đã cho chúng ta quyền theo Ngài đến nơi đó vào một ngày nào đó, và chúng ta có thể cùng với Thánh Leo nói rằng: “Trong Đức Kitô chịu đóng đinh mà chúng ta chết cho tội, và trong Đức Kitô phục sinh mà sống lại với đời sống ân sủng, và chúng ta cũng được tới trời cao qua cuộc thăng thiên Ngài. Việc tham dự vào mầu nhiệm của Đức Kitô với tư cách là thành viên của Ngài, hoàn toàn phụ thuộc vào Ngài và gắn bó mật thiết với vận mệnh của Ngài.”

Nhờ bí tích Thánh Tẩy, chúng ta đã được tháp nhập vào sự sống của Chúa Kitô, nghĩa là chúng ta hy vọng phục sinh và được chia sẻ vinh quang của Ngài. Chúng ta cũng sẽ theo Ngài đến cùng Chúa Cha khi kết thúc cuộc sống trần gian này. Lễ Thăng Thiên là sự kiện phản ánh rõ nhất về niềm hy vọng của chúng ta về cuộc sống vĩnh hằng.

Đức cậy siêu nhiên là tặng phẩm của Chúa Thánh Thần, giúp chúng ta cởi mở chính mình tròn đầy hơn cho kế hoạch của Chúa đối với cuộc sống của chúng ta. Niềm hy vọng mà chúng ta trải nghiệm trong cuộc sống này là dự báo về việc hoàn thành niềm vui tối thượng của chúng ta, nơi được sống trong sự hiệp thông với Chúa Ba Ngôi chí thánh, với các thiên thần và các thánh đến muôn đời. Giáo lý Công giáo nói: “Niềm hy vọng là nhân đức đối thần mà chúng ta mong ước Vương Quốc Thiên Đàng và sự sống vĩnh hằng là hạnh phúc của chúng ta, tin vào lời hứa của Chúa Kitô và dựa vào không chỉ bằng sức mạnh mà là sự trợ giúp đỡ của ơn Chúa Thánh Thần.” (GLCG số 1817)

Là những người hy vọng vào Đức Kitô, chúng ta được mời gọi sống khác với những người chưa biết Ngài. Phản ứng của chúng ta đối với đau khổ và phiền não, ngay cả trên phạm vi toàn cầu – như trong đại dịch corona này, nên là một trong những niềm hy vọng và niềm tin không ngừng vào Chúa Kitô. Chúng ta đã được ban cho tầm nhìn siêu nhiên, nhờ đó chúng ta hiểu rằng bất kể điều gì xảy ra trong cuộc sống này, tất cả sẽ được đổi mới vào cuối thời gian và chúng ta sẽ sống trong hạnh phúc vĩnh cửu với Đức Kitô nếu chúng ta kiên trì trên đường nên thánh.

Chúng ta phải tránh những cám dỗ, sợ hãi, hoảng loạn và tuyệt vọng. Chúa Kitô ở cùng chúng ta và Ngài đang dẫn chúng ta đến cuộc sống vĩnh hằng. Ngài chỉ cho chúng ta con đường qua sự thăng thiên của Ngài. Lời hứa này là nguồn hy vọng của chúng ta, nghĩa là chúng ta nên là sự phản chiếu ánh sáng và sức mạnh cho thế gian. Chúng ta phải tìm cách tín thác vào Chúa Kitô thậm chí đến mức vượt qua nỗi sợ chết về thể lý và không ngừng tìm kiếm những sự trên trời. Thánh Phaolô kêu gọi chúng ta đến niềm hy vọng này trong Thư đầu tiên gửi cho người Têxalônica, mà Đức Benedict XVI đã trình bày trong tông thư về niềm hy vọng – Spe Salvi.

Thánh Phaolô nói: “Thưa anh em, về những ai đã an giấc ngàn thu, chúng tôi không muốn để anh em chẳng hay biết gì, hầu anh em khỏi buồn phiền như những người khác, là những người không có niềm hy vọng.” (1 Tx 4:13) Ở đây chúng ta cũng thấy một dấu hiệu riêng biệt của các Kitô hữu là họ có tương lai: “Không phải là họ biết chi tiết về những gì đang chờ đợi họ, nhưng họ biết một cách chung chung rằng cuộc sống của họ sẽ KHÔNG KẾT THÚC trong sự trống rỗng. Chỉ khi tương lai chắc chắn là một thực tế tích cực thì mới có thể sống tốt trong hiện tại.” (Spe Salvi, số 2)

Chúng ta có thể sống trong an bình và hy vọng ngay trong đại dịch vì chúng ta biết loại virus này sẽ không có tiếng nói cuối cùng. Ngay cả khi cái chết đến với chúng ta, chúng ta vẫn thanh thản trong niềm hy vọng cuối cùng là đạt được sự sống vĩnh hằng. Đó là ý nghĩa của cuộc đời mỗi tín nhân chúng ta.

Là Kitô hữu, chúng ta biết rằng chúng ta sẽ không thoát khỏi đau khổ trong cuộc sống này. Chúng ta biết đó là sự bảo đảm, vì chúng ta được mời gọi chịu đóng đinh với Chúa Kitô. Tuy nhiên, cái chết đã bị chinh phục qua sự phục sinh của Đức Kitô và con đường dẫn đến sự sống vĩnh hằng mở ra cho chúng ta qua sự thăng thiên của Ngài. Như Đức Benedict XVI nói: “Đối với tương lai, cửa thời gian tối tăm đã bị mở tung. Người hy vọng sống khác người đã được ban tặng sự sống mới.” Chúng ta đã được ban sự sống mới trong Chúa Kitô và đó là niềm hy vọng cuối cùng của chúng ta trong tất cả các cơn bão đang hoành hành xung quanh chúng ta.

