| |
CHÚA KITÔ PHỤC SINH
Chiếm vị trí quan trọng
trong Kitô giáo, mầu nhiệm Phục sinh trở thành mầu nhiệm trung
tâm của niềm hy vọng vĩnh cửu mà loài người mong đợi. Bởi thế
không lạ gì thời gian cử hành mầu nhiệm Phục sinh là thời gian
cao điểm của cả năm phụng vụ. Vì là mầu nhiệm cao cả, lễ Phục
sinh trở thành Đại lễ mà không lễ nào có thể vượt qua.
Nhưng
không phải chỉ có phụng vụ mới nhấn mạnh tầm quan trọng của lễ
Phục sinh. Đúng hơn, phụng vụ chỉ dựa trên những gì đã được mạc
khải, vì thế ta hãy nhìn lại chính lời mạc khải của Chúa từ trong
Thánh Kinh, nhất là nơi các sách Tin Mừng như nền tảng của đời
sống Giáo Hội để mà suy nghĩ, để cầu nguyện và để sống.
Chỉ
nơi bốn sách Tin Mừng mà thôi, ta đã có đến 131 câu đề cập đến
biến cố Phục sinh, kể từ lúc các phụ nữ đi thăm mồ từ sáng sớm,
đã phát hiện ra ngôi mộ trống và được báo cho biết Chúa đã sống
lại, đến biến cố thăng thiên. Sách Công vụ Tông đồ và các thư
Tân Ước còn cung cấp thêm 160 câu về đề tài Phục Sinh của Chúa
chúng ta. Chỉ riêng thánh Phaolô đã có 22 lần nhắc đến.
Không
ai phủ nhận rằng, mầu nhiệm nhập thể của Chúa Kitô là mầu nhiệm
có tầm quan trọng. Vì khởi đi từ mầu nhiệm này, Con Thiên Chúa
làm người. Phải có một con người – Thiên Chúa ấy, thì hôm nay
mới có Đại lễ Vượt qua thánh thiện này. Biến cố giáng sinh còn
là một sự kiện lịch sử quan trọng, không chỉ vì biến cố ấy trở
thành cái mốc quan trọng của thời gian, nhờ đó loài người biết
được năm tháng ngày giờ, nhưng biến cố nhập thể còn quan trọng
hơn nhiều trong niềm tin vào một dòng lịch sử có bàn tay Thiên
Chúa đang điều khiển từng ngày, để hướng dẫn, lèo lái mọi biến
cố lịch sử theo ý Ngài: lịch sử cứu độ. Chính biến cố nhập thể
ấy, đã làm cho lịch sử cứu độ lật sang trang mới. Và Đấng Phục
Sinh hôm nay là trung tâm của cả dòng lịch sử đang trôi giữa mọi
chiều kích lịch sử của con người và thế giới ấy. Bởi thế, không
ai còn nghi ngờ rằng, mầu nhiệm Nhập thể và Giáng sinh là mầu
nhiệm rất quang trọng. Thế nhưng mầu nhiệm quan trọng ấy chỉ được
nhắc đến ít hơn nhiều so với mầu nhiệmVượt qua.
Vì
sao sự Phục sinh của Chúa Kitô lại quan trọng như thế? Là bởi
vì Kitô giáo không bao giờ là một mớ lý thuyết trừu tượng, nhằm
cung cấp một hệ thống giáo điều hay tín lý. Nhưng Kitô giáo trước
tiên là một phẩm vị, là một lẽ sống, là chân lý được cụ thể nơi
một con người. Con người ấy cũng chính là Con Thiên Chúa đã đến
trần gian, sống trong trần gian và dạy người ta phải sống các
giá trị cao cả, các giá trị mang chiều kích thánh thiên hướng
về Thiên Chúa:
- Phúc
cho các ngươi là những kẻ nghèo
- Phúc
cho các người là người hiền lành
- Phúc
cho các ngươi là những người phải chịu đau khổ
- Phúc
cho các ngươi là những người ao ước trọn lành
- Phúc
cho các ngươi vì các ngươi biết xót thương
- Phúc
cho các ngươi vì đã giữ lòng trong sạch
- Phúc
cho các ngươi là người mang lại bình an
- Phúc
cho các ngươi vì lẽ đạo mà bị bắt bớ…
Vì
Kitô giáo đặt trung tâm vào Chúa Kitô, bởi thế tất cả những gì
là chân lý Kitô giáo phải thuộc về một chân lý nguồn, chân lý
mà từ đó phát xuất mọi lẽ sống. Do đó, những giá trị cao cả hướng
về Thiên Chúa được tóm gọn trong các mối phúc ấy, đã bị người
đời đóng đinh cùng với Đấng đã từng giảng dạy nó. Và hôm nay,
hay cho hết mọi thời, nếu loài người đã đóng đi Giêsu, thì những
giá trị mà Giêsu rao giảng cũng đã chết một cái chết đáng thương
như chính Giêsu vậy.
