dongcong.net
 
 


Chúa Nhật 5 Mùa Chay năm A 2008
(nhiều tác giả)

Chúa Nhật V Mùa Chay/A
Tôn trọng sự sống !

(Ga 11,1-45)

Có lẽ người ta không lấy làm ngạc nhiên, tại sao Giáo Hội lại công bố cho chúng ta nghe hôm nay bài tường trình của thánh sử Gio-an về việc Chúa cho ông La-da-rô sống lại. Chúng ta đang sửa soạn đón mừng những gì chúng ta sắp sửa cử hành. Ðại lễ Phục Sinh đã gần kề! Quyền năng của Thiên Chúa sẽ chiến thắng tử thần! Trong lúc đó La-da-rô sau khi chết được bốn ngày, đã được Ðức Giêsu cho quay trở lại cuộc sống trần thế hạn hẹp này. Nhưng trong sự sống lại của Ðức Giêsu thì tử thần hoàn toàn bị đánh bại, sự chết hoàn toàn bị tiêu diệt, và niềm hy vọng vào một cuộc sống mới, cuộc sống trường cửu sẽ được ban tặng cho chúng ta.

Sự việc lịch sử xảy ra ở Bê-ta-ni-a chỉ có tác dụng như một dấu chỉ báo hiệu biến cố Phục Sinh vĩ đại sắp tới của Chúa Cứu Thế, cuộc sống giới hạn báo hiệu cuộc sống vĩnh cửu! Tuy nhiên, ở đây người ta vẫn không thể không ghi nhận điều này là cái chết của La-da-rô xem ra đã lôi kéo được sự quan tâm đặc biệt của mọi người, cũng như đã làm cho nhiều người khóc lóc thương tiếc! Vâng, tất cả mọi người: các chị em của La-da-rô, bà con láng giếng cả xóm và chính Ðức Giêsu, ai nấy đều thương khóc ông, đến nỗi tông đồ Tô-ma đã phải nói lên sự tác động sâu xa của sự việc nơi các môn đệ như thế nào: “Thôi, để chúng ta cùng đi với Người và cùng chết với Người!”

Tất cả những điều đó đã khẳng định một sự thật khác nữa là: Ðức Giêsu đã yêu quí sự sống ở đời này như thế nào! Nhưng Người đã xử sự ra sao? Qua các phép lạ, Người đã tiếp tục thể hiện các dấu chỉ Người đưa ra: Người cứu sống con người, như Người luôn luôn vẫn làm, Người chữa lành khỏi mọi bệnh tật và ban cho bệnh nhân một sự sống mới. Trước mắt Người, không gì khác hơn là sự sống, và chính là sự sống trong sự sung mãn của nó. Người biết rõ sự sống là gì và sự sống còn có thể được biến đổi như thế nào nữa, cũng vì thế Người đã làm tất cả chỉ vì sự sống.

Ngày hôm nay, chúng ta sẽ có chung cùng một quan điểm, sẽ cùng đi chung trên một lộ trình với Ðức Giêsu, nếu chúng ta cũng ý thức được cuộc sống là gì và nhất là chúng ta cũng nỗ lực làm tất cả để bảo toàn và để thăng tiến sự sống. Các kỹ thuật tân tiến đã làm thay cho chúng ta những công việc nặng nhọc khó khăn; sự phồn tịnh vật chất đã mang lại cho chúng ta nhiều thời giờ nghỉ ngơi thư giãn và hưởng thụ cuộc sống; Sự tiến bộ trong lãnh vực y khoa đã đạt được những buớc nhảy vọt, đến nỗi đã có thể làm hồi sinh và kéo dài thêm sự sống con người. Ðó là những công việc đi đôi với những gì Ðức Giêsu đã làm xưa đối với sự sống con người, và đang được quan tâm tới. Phải chăng con người ngày nay đang bước vào một thời đại mới, một thời đại nhân bản hơn và thấm nhuần tinh thần Kitô giáo hơn?

Trong thực tế, người ta đã có những ghi nhận ngược lại. Luôn luôn chiến tranh phá hoại lại bùng nổ ra chỗ này chỗ kia trên thế giới: hằng ngày bom đạn đã cướp đi bao người vô tội. Và không chỉ những nơi xa xôi nào khác, ngay trên đất nước chúng ta, hằng ngày các tội phạm chống lại sự sống đã xảy ra: đàn bà con gái bị hãm hiếp, trẻ con bị sát hại hay bị lạm dụng tình dục cách thô bạo, v.v… Từ từ chúng ta đã quen dần đi với những tin tức về các thảm họa khủng khiếp về luân lý như thế và nhất là đã trở nên bất cảm trước những hành vi phản đạo đức đó, hằng ngày được đăng tải trên các phương tiện truyền thông!