Chúng ta nên hy vọng những điều tốt đẹp trong cuộc đời này, nhưng hy vọng của chúng ta không thể phụ thuộc vào những điều tốt hay xấu xảy ra trong cuộc đời này. Chúng ta cầu xin cho đại dịch kết thúc, có việc làm cho người thất nghiệp, có lương thực cho người đói khát và chữa lành cho người nhiễm bệnh – nhưng chúng ta luôn làm như vậy để hiểu rằng mọi thứ cuối cùng thuộc về Chúa. Chúng ta biết rằng ngay cả những người đau khổ nhất thì cuối cùng cũng sẽ được bù đắp.

Chính tầm nhìn siêu nhiên này mang đến cho chúng ta sức mạnh mà chúng ta cần để tin tưởng khi đứng dưới chân của bất kỳ dạng thập giá nào mà chúng ta phải đối mặt trong cuộc đời này, biết rằng những điều tốt đẹp hơn sẽ đến từ nó như là một phần trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa.

Chúng ta hãy theo Chúa Kitô trên đường hành hương đến ngôi nhà cuối cùng của chúng ta, ngay cả khi chúng ta vác thập giá nặng nề, và bất kỳ thập giá nào trong tương lai đặt lên vai chúng ta. Mặc dù mọi sự khốn khó, thử thách, phiền não và thất vọng, chúng ta biết rằng niềm hy vọng của chúng ta không thể tìm thấy trên thế gian này.

Chúng ta phải ngước mắt lên trời và chăm chú nhìn vào Chúa Kitô, Đấng đã về trời với Chúa Cha, để chuẩn bị chỗ vĩnh cư cho mỗi người chúng ta.

TRẦM THIÊN THU
(chuyển ngữ từ CatholicExchange.com)
Lễ Chúa Thăng Thiên – 2020

 

NGỰ LÊN

“Thiên Chúa là Vua khắp cõi trần gian.” (Tv 47: 8a)


Kính mừng Con Chúa ngự lên

Tín nhân hoan hỉ khắp miền trần gian

Chia tay mà chẳng u buồn

Chúa đi dọn chỗ sẵn trên Thiên Đàng

Tín nhân vững dạ chờ mong

Đồng tâm nhất trí, sẵn sàng về Quê

Kính mừng Thánh Tử Giê-su

Trở về Thiên Quốc, ban cho Thánh Thần

Đến an ủi mọi tín nhân

Chở che, thánh hóa, đỡ đần ngày đêm

Tạ ơn Thiên Chúa nhân hiền

Lữ hành mà chẳng cô đơn bao giờ


TRẦM THIÊN THU

Thầy Thăng Thiên – 2020

 

 

Hành trình về Trời
(Lễ Chúa Thăng Thiên, năm A-2014)

Lễ Thăng Thiên không chỉ là lễ kính mừng Chúa Giêsu lên trời mà còn là dịp tái khẳng định tín điều mà chúng ta vẫn tuyên xưng: “Ngày thứ ba bởi trong kẻ chết mà sống lại, LÊN TRỜI ngự bên hữu Đức Chúa Cha phép tắc vô cùng”. Nếu Đức Kitô không sống lại, niềm tin của chúng ta vô ích, và chúng ta chỉ là những người hoang tưởng, nhưng Ngài đã thực sự sống lại và lên trời.

Chúa Giêsu lên trời là để minh chứng và xác định lời hứa Ngài đã nói trước: “Thầy đi dọn chỗ cho anh em thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó” (Ga 14:3). Đối với phàm nhân chúng ta, chắc chắn không còn niềm hạnh phúc nào lớn lao hơn nữa!

Thật là kỳ diệu, Thiên Chúa mà hóa thành Con Người, Con Người mà là Thiên Chúa, vừa hữu hình vừa vô hình. Chắc chắn chẳng một thần linh nào như vậy. Chỉ có Thiên Chúa của chúng ta như vậy mà thôi, độc nhất vô nhị. Thánh Phaolô đã nói: “Phải công nhận rằng: mầu nhiệm của đạo thánh thật là cao cả, đó là: Đức Kitô xuất hiện trong thân phận người phàm, được Chúa Thánh Thần chứng thực là công chính; Người được các thiên thần chiêm ngưỡng, và được loan truyền giữa muôn dân; Người được cả hoàn cầu tin kính, được siêu thăng cõi trời vinh hiển” (1 Tm 3:16).

Người ta chỉ nói LÊN trời, TỚI trời, hoặc VÀO trời, vì người ta không xuất phát từ trời. Nhưng Chúa Giêsu nói VỀ trời, vì Ngài xuất phát từ Trời, từ Chúa Cha: “Nếu anh em yêu mến Thầy thì hẳn anh em đã vui mừng vì Thầy đi về cùng Chúa Cha, bởi vì Chúa Cha cao trọng hơn Thầy” (Ga 14:28). Người ta chỉ có thể VỀ nơi mà mình đã từng ở, còn nơi mình chưa ở thì không thể dùng động từ VỀ. Thế mà chúng ta cũng được Ngài cho phép VỀ trời với Ngài, dù chúng ta không xuất phát từ trời, chỉ là bụi tro xuất phát từ đất. Thật kỳ diệu quá đỗi!

Thánh Luca viết trong sách Công Vụ: “Thưa ngài Thê-ô-phi-lô, trong quyển thứ nhất, tôi đã tường thuật tất cả những việc Đức Giêsu làm và những điều Người dạy, kể từ đầu cho tới ngày Người được rước lên trời. Trước ngày ấy, Người đã dạy bảo các Tông Đồ mà Người đã tuyển chọn nhờ Thánh Thần. Người lại còn dùng nhiều cách để chứng tỏ cho các ông thấy là Người vẫn sống sau khi đã chịu khổ hình: trong bốn mươi ngày, Người đã hiện ra nói chuyện với các ông về Nước Thiên Chúa. Một hôm, đang khi dùng bữa với các Tông Đồ, Đức Giêsu truyền cho các ông không được rời khỏi Giêrusalem, nhưng phải ở lại mà chờ đợi điều Chúa Cha đã hứa, điều mà anh em đã nghe Thầy nói tới, đó là: ông Gioan thì làm phép rửa bằng nước, còn anh em thì trong ít ngày nữa sẽ chịu phép rửa trong Thánh Thần” (Cv 1:1-5). Chúa Giêsu về trời, nhưng rồi Ngài lại gởi Chúa Thánh Thần đến với chúng ta, đồng hành và hoạt động với chúng ta mọi nơi, mọi lúc.