Nhưng
không, Giêsu đã chiến thắng. Giêsu là một con người rất bình thường,
nhưng cũng là một Thiên Chúa mà tình yêu của Người có sức cứu
độ diệu kỳ. Vì thế, một khi Giêsu đã bước ra khỏi mồ, đã toàn
thắng, đã khải hoàn phục sinh, thì tất cả những giá trị cao cả
mà Giêsu đã rao giảng, đã sống, và đã chết cho nó, trở thành những
giá trị vĩnh cửu, những giá trị mà tất cả những ai nghe theo và
sống, sẽ mang trong mình chiều kích phục sinh như chính Giêsu,
Đức Chúa chúng ta.
Bởi
thế, nếu giáo thuyết của Chúa Giêsu có cao đến đâu, siêu phàm
cách mấy, nhưng bản thân Người không phục sinh, Người chỉ là một
kẻ nói dối, một tên bịp bợm. Và những giáo thuyết ấy sẽ không
có bất cứ một giá trị nào. Nhưng hôm nay Chúa Giêsu đã sống lại
và vẫn đang sống, sống đến muôn đời, cho nên nếu Kitô giáo là
chân lý cụ thể nơi một con người mang tên Giêsu, và chính Đấng
mang tên Giêsu là trung tâm của Kitô giáo, thì giáo thuyết của
Người là một giáo thuyết tuyệt đối, một giáo thuyết chứa chan
niềm an ủi, niềm hy vọng và vĩnh cửu.
Tắt
một lời: Đối với Kitô giáo, chỉ có Chúa Kitô, nhờ Chúa Kitô, và
trong Chúa Kitô, mọi giá trị của cuộc sống trở thành vĩnh cửu.
Trung thành với giáo huấn của Chúa Kitô, Kitô giáo mãi mãi đặt
niềm hy vọng cánh chung của mình nơi Người. Bởi thế mà Phục sinh
trở thành Đại lễ, và niềm tin phục sinh chiếm chỗ quan trọng trong
mọi sinh hoạt của đời sống Giáo Hội, đi từ Lời mạc khải của Thánh
Kinh, đến phụng vụ, và đến từng ngõ ngách của đời sống riêng tư
nơi mỗi Kitô hữu. Vì nói như thánh Phaolô: Nếu Chúa Kitô không
sống lại, chúng ta là những người vô phúc nhất, ngu đần nhất,
vì đã đặt tin tưởng và một chuyện hảo huyền. Nếu Chúa Kitô đã
không sống lại, ta vẫn mang tội lỗi ở trong mình, không ai có
thể giải cứu được, không ai đưa ta đến gặp Thiên Chúa được. Nếu
Chúa kitô không sống lại, thập giá chỉ là dấu của nhục nhã, đau
khổ của con người sẽ không có lối thoát, cái chết của con người
sẽ là đường cùng, là ngõ cụt (1Cr 15, 12 tt).
Lạy
Đấng Phục Sinh là Đức Chúa chúng con tôn thờ, chúng con tin Chúa
và hy vọng vào Chúa, vì chỉ có Chúa, Đấng Phục Sinh duy nhất mới
có thể đưa chúng con đến với Thiên Chúa. Xin ban bình an cho chúng
con, để dù vác thập giá nặng nề đến đâu, dù thập giá có làm chúng
con ngã xuống vì hết sức, vì tàn hơi, chúng con vẫn can đảm đặt
niềm tin và hy vọng vào Chúa, Đấng Phục sinh vinh hiển đang đổ
tràn ơn Phục sinh trong cuộc đời chúng con.
Lm. VŨ XUÂN HẠNH
|
|