Bởi vậy, một vấn nạn được đặt ra: Liệu chúng ta còn biết đánh giá cao sự sống con người nữa hay không? Chúng ta đang thực sự bước theo dấu chân Ðức Giêsu?

Chắc chắn chúng ta sẽ rất hoài nghi về một câu trả lời tích cực, nếu chúng ta nhìn thẳng vào tình trạng hiện tại của xã hội: nạn phá thai, một tội ác tiêu diệt sự sống nhân loại trong tuổi thai nhi ngay trong cung lòng mẹ chúng, đang thịnh hành trên khắp thế giới, cũng như phương pháp “Euthanasie”, tức sự trợ chết bớt đau đớn, đang được bành trướng khắp nơi. Trong cả hai trường hợp, sự hủy diệt sự sống của những người vô tội nắm giữ tiếng nói quyết định. Làm thế nào để những hành động dày đạp sự sống nhân loại một cách vô nhân đạo như thế lại có thể hòa hợp được với cuộc tranh đấu bảo tồn tất cả mọi sự sống?

Những ai lắng nghe một cách chính xác, sẽ tìm gặp được lý do của nó, sẽ tìm gặp được sự khác biệt giữa những điều mà đây đó người ta hiểu về cuộc sống con người và ý nghĩa của nó. Thật vậy, khi con người biết tổ chức cuộc sống của mình một cách đầy năng động, tức khi con người biết làm chủ được cuộc sống mình, nhìn thấy được ý nghĩa của nó, cũng như biết đem san sẻ cho người khác. Ðiều đó muốn nói lên rằng mỗi người phải là tác nhân tạo nên hạnh phúc của riêng mình! Mỗi người có thể tạo nên một “khuôn mẫu người” đúng đắn cho chính mình. Và tùy theo nhu cầu và hoàn cảnh sống của mình, người đó có thể sửa đổi cái “khuôn mẫu người” như thế. Và từ chỗ đó, con người có thể bảo vệ được nhân phẩm cho người khác!

Vì theo quan điểm Kitô giáo một cuộc sống đầy nhân bản là một ơn huệ và đồng thời là một bổn phân được Thiên Chúa trao ban. Sự kính sợ Ðấng Tạo Hóa là lý do để tôn trọng con người, hình ảnh của Tạo Hóa. Và phẩm giá cao quí được mang trên mình hình ảnh của Thiên Chúa như thế, đều được trao ban cho mỗi một người, dù cho người đó thuộc màu da, chủng tộc, văn hóa hay tôn giáo nào đi nữa, cũng như thuộc lớp tuổi, trình độ khả năng, giai cấp xã hội, tình trạng sức khỏe nào đi nữa! Phẩm giá đó con người mang trên mình từ khi thụ thai trong lòng mẹ cho đến khi chết, và vượt sang cả bên kia cái chết nữa, bởi vì Thiên Chúa đã tiền định ban cho con người sự sống vĩnh cửu. Vì thế, theo kế hoạch của Thiên Chúa, cả đến một cuộc sống đứng trước mắt người đời xem ra vô giá trị, vẫn có đầy đủ ý nghĩa của nó. Nói cách khác, những người nghèo khổ và đau ốm vẫn luôn có đầy đủ phẩm giá của mình, và vì thế họ cũng phải được đối xử một cách đúng nhân phẩm. Ðúng vậy, một nền nhân bản chọn Thiên Chúa làm động lực cơ bản, luôn tôn trọng sự sống nơi mỗi một người, chứ không phân biệt!

Qua phép lạ Người làm ở Bê-ta-ni-a, Ðức Giêsu cũng đã khẳng định giá trị và phẩm giá của sự sống trần thế. Người đã hồi sinh cho La-da-rô để ông tiếp tục sống cuộc sống trần thế. Chắc chắn rằng La-da-rô đã đón nhận sự sống đó với tất cả ý thức: đó là một ân huệ Thiên Chúa ban, đồng thời cũng là một sứ mệnh Người giao phó cho.