Tư tưởng loài người không cao hơn mặt đất, tầm nhìn không vượt qua cái bóng của mình, thế nên khi nghe Đức Giêsu nói vậy, những người đang tụ họp ở đó tưởng rằng Ngài sắp sửa khôi phục vương quốc Ít-ra-en. Nhưng Ngài đáp: “Anh em không cần biết thời giờ và kỳ hạn Chúa Cha đã toàn quyền sắp đặt, nhưng anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em. Bấy giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giuđê, Samari và cho đến tận cùng trái đất” (Cv 1:7-8). Nói xong, Ngài được cất lên ngay trước mắt các ông, và có đám mây quyện lấy Ngài, khiến các ông không còn thấy Ngài nữa. Họ ngơ ngẩn nhìn nhau rồi nhìn theo hút Ngài, chẳng hiểu thế là thế nào.

Đang lúc các ông còn đăm đăm nhìn lên trời phía Ngài đi, bỗng có hai người đàn ông mặc áo trắng đứng bên cạnh và nói: “Hỡi những người Galilê, sao còn đứng nhìn lên trời? Đức Giêsu, Đấng vừa lìa bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Người lên trời” (Cv 1:11). Lời giải thích này cho chúng ta biết chắc rằng Chúa Giêsu sẽ đến thế gian lần thứ hai vào một lúc nào đó, bất kỳ thời điểm nào mà chúng ta không thể biết được, thậm chí có thể là ngày mai hoặc hôm nay. Vì thế mà ai cũng phải sẵn sàng và tỉnh thức. Không chỉ vậy, với mỗi người còn là cái chết, vì tử thần có thể đến bất cứ lúc nào, không ai có thể ngờ được!

Cuộc đời Kitô hữu là cuộc lữ hành trần gian, là hành trình đức tin, là hành trình về trời. Đức Kitô đã về trời trước, đó là bảo chứng cho chúng ta. Tác giả Thánh Vịnh mời gọi: “Vỗ tay đi nào, muôn dân hỡi! Mừng Thiên Chúa, hãy cất tiếng hò reo! Vì Đức Chúa là Đấng Tối Cao, Đấng khả uý, là Vua Cả thống trị khắp địa cầu” (Tv 47:2-3).

Niềm vui quá lớn, nỗi mừng khôn tả. Nhưng chúng ta hữu hạn, chỉ biết thể hiện bằng tất cả khả năng phàm nhân: “Thiên Chúa ngự lên, rộn rã tiếng hò reo, Chúa ngự lên, vang dội tiếng tù và. Hãy đàn ca, đàn ca lên mừng Thiên Chúa, đàn ca lên nào, đàn ca nữa kính Vua ta! Thiên Chúa là Vua toàn cõi địa cầu, hãy dâng Người khúc đàn ca tuyệt mỹ. Thiên Chúa là Vua thống trị chư dân, Thiên Chúa ngự trên toà uy linh cao cả” (Tv 47:6-9). Thiên Chúa không đòi hỏi quá sức chúng ta, Ngài chỉ muốn chúng ta chân thành với khả năng riêng của mỗi người.

Thánh Phaolô cho biết: “Tôi cầu xin Chúa Cha vinh hiển là Thiên Chúa của Đức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, ban cho anh em thần khí khôn ngoan để mặc khải cho anh em nhận biết Người. Xin Người soi lòng mở trí cho anh em thấy rõ, đâu là niềm hy vọng anh em đã nhận được, nhờ ơn Người kêu gọi, đâu là gia nghiệp vinh quang phong phú anh em được chia sẻ cùng dân thánh, đâu là quyền lực vô cùng lớn lao Người đã thi thố cho chúng ta là những tín hữu” (Ep 1:17-19a). Nhận biết Thiên Chúa là niềm hạnh phúc lớn lao, nhận biết Ý Ngài và vui mừng làm theo là niềm hạnh phúc lớn lao hơn. Quả thật, chấp nhận và làm theo Ý Chúa là điều không dễ chút nào, vì chúng ta thường chỉ muốn “được như ý” mà thôi!

Thánh Phaolô giải thích: “Đó chính là sức mạnh toàn năng đầy hiệu lực, mà Người đã biểu dương nơi Đức Kitô, khi làm cho Đức Kitô trỗi dậy từ cõi chết, và đặt ngự bên hữu Người trên trời. Như vậy, Người đã tôn Đức Kitô lên trên mọi quyền lực thần thiêng, trên mọi tước vị có thể có được, không những trong thế giới hiện tại, mà cả trong thế giới tương lai. Thiên Chúa đã đặt tất cả dưới chân Đức Kitô và đặt Người làm đầu toàn thể Hội Thánh; mà Hội Thánh là thân thể Đức Kitô, là sự viên mãn của Người, Đấng làm cho tất cả được viên mãn” (Ep 1:19b-23). Đức Kitô được Chúa Cha trao ban mọi thứ, nhưng Ngài không giữ riêng cho Ngài, mà Ngài lại muốn chia sẻ với chúng ta, làm cho chúng ta được viên mãn với Ngài, dù chúng ta không chỉ là phàm nhân mà còn là những tội nhân hoàn toàn bất xứng.

Niềm hạnh phúc như điệp khúc cứ lặp đi lặp lại trong cuộc đời chúng ta, trên suốt hành trình về trời. Không hạnh phúc sao được, vì chúng ta được Thiên Chúa ưu đãi quá nhiều, minh nhiên nhất là chúng ta được xóa án tử và được khôi phục cương vị làm con, đặc biệt là cũng sẽ được về trời.

Một hôm, mười một môn đệ đi tới miền Galilê, đến ngọn núi Đức Giêsu đã truyền cho các ông đến. Khi thấy Ngài, các ông bái lạy, nhưng có mấy ông lại hoài nghi. Bản tính nhân loại là thế, tận mắt thấy bao phép lạ mà vẫn chưa đủ tin. Vả lại, họ cứ tưởng Đức Giêsu là chính khách, Ngài sẽ giành quyền cai trị Ít-ra-en từ bọn thực dân Rôma. Khi đó, Đức Giêsu đến gần họ và nói: “Thầy đã được trao toàn quyền trên trời dưới đất” (Mt 28:18). Có lẽ nghe Ngài nói vậy thì họ càng cho rằng Chúa Giêsu đang làm chính trị thật, điều họ nghĩ không sai. Thế nhưng lại không phải vậy, Chúa Giêsu không bao giờ làm chính trị, và Phúc Âm cũng không là bản cương lĩnh chính trị.

Chúa Giêsu nói với họ: “Anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ, làm phép rửa cho họ nhân danh Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần, dạy bảo họ tuân giữ mọi điều Thầy đã truyền cho anh em” (Mt 28:19-20a). Ngài biết Ngài sắp đến giờ về cùng Chúa Cha, nên Ngài căn dặn kỹ lưỡng. Ngài về trời nên Ngài bảo chúng ta vào đời làm chứng nhân về Ngài. Đó vừa là một tặng phẩm vừa là một mệnh lệnh, vừa là một đặc ân vừa là một trọng trách.

Trước khi về trời, lời cuối của Chúa Giêsu trên thế gian là một lời hứa: “Thầy ở cùng anh em mọi ngày cho đến tận thế” (Mt 28:20b). Lời hứa đó đã được chứng tỏ rõ ràng nhất là Bí tích Thánh Thể, một phép lạ vĩ đại vẫn xảy ra hằng ngày ở khắp nơi trên thế giới. Biết rõ chúng ta yếu đuối nên Chúa Giêsu rất “tội nghiệp” chúng ta, Ngài cũng đã hứa: “Thầy sẽ không để anh em mồ côi” (Ga 14:8). Và lời hứa đó lại được thực hiện ngay lập tức: Ngài về trời rồi gởi Đấng Bảo Trợ đến ở với chúng ta (Ga 14:16). Thánh Thể và Thánh Thần luôn đồng hành với chúng ta trên suốt Hành Trình Về Trời.

Cái gì cũng có “mở” và “kết”. Cũng vậy, Hành Trình Về Trời được khởi đầu từ điểm SINH và kết thúc ở điểm TỬ. Hành trình đó có thể là “con đường” dài hoặc ngắn, không ai biết; “con đường” đó cũng có thể rộng hoặc hẹp, nhưng ai chọn đường hẹp thì tốt hơn đường rộng, càng thênh thang càng “dễ chết”, có thể “chết yểu”, “chết” trước kỳ hạn, “chết” ngay khi mình đang sống. Chết như vậy thì thật là nguy hiểm! Vì thế, chính Chúa Giêsu đã khuyên những ai thực sự muốn được trường sinh vĩnh phúc: “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy” (Mt 7:13-14). Không chỉ đơn giản như vậy, người ta còn phải “chiến đấu để qua được cửa hẹp” (Lc 13:24). Rất “ngược đời”, nhưng phải dám “ngược” như vậy thì mới mong “xuôi” về vĩnh cửu.

Thánh nữ Faustina so sánh: “Như bệnh tật được đo bằng nhiệt kế, sốt cao cho chúng ta biết là bệnh nặng, đời sống tâm linh cũng vậy, đau khổ là nhiệt kế đo tình yêu Chúa trong linh hồn” (Nhật Ký, số 774). Đây là điều rất khó đối với bản chất phàm nhân, nhưng người ta có thể chấp nhận nếu cố gắng hiểu theo cách hiểu của Chúa và nhìn theo cách nhìn của Chúa.

Lạy Thiên Chúa, Con Chúa về trời là dấu bảo đảm về sự sống vĩnh hằng mà chúng con đang cố gắng chiến đấu để đạt được. Xin mau ban Chúa Thánh Thần để đổi mới chúng con, làm cho chúng con can đảm làm chứng về Chúa Ba Ngôi. Xin giúp chúng con đủ sức vượt qua chính mình để xứng đáng lãnh nhận những gì Ngài đã hứa ban. Chúng con cầu xin nhân danh Đức Giêsu Kitô Phục Sinh, Thiên Chúa cứu độ của chúng con. Amen.

TRẦM THIÊN THU

 

HY VỌNG CUỐI CÙNG


Đừng ngơ ngẩn ngước nhìn trời

Ngài đi, buồn lắm! Nhưng thôi, chớ buồn!

Tín nhân chẳng phải cô đơn

Bởi vì có Chúa Thánh Thần đỡ nâng

Về Trời – hy vọng cuối cùng

Cuộc sống đời thường nhưng chẳng thường đâu

Hôm nay ngụp lặn bể dâu

Mai về Thiên Quốc, vui reo vĩnh hằng

Chúa Giê-su đón về cùng

Hạnh phúc miên trường, đức mến lung linh


TRẦM THIÊN THU

Lễ Chúa Thăng Thiên – 2020

 

Đường nào vào Nước Trời?

Nếu đêm nay bạn chết thì sao? Bạn có chắc mình được sống đời đời? Câu hỏi này “căng” thật đấy!

Nhóm nghiên cứu Barna thấy rằng đa số người Mỹ tin rằng “ai cũng có một linh hồn bất tử, dù có hoặc không có Thiên Chúa”. Đa số họ đều tin rằng họ sẽ vào Nước Trời. Tuy nhiên, Chúa Giêsu dạy rằng Nước Trời không là nơi đến tự động.
Chúa Giêsu nói: “Hãy qua cửa hẹp mà vào, vì cửa rộng và đường thênh thang thì đưa đến diệt vong, mà nhiều người lại đi qua đó. Còn cửa hẹp và đường chật thì đưa đến sự sống, nhưng ít người tìm được lối ấy” (Mt 7:13-14).