Cùng một sự sống đó, Thiên Chúa cũng luôn luôn ban tặng cho chúng ta. Do đó sứ mệnh của chúng ta là phải tôn trọng, bảo vệ và thăng tiến sự sống đó trong chúng ta cũng như trong những người đồng loại của chúng ta, đúng với ý muốn của Thiên Chúa. Nhờ thế sự sống đời này cũng sẽ giúp chúng ta biết hướng nhìn lên sự sống vĩnh cửu.
Lm Nguyễn Hữu Thy

Chúa Nhật 5 mùa chay
Nối kết với Chúa Giê-su là Nguồn ban Sự Sống


Sự sống vô cùng quý báu
Mạng sống hơn đống vàng. “Thà là một con chó (đang) sống còn hơn là một con sư tử chết.” (nhà văn Jack London)

Ai cũng khao khát sống, sống lâu sống khoẻ, trẻ mãi không già.
Người ta mưu cầu sự sống bằng đủ mọi cách, với bất cứ giá nào.
Nếu có phương thuốc trường sinh, thì dù phải mua với giá cao ngất, thậm chí phải bán cả gia tài mới đủ, người ta cũng quyết mua cho bằng được.

Thế nhưng, cuộc sống lại quá mỏng giòn
Thực tế cho thấy cuộc sống hiện tại thật mỏng giòn, mong manh, tạm bợ. Như quả bóng bóng xà phòng do một em bé thôi lên, trông long lanh hấp dẫn, óng ánh muôn màu. Nhưng rồi, bụp một cái! Nó tan biến hết, chẳng còn gì!

Vì thế mà một nhà thơ Việt nam, ông Nguyễn công Trứ than rằng: “Ôi, nhân sinh là thế, như bóng đèn, như mây nổi, như gió thổi, như chiêm bao…”

Cái chết của Ladarô nói lên thân phận mong manh kiếp người
Cuộc đời của Ladarô cũng mong manh như thế. Đang nửa chừng xuân, đang tuổi còn dồi dào sức sống, Ladarô vội vã từ giã cuộc đời, để lại vô vàn đau thương tiếc nuối cho thân nhân cũng như bè bạn.

Đó là một mất mát vô cùng lớn lao mà không gì trên đời bù đắp nổi. Mất gì người ta cũng có thể kiếm lại được và có thể tậu lại cái mới tốt hơn; còn mất mạng sống là mất tất cả và dường như chẳng còn cách nào phục hồi lại được!

Chính vì thế mà khi La-da-rô chết đi, bà con họ hàng vô cùng thương tiếc. Cho dù La-da-rô đã an nghỉ trong mộ bốn ngày rồi mà hai người chị là Mat-ta và Maria vẫn còn ngậm ngùi thổn thức... Ngay cả Chúa Giê-su khi đến thăm mộ cũng không cầm được nước mắt trước cái chết của người thanh niên còn xuân trẻ nầy.

Khát vọng lớn nhất của nhân loại là khát sống. Cho dù cuộc sống hôm nay chỉ là tạm bợ, nay có mai không, có nhiều đắng cay cơ cực, có nhiều vất vả muộn phiền, nhưng ai ai cũng khát khao được sống.

Chúa Giê-su đem lại sự sống đời đời cho nhân loại
Vậy phải tìm đâu cho có sự sống lâu bền? Phải làm gì để biến đổi đời sống mau qua trở thành vĩnh cửu?

Qua Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su chỉ cho chúng ta bí quyết. Ngài tỏ cho Matta và Maria biết bí quyết nầy: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta thì dù có chết cũng sẽ được sống”.

Nếu chỉ nói suông thì lời nói đó chẳng có giá trị gì. Điều quan trọng là lời khẳng định của Chúa Giê-su được củng cố bằng sự việc kèm theo. Dù La-da-rô đã chết và được mai táng trong mộ bốn ngày rồi, thân xác bắt đầu sình lên và đã nặng mùi, thế mà khi Chúa Giê-su kêu gọi: "La-da-rô, hãy ra đây!" thì người chết bắt đầu vươn vai chỗi đậy, bước ra khỏi mồ theo lời Chúa truyền dạy trước sự kinh ngạc của những người chứng kiến, trước sự hoan hỉ khôn tả của thân nhân họ hàng.

Sự kiện Chúa Giê-su làm cho La-da-rô sống lại, kèm theo sự kiện chính Ngài đã tự mình sống lại sau khi đã chết trên thập giá và mai táng trong mồ… chứng tỏ rằng Ngài là Đấng hằng sống và có thể ban sự sống cho mọi người.

Hãy kết nối với Chúa Giê-su để nhận được sự sống đời đời
Chúa Giê-su là Nguồn ban sự sống. Muốn sống đời đời thì hãy nối kết với Chúa Giê-su.
Bóng đèn muốn được toả sáng thì phải được nối kết với nguồn điện.
Cành nho muốn được trổ sinh hoa trái phải được tháp nhập vào thân nho.
Bàn tay muốn sống còn và hoạt động thì phải liên kết với cơ thể.
Con người muốn được sống dồi dào và vĩnh cửu thì phải nối kết với Nguồn ban sự sống là Chúa Giê-su.