Câu hỏi của Chúa Giêsu rất sâu sắc: “Được cả thế giới mà phải thiệt mất mạng sống, thì người ta nào có lợi gì? Quả thật, người ta lấy gì mà đổi lại mạng sống mình?” (Mc 8:36-37).

Còn gì quan trọng hơn là biết mình sẽ sốn đời đời ở đâu? Kinh Thánh dạy rằng chỉ có hai nơi đến để sống đời đời: Một là lên Trời sống vĩnh viễn với Thiên Chúa, hai là vào Hỏa Ngục đời đời – nghĩa là xa cách Thiên Chúa vĩnh viễn. Một nụ-cười-đời-đời và một tiếng-khóc-đời-đời.

Thiên Chúa đã tạo nơi cách biệt đó cho ma quỷ và các ác thần của nó. Chúa Giêsu đề cập nơi đó khi Ngài nói: “Quân bị nguyền rủa kia, đi đi cho khuất mắt Ta mà vào lửa đời đời, nơi dành sẵn cho tên Ác Quỷ và các sứ thần của nó” (Mt 25:41). Thật đáng sợ vô cùng!

Thiên Chúa không muốn chúng ta ở đó (1 Tm 2:3-4; 2 Pr 3:9). Thiên Chúa nói: “Ta lấy mạng sống Ta mà thề, Ta chẳng vui gì khi kẻ gian ác phải chết, nhưng vui khi nó thay đổi đường lối để được sống. Hãy trở lại, hãy từ bỏ đường lối xấu xa của các ngươi mà trở lại. Sao các ngươi lại muốn chết, hỡi nhà Ít-ra-en?” (Ed 33:11). Nhưng chúng ta có quyền không tin hoặc làm ngơ, và tự do quyết định “khoảng đời đời” cho mình: Thiên Đàng hoặc Hỏa Ngục.

Thiên Chúa rất lưu ý cách chọn nơi đến đời đời của bạn. Thánh Gioan nói: “Tôi đã viết những điều đó cho anh em là những người tin vào danh Con Thiên Chúa, để anh em biết rằng anh em có sự sống đời đời” (1 Ga 5:13). Tin hoặc không tin, Thiên Chúa muốn biết bạn có thể sống đời đời với Ngài hay không. Bạn có muốn biết thêm về sự bảo đảm này?

Các tôn giáo khác không đưa ra cách bảo đảm về việc lên trời (Thiên Đàng, Thiên Thai, Niết Bàn,…). Hồi Giáo dạy rằng người ta phải làm điều tốt và sự cứu thoát chỉ có thể đạt được qua Thánh Allah. Ấn Giáo có Luật Luân Hồi và nói rằng người ta gặt cái mình gieo, nhưng người ta chỉ biết dạng tái sinh của mình sau khi chết. Phật Giáo thêm vào đó là Luật Vô Tận.

Các tôn giáo này dựa vào chữ “làm”. Hãy làm điều này hoặc điều kia và có thể vào cõi Thiên thai. Không tôn giáo nào cung cấp sự bảo đảm để người ta có thể đạt tới Cõi Cực Lạc hoặc Niết Bàn. Chỉ có nơi Đức Kitô, nơi Kitô Giáo, người ta có thể chắc chắn mình có vào Nước Trời hay không. Như vậy Kinh Thánh trả lời thế nào về vấn đề này, làm sao biết mình sẽ sống đời đời ở đâu?

Tội lỗi tách chúng ta khỏi Thiên Chúa. Thánh Phaolô giải thích: “Lương bổng mà tội lỗi trả cho người ta, là cái chết; còn ân huệ Thiên Chúa ban không, là sự sống đời đời trong Đức Kitô Giêsu, Chúa chúng ta” (Rm 6:23). Nhưng Thiên Chúa đã cung cấp một “liệu pháp” cho sự tách rời này do hậu quả của tội lỗi: “Đấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người” (2 Cr 5:21). Thật là đại phước cho các tội nhân chúng ta!

Vì yêu thương và thương xót chúng ta vô cùng, Chúa Giêsu đã chấp nhận hình phạt mà chính chúng ta đáng chịu, nghĩa là Ngài chấp nhận chết trên Thập Giá thay chúng ta. Thiên Chúa Cha đổ sự phẫn nộ lên đầu Con Một Yêu Dấu của Ngài. Chúa Giêsu trở nên lễ hy sinh hoàn hảo cứu chuộc chúng ta.

Trên Thập Giá, Chúa Giêsu nói: “Thế là đã hoàn tất!” (Ga 19:30). Đó là “giấy ký kết hết nợ nần”, nghĩa là “đã thanh toán đầy đủ”. Ba ngày sau khi chết, Chúa Giêsu phục sinh, đúng như Ngài đã nói trước. Ngài thắp sáng một con đường mới vào Nước Trời, mở rộng đường cho những ai tin tưởng vào bước theo Ngài.

Chúa Giêsu đã thanh toán món nợ tội lỗi một cách đầy đủ nhất, và nay Thiên Chúa không xét xử chúng ta như chúng ta đáng tội nữa. Là những người tin vào Đức Kitô, chúng ta được đón vào Nhà Chúa, tức là Nước Trời. Như vậy, chúng ta phải làm gì để được vào Nước Trời?

Chỉ có một đường lên trời. Chúa Giêsu tuyên bố: “Chính Thầy là con đường, là sự thật và là sự sống. Không ai đến với Chúa Cha mà không qua Thầy” (Ga 14:6). Thánh Phaolô xác định: “Nếu miệng bạn tuyên xưng Đức Giêsu là Chúa, và lòng bạn tin rằng Thiên Chúa đã làm cho Người sống lại từ cõi chết, thì bạn sẽ được cứu độ. Quả thế, có tin thật trong lòng, mới được nên công chính; có xưng ra ngoài miệng, mới được ơn cứu độ” (Rm 10:9-10).

Chúng ta được cứu khỏi đường hướng tội lỗi, con đường xa Thiên Chúa và dẫn vào Hỏa Ngục, để theo một hướng mới là tin vào Đức Kitô, đến với Thiên Chúa nơi Nước Trời. Tin vào Đức Kitô nghĩa là bạn hoàn toàn tín thác vào Ngài để được cứu độ. Nhưng bạn cần chọn cách tiếp nhận Đức Kitô và bước theo Ngài: “Những ai đón nhận, tức là những ai tin vào danh Người, thì Người cho họ quyền trở nên con Thiên Chúa” (Ga 1:12).

Phạm nhân có thể được chính phủ khoan hồng, nhưng nếu bị từ chối, lệnh ân xá khoan hồng đó hoàn toàn vô hiệu. Cũng vậy, Chúa Giêsu hoàn toàn tha thứ tội lỗi cho chúng ta và tặng ban phúc trường sinh cho chúng ta, nhưng điều đó chỉ có hiệu lực nếu được chấp nhận.

Bạn có sẵn sàng đón nhận tặng phẩm miễn phí đó ngay bây giờ? Sự sống đời đời là tặng phẩm vô giá của Thiên Chúa. Bạn không thể tự làm gì để được nhận tặng phẩm đó, nhưng bạn có thể tự do đón nhận hoặc từ chối.

Thánh Gioan cho biết: “Ai tin vào Con Thiên Chúa, người đó có lời chứng ấy nơi mình. Ai không tin Thiên Chúa, thì coi Thiên Chúa là kẻ nói dối, vì kẻ ấy không tin vào lời Thiên Chúa đã làm chứng về Con của Người. Lời chứng đó là thế này: Thiên Chúa đã ban cho chúng ta sự sống đời đời, và sự sống ấy ở trong Con của Người. Ai có Chúa Con thì có sự sống; ai không có Con Thiên Chúa thì không có sự sống” (1 Ga 5:10-12).

Thiên Chúa ban cho mọi người sự tự do khi chọn “đích đến đời đời” cho mình. Ngài không hề ép buộc chúng ta. Ngài có thể tạo nên chúng ta như những robot được lập trình sẵn là yêu mến và vâng lời Ngài. Nhưng tình yêu ép buộc như vậy thì chẳng có giá trị gì. Thiên Chúa muốn chúng ta yêu mến Ngài với quyền tự do của chúng ta.

Trong các mối quan hệ, chúng ta muốn người khác yêu thương chúng ta vì chúng ta là chính chúng ta, chứ không miễn cưỡng. Nhưng làm cho tình yêu có thể trao đổi, Thiên Chúa tạo nên chúng ta với khả năng duy nhất: Ý muốn hoàn toàn tự do.

Chúng ta chọn như thế nào? Chấp nhận ơn tha thứ và sự sống đời đời? Hay là từ chối hoặc làm ngơ? Chúng ta có quyền tự do chọn lựa. Nhưng hãy khôn ngoan mà chọn lựa và bạn đang quyết định tương lai đời đời cho chính mình đấy!

Là một Kitô hữu không chỉ liên quan lý trí và cảm xúc, mà còn liên quan ý muốn. Bạn phải sẵn sàng đón nhận Đức Kitô bằng cách sống Đức Tin.

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ JesusOnline.com)

 

 

Lễ Thăng Thiên

Lm KENNETH BAKER, Dòng Tên

Tại Giêrusalem, trên đỉnh Núi Ô-liu có một bảng ghi “Nhà Thờ Thăng Thiên” để tưởng nhớ việc Chúa Giêsu về trời, xa rời các tông đồ và thế gian này (Cv 1:9-12).

Theo tín điều của Công đồng Ni-xê, chúng ta tuyên xưng Chúa Giêsu lên trời khi chúng ta nói: “Ngài lên trời và ngự bên hữu Chúa Cha”.

Thăng Thiên là mầu nhiệm đức tin, cũng như việc Chúa Giêsu sống lại. Sự kiện này được nói ngắn gọn trong Mc 16:19 và Lc 24:50-53. Các chi tiết được Thánh Luca nói trong Cv 1:1-12.

Việc Chúa Giêsu lên trời có thể xác định là “bước chuyển tiếp” của thân xác sống lại vinh quang về trời, về thế giới vĩnh hằng. Trong Cựu Ước, Thiên Chúa được mô tả trong những cách như “từ trời xuống” để hoàn tất công việc trên thế gian, tồi Ngài “lên trời” hoặc “về trời”. Chính Chúa Giêsu cũng nói trước về việc Ngài xuống thế gian và lại về trời với Chúa Cha khi công cuộc cứu độ hoàn tất (x. Ga 3:13; Ep 4:10).

Ngoại trừ Thánh Luca nói bốn mươi ngày trong sách Công Vụ, cả Thánh Mác-cô, Thánh Luca và Thánh Gioan đều nghĩ về cuộc lên trời của Chúa Giêsu là điều xảy ra vào ngày Ngài phục sinh. Tư tưởng này là tôn vinh và tán dương Chúa Giêsu xảy ra khi Ngài phục sinh — có hai phương diện tương tự. Qua việc sống lại và lên trời, Chúa Giêsu rời thế gian và các thụ tạo để về ngự bên hữu Chúa Cha.

Hình ảnh “ngự bên hữu Chúa Cha” ảnh hưởng từ Thánh Vịnh: “Sấm ngôn của Đức Chúa ngỏ cùng Chúa Thượng tôi: Bên hữu Cha đây, Con lên ngự trị, để rồi bao địch thù, Cha sẽ đặt làm bệ dưới chân con” (Tv 110:1). Chính hình ảnh này đến từ ngày xưa, khi vua chúa được các quần thần bao quanh, bên phải vua là vị trí quan trọng nhất. Do đó, người ta cũng nói Chúa Giêsu ngự bên hữu Chúa Cha để cùng chia sẻ quyền năng đối với vũ trụ.