Lạy Chúa Giê-su, qua bí tích Rửa Tội, Chúa đã nối kết chúng con nên một với Chúa, để được trở thành chi thể của Chúa.
Qua bí tích Thánh Thể, Chúa Giê-su cho chúng con được trở nên đồng huyết nhục với Chúa và từ đó, sự sống thần linh của Chúa được thông truyền cho chúng con.
Tiếc thay, khi phạm tội trọng, chúng con đã tự cắt lìa mình ra khỏi Chúa như cành nho lìa thân nho, như bàn tay bị cắt lìa khỏi cơ thể và như thế chúng con đánh mất sự sống đời đời.
Xin cho chúng con sớm giao hoà với Chúa qua bí tích Giải Tội, để được nối kết lại với Chúa và để cho sự sống thần linh của Chúa tiếp tục thông truyền cho chúng con.
LM Inhaxiô Trần Ngà

Chúa Nhật V Mùa Chay A
TIN MỪNG CỨU SỐNG


Trong chuyến hành hương Đất Thánh cuối tháng 2 vừa rồi, tôi có đến thăm ngôi mộ Ladarô, mộ đục sâu vào đá, mấy chục bước tam cấp đi xuống, ánh sáng mờ ảo hắt lên những phiến đá lạnh lẽo nhập nhoà lung linh nơi Ladarô đã an nghĩ 4 ngày; thăm căn nhà 3 chị em Matta, Maria và Ladarô ở, viếng nhà thờ dâng kính cuộc gặp gỡ giữa Chúa Giêsu và Matta trước khi Chúa làm phép lạ cho Ladarô sống lại. Bêtania ngày nay là vùng đất tự do, chẳng thuộc quản lý của Israel hay của Palestine. Từ Giêrusalem về Bêtania xe hơi chạy khoảng 1 giờ vì phải rẽ nhiều ngã quanh thành phố.

Đứng trước mộ Ladarô, tôi nhớ đến đoạn Tin Mừng Ga 11,1-45:
Matta và Maria sai người đến báo tin cho Chúa Giêsu hay: - Ladarô, người Thầy thương mến đang đau nặng. Chúa bảo: Bệnh này không đến nổi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang Thiên Chúa.

Cho dù Ladarô đã chết nhưng Chúa Giêsu vẫn nói với các môn đệ: - Thầy mừng cho anh em, vì Thầy đã không có mặt ở đó để anh em tin. Chúa Giêsu và các môn đệ lên đường tới Bêtania. Matta đón Ngài và biểu lộ niềm tin tưởng tuyệt đối của mình: - Lạy Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Nhưng bây giờ con biết: bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy. Ladarô đã chết nhưng Matta tin tưởng chắc chắn Ngài có thể làm cho em trai mình được sống bởi vì Ngài là Đấng quyền năng. Chúa Giêsu đã trả lời cho Matta: - Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin Ta thì dù có chết cũng sẽ sống, và bất kỳ ai sống và tin Ta thì sẽ không phải chết bao giờ. Với lời xác quyết vừa trang trọng, lại vừa lạ lùng này, Chúa Giêsu đòi hỏi Matta phải xác tín: - Con có tin điều đó không? Và Matta đã tuyên xưng: - Lạy Thầy con tin, Thầy là Đức Kitô Con Thiên Chúa, là Đấng phải đến trong thế gian. Matta biết Chúa Giêsu là Đấng quyền năng, Ngài có thể truyền lệnh cho sự chết cũng như Ngài đã truyền lệnh cho sóng gió phải im lặng. Và Chúa Giêsu đã thực hiện phép lạ, Ngài truyền cho Ladarô sống lại bước ra khỏi mồ, sau khi đã cầu nguyện và cảm tạ Chúa Cha.

Trước sự thật hiển nhiên này, một số người đã tin theo Chúa, thế nhưng một số người khác, nhất là các Biệt phái và các Thượng tế lại chống đối Ngài một cách quyết liệt hơn nữa. Họ hội họp với nhau và nhất trí kết án tử hình cho Chúa.

“Ta là sự sống lại và sự sống”, lời tuyên bố của Chúa Giêsu trước khi làm cho Ladarô sống lại, là một trong những lời “lạ tai” nhất đối với người thời đại cũng như bao người ngoài Kitô Giáo và những người vô thần ngày nay. Nhưng đối với chúng ta, lời tuyên bố đó là chính nền tảng, và là hy vọng của cuộc đời.

Là Kitô hữu, chúng ta tin có tội lỗi, tin vào thánh giá, tin có sự đau khổ và sự chết, tin vào ơn tha thứ, tin vào niềm vui, vào sự giải thoát, tin vào sự sống và sự sống lại.

Chính vì thế mà tất cả những lời chứa đựng trong Kinh thánh Tân ước được gọi là Tin mừng, Evangélion. Đó là Tin mừng cứu sống mà Chúa Kitô chính là nội dung; nói khác đi, chính Ngài là Tin mừng cứu sống (x.Mc 1,1). Thánh Phaolô thường gọi những lời thuyết giáo của Chúa là “Tin mừng Chúa Kitô” (x.1Tx 3,2; 1Cr 2,12; 4,4; 8,13; 10,14; Pl 1,27; Rm 15,19). Và chúng ta có thể tìm thấy trong thư gởi giáo dân thành Côrintô một toát yếu về Tin mừng ấy như sau: “Thưa anh em, tôi xin nhắc lại cho anh em Tin mừng tôi đã loan báo và anh em đã lãnh nhận cũng như đang nắm vững. Nhờ Tin mừng đó, anh em được cứu thoát, nếu anh em giữ đúng như tôi đã loan báo, bằng không thì anh em có tin cũng vô ích.

Trước hết, tôi đã trình bày lại cho anh em điều mà chính tôi đã lãnh nhận, đó là: Đức Kitô đã chết vì tội lỗi chúng ta, đúng như lời Kinh Thánh, rồi Người đã được mai táng, và ngày thứ 3 đã trỗi dậy, đúng như lời Kinh thánh. Người đã hiện ra với ông Kêpha, rồi với nhóm 12. Sau đó, Người đã hiện ra với hơn 500 anh em một lượt, trong số ấy phần đông hiện nay còn sống, nhưng một số đã an nghỉ. Tiếp đến, Người hiện ra với ông Giacôbê, rồi với tất cả các tông đồ. Sau hết, Người cũng đã hiện ra với tôi, là kẻ chẳng khác nào một đứa trẻ sinh non.” (1Cr 15,1-8)

Chúng ta còn có thể tìm được những câu toát lược hơn nữa về Tin mừng Chúa Kitô, nhưng trong đó bao giờ cũng nêu lên hai điểm chính yếu: Chúa Kitô đã chết và Ngài đã sống lại (x.1Tx 4,14; 2 Cr 13,4; Rm 4,24-25; 8,34; 14,9).

Tin Mừng Cứu Sống chính là Chúa Kitô đã chết và đã sống lại. Chết và sống lại đó là hai sự kiện căn bản không thể tách rời. Không thể có sống lại nếu không chết, trái lại, nếu Chúa Kitô chết mà không sống lại thì nói như Thánh Phaolô “đức tin của chúng ta chỉ là trống rỗng” (1Cr 15,14), nghĩa là vô giá trị, giả dối.

Hai sự kiện trên vì bất khả phân như thế nên thánh Gioan đã liên kết lại trong cái mà Van den BUSSCHE gọi là “biến cố bất khả phân”, biến cố đó là biến cố cuộc khổ nạn của Chúa Kitô trên thánh giá mà thánh Gioan coi như là chính sự “Thăng Thượng” (Elevatio) của Chúa Kitô (Ga 8,28; 12,32); nói khác đi là chính giờ phút vinh quang của Ngài (Ga 13,31).
Hai sự kiện, chết và sống lại đều cùng một mầu nhiệm Chúa Kitô. Lễ Vượt qua mới, hay là biến cố giải thoát, là môt biến cố bất khả phân. Tuy nhiên trong thực tế, biến cố này, tuy là một biến cố duy nhất nhưng rõ rệt phân làm hai đoạn chính: đó là chiều thứ 6 thụ khổ và sáng Chúa nhật Phục sinh. Vì thế, sự chết và sống lại của Chúa Giêsu là hai giai đoạn của cùng môt biến cố Cứu độ duy nhất.

Những bài Tin Mừng các Chúa Nhật Mùa Chay muốn chứng tỏ Chúa Giêsu vừa là Thiên Chúa vừa là con người, Ngài là Đấng Thiên Sai mà các ngôn sứ đã loan báo, người Do Thái trông chờ hàng mấy trăm năm. Chúa Giêsu chính là Con Thiên Chúa, là Đấng Mêsia, và cũng là con người như chúng ta.