Nếu Chúa Giêsu không tiến vào vinh quang khi sống lại, khó giải thích được Ngài ở đâu từ lúc sống lại tới khi lên trời. Ở đây chúng ta nói về mầu nhiệm và rất khó để hiểu trọn vẹn ý nghĩa. Lên trời là lần hiện ra cuối cùng của Chúa Giêsu đối với các tông đồ trước khi Ngài về trời.

Con số “bốn mươi” trong Kinh Thánh nghĩa là “một khoảng thời gian viên mãn”, không chỉ mang nghĩa bốn mươi ngày theo lịch. Như vậy, điều đó có nghĩa là Chúa Giêsu thường xuyên hiện ra với các tông đồ trong một thời gian và rồi rời xa họ. Từ đó, họ phải sống bằng đức tin và giao tiếp với Ngài qua lời cầu nguyện và các Bí tích.

Mầu nhiệm này có hai phương diện: (1) Vinh quang Nước Trời của Đức Kitô xảy ra đồng thời với sự phục sinh của Ngài, và (2) Ngài đi xa các tông đồ sau một thời gian hiện ra nhiều lần với họ. Lễ Thăng Thiên tưởng nhớ phương diện thứ hai.
Lễ Thăng Thiên nghĩa là Chúa Giêsu đã chiến thắng sự chết, Ngài bắt đầu sự sống mới với Thiên Chúa. Ngài về trời để chuẩn bị chỗ ở cho những người được chọn. Trong ngày cuối cùng, Ngài sẽ trở lại đưa họ tới đó để họ được đưa lên vĩnh cư với Ngài: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy. Trong nhà Cha Thầy, có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em, thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu, anh em cũng ở đó” (Ga 14:1-3). Vì thế, Lễ Thăng Thiên là nguồn hy vọng và niềm an ủi lớn lao đối với các Kitô hữu.

TRẦM THIÊN THU

(Chuyển ngữ từ CatholicEducation.org)

 

Chúa Giêsu về trời

Khi còn trên thế gian, trước khi về với Chúa Cha, Chúa Giêsu đã động viên: “Anh em đừng xao xuyến! Hãy tin vào Thiên Chúa và tin vào Thầy” (Ga 14:1). Và rồi Ngài căn dặn: “Trong nhà Cha Thầy có nhiều chỗ ở; nếu không, Thầy đã nói với anh em rồi, vì Thầy đi dọn chỗ cho anh em. Nếu Thầy đi dọn chỗ cho anh em thì Thầy lại đến và đem anh em về với Thầy, để Thầy ở đâu thì anh em cũng ở đó” (Ga 14:2-3). Thật hạnh phúc cho chúng ta vì được Chúa Giêsu hứa cho chúng ta cùng ở với Ngài. Niềm hạnh phúc này quá lớn lao, không thể nào so sánh với bất kỳ thứ gì được!

Trong kế hoạch cứu độ của Thiên Chúa, Chúa Giêsu chịu đóng đinh và chết vì tội lỗi của nhân loại, nhưng rồi Ngài sống lại từ cõi chết. Sau khi phục sinh, Ngài hiện ra với các tông đồ nhiều lần.

Bốn mươi ngày sau khi phục sinh, Chúa Giêsu quy tụ 11 môn đệ trên Núi Ô-liu, bên ngoài thành Giêrusalem. Vẫn chưa đủ hiểu sứ vụ của Đức Kitô là tâm linh chứ không là chính trị, nên các tông đồ mới hỏi Thầy Giêsu rằng có phải đến lúc Ngài khôi phục đất nước Israel hay không. Họ thất vọng vì sự đàn áp của người Rôma và có thể mong thấy ngày chính phủ Rôma bị lật đổ.

Nhưng Chúa Giêsu bảo họ: “Anh em không cần biết thời giờ kỳ hạn Chúa Cha đã toàn quyền sắp đặt, nhưng anh em sẽ nhận được sức mạnh của Thánh Thần khi Người ngự xuống trên anh em. Bấy giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giuđê, Samari và cho đến tận cùng trái đất” (Cv 1:7-8).

Nói xong, Ngài được cất lên cao, và có đám mây bao phủ Ngài khiến các ông không còn thấy Ngài nữa. Họ ngớ người ra, nhìn hút theo và… nuối tiếc điều gì đó! Khi đó, hai thiên thần mặc áo trắng đứng bên họ, vừa hỏi vừa giải thích: “Hỡi những người Galilê, sao còn đứng nhìn lên trời? Đức Giêsu, Đấng vừa lìa bỏ các ông và được rước lên trời, cũng sẽ ngự đến y như các ông đã thấy Người lên trời” (Cv 1:11). Theo các thiên thần, Chúa Giêsu sẽ đến thế gian lần thứ hai cũng bất ngờkỳ lạ y như lúc Ngài lên trời vậy.

Sau đó, các môn đệ quay về Giêrusalem vào phòng kín và cùng cầu nguyện. Có vài điểm cần lưu ý về cuộc lên trời của Chúa Giêsu:

• Theo Kinh Thánh, đám mây thường diễn tả sức mạnh và vinh quang của Thiên Chúa, như trong sách Xuất Hành, khi cột mây dẫn đường cho dân Do Thái trong sa mạc.

• Trước đó, Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ về việc Ngài về trời với Chúa Cha, và rồi Chúa Thánh Thần sẽ đến ban sức mạnh cho họ. Ngày lễ Ngũ Tuần, họ đã lãnh nhận Chúa Thánh Thần như hình lưỡi lửa. Ngày nay, mỗi người lãnh nhận Bí tích Thánh tẩy đều được Chúa Thánh Thần ngự vào lòng, Ngài ban ơn khôn ngoan và sức mạnh để sống đời sống Kitô hữu.