Việc Chúa Giêsu chịu cám dỗ (Chúa Nhật thứ 1 mùa Chay) cho thấy Ngài là người đích thực, Ngài thông cảm với sự yếu đuối của con người. Việc Đức Giêsu hiển dung (CN 2 mùa Chay) cho thấy thần tính của Ngài, cho thấy Ngài là Con Thiên Chúa, được chính Chúa Cha giới thiệu. Câu chuyện về nước hằng sống với người phụ nữ Samari (CN 3 mùa Chay) cho thấy Ngài có khả năng đem lại sự sống vĩnh cửu cho con người, và Ngài tự xác nhận mình là Đấng Mêsia mà mọi người trông đợi. Việc làm sáng mắt người mù từ khi mới sinh (CN 4 mùa Chay) cho thấy quyền năng đặc biệt của Ngài và cách Ngài hành xử theo tình yêu hơn là theo lề luật. Quyền năng ấy lại còn đặc biệt hơn nữa với bài tường thuật Ngài làm cho Ladarô chết đã 4 ngày sống lại trong bài Tin Mừng CN 5 mùa Chay. Chúa Giêsu xác nhận Ngài “chính là sự sống lại và là sự sống, ai tin vào Ngài thì sẽ được sự sống đời đời”. Cuối cùng, Chúa Nhật kế tiếp (CN Phục Sinh) thuật lại việc sống lại của chính Ngài sau khi chịu tử nạn làm hy tế đền tội cho nhân loại. Sự sống lại này là dấu chứng vĩ đại và chắc chắn nhất chứng tỏ Ngài là Con Thiên Chúa, là Đấng Mêsia.

Bài Tin Mừng Chúa nhật V Mùa Chay chứng minh một cách tổng hợp Chúa Giêsu vừa là Thiên Chúa vừa là con người, một con người đầy yêu thương. Ngài là Thiên Chúa, vì có khả năng làm cho kẻ chết sống lại. Là con người, vì khi đến thăm gia đình quý mến có người yêu thương đã chết, Chúa cũng “thổn thức trong lòng và xao xuyến”, Chúa đã khóc khi đứng trước mộ Ladarô. Chắc hẳn Chúa đã tỏ ra xúc động rất nhiều đến nỗi những người có mặt ở đó đã phải thốt lên: “Kìa xem! Ông ta thương anh Ladarô biết mấy!”. Như vậy, Ngài không chỉ yêu thương chúng ta bằng thứ tình yêu đầy tính thần linh của một vị Thiên Chúa, mà còn yêu bằng chính tình cảm đầy tính người của con người. Và dù mang tính con người, tình yêu ấy vẫn rất bao la, rộng rãi, và triệt để: “Người vẫn yêu thương những kẻ thuộc về mình còn ở thế gian, và Người yêu thương họ đến cùng” (Ga 13,1b). “Đến cùng” ở đây là tới mức tận cùng của tình yêu con người, không ai có thể yêu hơn được nữa: “Không có tình thương nào cao cả hơn tình thương của người đã hy sinh tính mạng vì bạn hữu của mình” (Ga 15,13).

Sự chết và sống lại của Chúa Kitô không những đã chuộc lại những gì con người đã mất do tội lỗi nhưng còn là một cuộc sáng tạo. Nhờ sự chết và sống lại mà Ngài đã nối nhịp cầu hiệp thông liên kết giữa Thiên Chúa và con người, thiết lập một tương quan mới Cha con. Nhân loại từ đây không những được ơn tha thứ, được rột rửa sạch tội lỗi để khỏi án chết đời đời,nhưng còn được trở nên con cái Thiên Chúa, được gọi Người là Abba, Cha (Rm 8,15).

Sự sống mà Thiên Chúa ban cho con người khi sáng tạo là sự sống trong tương quan giữa Hoá Công và thọ tạo. Sự sống mà Chúa Kitô đem lại cho con người là sự sống trong tương quan giữa Thiên Chúa là Cha và loài người được nâng lên địa vị làm con. Sự sống “tự nhiên” là một thực tại khách quan. Sự sống mới hay sự sống”siêu nhiên” là một trạng thái ân tình mà con người phải đi vào để được thực sự thông hiệp với Thiên Chúa.

Tin và sống trong ân tình Chúa Kitô chính là chiến thắng sự chết, chính là đã mang trong mình mầm mống của sự sống đời đời. “Ai sống và tin vào Thầy thì sẽ không bao giờ chết”(Ga 11,26;1Ga,14). Không bao giờ chết là không bao giờ mất hiện hữu trong tương quan với Ba Ngôi Thiên Chúa, không bao giờ mất sự sống trong tương quan ân tình với Người.
LM Giuse Nguyễn Hữu An

CHÚA NHẬT THỨ NĂM MÙA CHAY, NĂM A.
Sách Tiên Tri Êdêkien 37:12-14;Thư gửi Rôma 8:8-11 và Phúc Ân Gioan 11:1-45

Sứ Điệp Phúc Âm: Chúa Giêsu là sự sống và là sự sống lại.
Câu hỏi giáo lý
1. Tại sao chỉ có Thiên Chúa bất tử?

Chỉ có Thiên Chúa tự hữu, không ai tạo dựng Chúa cả. Không được tạo dựng có nghĩa là không có bắt đầu và không có kết thúc. TC. vượt ngoài hạn định của thời gian. Mạc Khải về Thiên Chúa tự hữu hay bất tử tìm thấy trong Cựu Ước, như trong Sáng Thế Ký 21:33, Abraham gọi Chúa là Thiên Chúa bất tử hay trong Xuất Hành chương 3, Chúa hiện ra với Môsê và bảo “Ta là Đấng mà Ta là”. Chúa Giêsu cũng cho biết Ngài có trước Abraham” (Gioan 8:58). TC. là Chúa của kẻ sống, nơi Ngài và ai tin Ngài sẽ không có sự chết (Matcô 12:25-27)

2. Chúa đã cho bao nhiêu người sống lại từ cõi chết?
Con gái Ông Giairô, trưởng hội đường (Matcô 5:21-43, Matthêu 9:18-26 và Luca 8:40-56).

Con trai bà góa thành Naim, Phúc Âm Luca 7:11-17

Ladarô Betania, bạn Chúa Giêsu trong Phúc Âm Thánh Gioan hôm nay (Gio. 11:1-45)

Chính Chúa tự mình sống lại, được tường thuật trong Matthêu 28:8-20; Matcô 16:9-20; Luca 24:13-49; Gioan 20:11-21:25; Tông Đồ Công Vụ 1:1-11 và trong I Corintô 15:3-9

3. Chắc chắn có vô số người chết trong thời Chúa Giêsu, tại sao Chúa chỉ cho ba người sống lại?
Chúa đã làm 10 phép lạ chữa bệnh, 12 phép lạ trừ quỷ và 3 phép lạ phục sinh người chết. Chắc chắn số người bị quỷ ám, số bệnh nhân và số người chết nhiều gấp nhiều lần những người được Chúa cứu chữa. Chúa không có ý làm phép lạ để cứu tất cả, nhưng chỉ đủ để lời giảng “Thời giờ đã điểm và Nước Thiên Chúa đã gần!” được ứng nghiệm. Con Thiên Chúa, Đấng Cứu Thế đã đến và ở giữa chúng ta. Ai tin Chúa, đều được cứu độ và đều được cứu sống. Như vậy, mọi người đều được chữa bệnh, được trừ quỹ và được phục sinh. Đó là phép lạ.

Áp dụng
1. Con người được tạo dựng “giống như Chúa!” Chúng ta giống Chúa hay như Chúa như thế nào?
2. Lễ đám tang có đặt nến Phục Sinh trước quan tài người chết? Giáo Hội muốn nói với chúng ta điều gì?
3. Cách chia buồn thiết thực nhất với người chết và với gia đình người chết là dự lễ an táng và xin lễ cầu nguyện cho linh hồn người quá cố. Người Việt Nam có thói quen xin lễ cầu nguyện cho kẻ chết trong tháng 11, tháng các linh hồn. Các bạn trẻ nên tiếp tục truyền thống xin lễ cầu cho kẻ chết. Đó là hiếu lễ, là cách trả ơn đối với người quá cố. Đó cũng là cách thể hiện niềm tin vào sự phục sinh, vào sự bất tử của linh hồn.
LM. Phêrô Trần Thế Tuyên

CHÚA NHẬT 5 MÙA CHAY A
Ga 11, 1-45

Khuynh hướng của con người ở đời là ham sống sợ chết. Ai cũng ước mong làm sao có thế kéo dài sự sống càng dài càng tốt. Nhưng từ cổ chí kim, từ Đông chí Tây nào có ai chế tạo ra được lọai thuốc nào gọi được là trường sinh. Đây chỉ là những giấc mơ trong huyền thọai mà thôi. Con người chỉ có thể nhận ra một thực tế là sự chết không trừ một ai cả…