• Mệnh lệnh Chúa Giêsu trao cho những người theo Ngài là làm nhân chứng tại Giêrusalem, Giuđê, Samari, và đến tận cùng trái đất. Mới đầu, Phúc Âm được loan báo cho người Do Thái, người Samari, rồi dân ngoại. Các Kitô hữu có nhiệm vụ loan báo Tin Mừng về Đức Giêsu Kitô cho những người chưa nghe biết.

• Sứ vụ của Chúa Giêsu trên thế gian đã hoàn tất. Ngài trở về trời là nơi Ngài đã đến. Ngài trở mặc xác phàm nhưng vẫn là Thiên Chúa, Thiên-Chúa-làm-người và nay là Con người vinh quang.

• Các thiên thần nói rằng một ngày nào đó Chúa Giêsu sẽ trở lại trong vinh quang, giống như khi Ngài lên trời. Nhưng thay vì thụ động mong đợi ngày Chúa Giêsu đến lần thứ hai, chúng ta phải bận rộn làm công việc mà Ngài đã phân công cho mỗi chúng ta tùy mỗi hoàn cảnh khác nhau.

• Cuộc về trời của Chúa Giêsu là một trong các tín điều của Công giáo. Kinh Tin Kính của các Tông đồ, Kinh Tin Kính của Công đồng Ni-xê và Kinh Tin Kính của Thánh Athanasia cũng đều tuyên xưng rằng Đức Kitô lên trời và ngự bên hữu Chúa Cha.

SUY TƯ:

Cần phải nhận biết rằng chính Thiên Chúa, trong hình dạng Chúa Thánh Thần, sống động trong mỗi tín hữu. Tôi có tận dụng tặng phẩm quý giá này để tìm hiểu về Chúa Giêsu và sống vui lòng Thiên Chúa hay không?

TRẦM THIÊN THU (Chuyển ngữ từ Christianity.about.com)

 

ĐƯỜNG VỀ TRỜI
Đường về trời không hoa thơm, cỏ lạ
Không vui mắt để thưởng ngoạn thiên nhiên
Đường về trời thăm thẳm ngỡ vô biên
Lúc hạn hán, lúc mưa dầm, khổ thật!
            Đường về trời gập ghềnh và chật hẹp
            Thế nhưng luật luôn phải được tuân hành
            Đường về trời không hề hợp ý mình
            Đầy khúc khuỷu, quanh co, hình Thập Giá
Đường về trời luôn có nhiều gian khó
Khi giông tố, khi động đất, sóng thần
Đường về trời mệt nhoài những bước chân
Nhưng vẫn phải coi chừng đèn xanh, đỏ
            Đường về trời có khi trời sáng tỏ
            Nghe niềm vui rộn rã khúc hoan ca
            Đường về trời có lúc tối âm u
            Sai một ly có thể sai muôn dặm
Đường về trời biết bao lần lận đận
S.O.S. tín hiệu chẳng ai hay
Đường về trời gieo neo, buồn quắt quay
Ai bền đỗ tới cùng mới được cứu
            Lạy Thiên Chúa, Đấng hằng sinh hằng hữu
            Xin giúp con suốt chặng đường về trời
            Dẫu Tabor hay Vườn Dầu ngậm ngùi
            Hoặc Can-vê phủ nỗi đau tím ngát
Đường về trời sẽ bị đời ghen ghét
Đố kỵ nhiều chứ ít được cảm thông
Đường về trời, xin giúp con vững lòng
Chỉ mong sao con sẽ về tới đích
            Đường về trời thăm thẳm và heo hút
            Nhưng cuối đường con sẽ gặp Giêsu
            Ngài ở đó ngày đêm vẫn đợi chờ
            Con vững tin bước tiếp nhờ Linh Khí

TRẦM THIÊN THU
Lễ Thăng Thiên – 2014

 

VÀO ĐỜI
(Lễ Thăng Thiên năm A – Mt 28:16-20)

Cả mười một môn đệ
Tới miền Ga-li-lê
Đến một ngọn núi kia
Chính Đức Giêsu đã
Bảo các ông đến đó
Khi họ vừa thấy Người
Các ông bái lạy ngay
Có vài ông ngờ vực
Chúa đến gần nhất
Nói với các ông liền:
“Thầy được trao toàn quyền
Trên trời và dưới đất
Vậy anh em hãy đi
Làm cho muôn dân kia
Trở thành các môn đệ
Làm phép rửa cho họ
Nhân danh Cha từ nhân
Chúa Con và Thánh Thần
Dạy bảo họ tuân giữ
Mọi điều Thầy truyền rõ
Thầy ở cùng anh em
Cả ngày và cả đêm
Cho đến khi tận thế”

Muôn vạn lạy Thiên Chúa!
Hôm nay Ngài về trời
Chúng con bước vào đời
Để làm chứng về Chúa
Xin Ngài thương nâng đỡ
Chúng con biết tận trung
Đến giây phút cuối cùng
Dù gian nan vất vả
Vẫn không hề run sợ
Mà vững lòng tin yêu

TRẦM THIÊN THU

 

CẦU CHÚA THÁNH THẦN

Xin Ngài đừng nỡ lặng im
Dù con bất xứng, lỗi lầm sớm khuya
Bước đời xuôi ngược ngu ngơ
Lo toan trĩu nặng tâm tư tháng ngày
Nhiều khi đau khổ vơi đầy
Ngỡ như ảo vọng tháng ngày trần gian
Nguyện xin Đức Chúa Thánh Thần
Sáng soi, thánh hóa, ủi an, độ trì
Xin thương thổi Gió nhẹ đưa
Và xin đốt Lửa cho vừa tình yêu

TRẦM THIÊN THU
29-5-2011

 

HÓA KIẾP

Bướm chưa hóa kiếp chưa đa tình
Áo trắng học trò còn trắng tinh
Chẳng nhớ, chẳng thương, và chẳng hẹn
Bỗng dưng một lúc hóa… vô tình!

TRẦM THIÊN THU

 

May 22, 2020