CÓ MỘT SỰ SỐNG BẤT TỬ ĐỜI SAU: Đọc lại Tin Mừng chúng ta như thấy có một cái gì thật gần gũi con người, thật gắn bó với ước mơ của con người như người phụ nữ Samaria đã xin Chúa Giêsu cho bà thứ nước không bao giờ khát nữa và bà cũng không phải tới giếng để múc nước hằng ngày. Vị thuốc bất tử con người mong tìm kiếm chúng ta có thể nhận ra ngay trong bài Tin mừng hôm nay:” Chính Thầy là sự sốn lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết cũng sẽ được sống. Ai sống và tin vào Thầy sẽ khôn bao giờ phải chết”( Ga 11, 25-26 ). Đây là một thực tế, một chân lý, một niềm tin và thật ra ít người nhận ra sự thật này. Tại sao tin vào Chúa Giêsu Kitô sẽ có sự sống đời đời. Tại sao tin vào Đức Giêsu Kitô là đảm bảo cho sự sống đời đời. Ở đây, có lẽ có người cho rằng vì Lagiarô thân thiết với Chúa Giêsu, nên Chúa cho anh ta được sống lại ! Không, phép lạ xẩy ra vì lòng tin sâu xa của Maria và Matta vào Đức Giêsu là “ Sự sống và sự sống lại “ ( Ga 25 ). Phép lạ Chúa Giêsu làm cho Lagiarô chết chôn bốn ngày trong mồ được sống lại, chính là niềm tin chuẩn bị cho một phép lạ cả thể, phép lạ lớn lao mà Chúa Giêsu sẽ thực hiện nơi chính thân xác Ngài. Chúa Giêsu như lời đã tiên báo trước sẽ chết theo ý Thiên Chúa Cha, người ta sẽ chôn Ngài nơi huyệt đá và sau ba ngày Ngài sẽ sống lại vinh quang khải hoàn. Đạo công giáo là đạo tình thường và tuần thánh giúp chúng ta hiểu rõ thế nào là tình thương của Chúa, thế nào là việc Chúa làm để cứu độ gian trần. Vâng, Chúa Giêsu chết và sống lại để đưa con người từ cõi chết trở về cõi sống, cõi sống trường sinh, vĩnh hằng, đưa con người từ nơi tạm bợ đến nơi trường sinh bất tử. Đó là đức tin của đạo công giáo, của những người theo Chúa.

PHẢI QUA SỰ CHẾT MỚI TỚI VINH QUANG: Thánh Phaolô đã viết: ” Nếu Đức Kitô đã không trỗi dậy, thì lòng tin của anh em thật hão huyền và anh em vẫn còn sống trong tội lỗi của mình”( 1 Co 15, 17 ). Niềm tin đòi buộc con người phải sống tự hiến như Chúa. Chúa đã nói:” Không có tình yêu nào cao vời bằng tình yêu của người hiến mạng sống vì người mình yêu”( Ga 15, 13 ). Đó là tình yêu của một con người tự hiến, một con người dám bỏ tất cả mọi sự để cứu lấy người khác. Tình yêu tự hiến là tình yêu vô vị lợi, tình yêu xả kỷ, tình yêu hy sinh cho người mình yêu. Người Kitô hữu tin vào sự chết và sự sống lại, chính là tin vào một con người đã tự hiến, đã hy sinh cho người mình yêu. Tin vào sự chết và sự sống lại, chính là sống như con người đã tự hiến và hoàn toàn xả kỷ vì người mình yêu. Tin vào Đức Giêsu Kitô sống lại chính là cùng với ngài gánh tội lỗi cho người khác để đi vào cõi phục sinh với Ngài. Người phục nữ Samaria bên thành giếng Giacóp đã được Chúa cho biết tất cả dĩ vãng, hiện tại của đời bà. Nhưng cuộc đời bà đã thay đổi tất cả khi Chúa mở mắt và ban lòng tin cho bà. Tin Đức Giêsu là sự sống lại, chính là chết đi cho những gì là tạm bợ, những gì là mau qua để chỉ tin vào sự vĩnh củu và bất tử của Đấng là Đường, là Sự Thật và là Sự sống. Không thể có một lọai thuốc trường sinh nào ở trần gian này được vì nếu có những người giầu sang, lắm tiền sẽ sống nhởn nhơ và trường sinh ở trần gian này. Chúa đã yêu thương Lagiarô: ” Đức Giêsu liền khóc”( Ga 11, 35 ). Điều này diễn tả con người hoàn toàn người của Chúa Giêsu. Ngài yêu thương con người với tất cả con người của Ngài và khi làm cho Lagiarô sống lại từ cõi chết. Chúa muốn bầy tỏ con người còn đời sau và sự sống vĩnh cửu mới quan trọng. Ham sống vẫn là khuynh hướng của con người, nhưng sống vĩnh cửu mới là điều quí nhất.
Lạy Chúa Giêsu, xin ban lòng tin cho chúng con để chúng con tin vào tình yêu của Chúa và đặt niềm tin vào sự sống vĩnh cửu mai sau. Amen.
Lm. Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT

NHÓM TÁC GIẢ

 

 
     

Chi Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)