| |
LÒNG YÊU THƯƠNG THA THỨ
CỦA THIÊN CHÚA
Tại
một nhà thờ bên Tây Ban Nha có một tượng thánh giá rất đặc biệt:
Chúa Giêsu chịu đóng đinh có một tay trái và hai chân, tay phải
rời khỏi lỗ đinh và đưa ra phía trước trong tư thế như đang ban
phép lành.
Chuyện
kể rằng, một lần, tại nhà thờ này có một tội nhân đến xưng tội.
Đối với một tội nhân có quá nhiều tội nặng như anh ta, vị linh
mục rất nghiêm khắc và ngăm đe nhiều điều. Nhưng chứng nào vẫn
tật đó. Ra khỏi tòa giải tội ít lâu, hối nhân lại tiếp tục sa
ngã. Rất nhiều lần như thế. Cuối cùng, vị linh mục đành răn đe:
“Tôi không muốn anh vấp lại những tội
như thế nữa. Đây là lần cuối cùng tôi tha tội này cho anh”.
Hối
nhân ra khỏi tòa giải tội mà lòng trĩu nặng và đau khổ. Được vài
tháng sau, anh ta lại đến xưng tội, và xưng cũng cùng những tội
nặng y như những lần trước. Vị linh mục dứt khốt: “Anh
đừng có đùa với Chúa, tôi không tha!” Thật lạ lùng.
Ngay lập tức, vị linh mục cùng hối nhân đều nghe có tiếng thì
thầm phía bên trên đầu mình. Từ cây thánh giá, bàn tay phải của
Chúa Giêsu được rút ra khỏi lỗ đinh và ban phép lành cho hối nhân.
Vị linh mục nghe được tiếng thì thầm ấy nói với chính mình: “Ta
là người đổ máu ra cho người này chứ không phải con”.
Kể
từ đó, bàn tay phải của tượng Chúa Giêsu chịu nạn không gắn vào
thánh giá nữa, nhưng vẫn giữ tư thế đang ban phép lành, như không
ngừng mời gọi: “Hãy trở về với
Ta, các ngươi sẽ được tha thứ”.
Lòng
yêu thương tha thứ của Thiên Chúa trong cuộc đời là điều có thật,
không phải chỉ vì Hội Thánh và giáo lý của Hội Thánh dạy như thế,
nhưng là vì sự cảm nghiệm của con tim bao nhiêu người, nhất là
nơi các vị thánh trên suốt dòng lịch sử Hội Thánh. Lòng yêu thương
tha thứ của Thiên Chúa lớn lắm, mạnh lắm, làm cho người trong
cuộc, một khi thấy mình tội lỗi ê chề bao nhiêu, thì càng yêu
mến chân thành bấy nhiêu. Lòng tha thứ đó, có lẽ, dù có đem trời
cao, biển rộng mà so sánh, thì sự so sánh ấy vẫn khập khiễng như
thường. Bởi lòng tha thứ của Thiên Chúa lớn cho đến mức, tội lỗi
dù có quá sức chịu đựng của lòng người, Thiên Chúa vẫn một lòng
tha thứ. Người tha thứ đến cùng. Dẫu cho mọi người rất kinh nghiệm
về nỗi yếu đuối của mình, nhưng vẫn khó tha thứ cho anh chị em,
thì Thiên Chúa không mảy may vướng một lỗi lầm nào, lại rất dễ
dàng tha thứ.
Đọc
Tin Mừng Chúa nhật thứ IV mùa Chay, ngay câu đầu tiên, câu nói
của Chúa Giêsu: “Như Môisen giương cao con rắn ở sa mạc thế nào,
Con Người cũng sẽ phải giương cao như vậy”, tôi bỗng nhớ tới câu
chuyện cảm động bên trên, để càng cảm nhận rất nhiều lần rằng:
Thiên Chúa là Chúa của tình yêu. Tha
thứ là khuôn mặt chói ngời của tình yêu Thiên Chúa. bởi tôi nhận
ra trong câu nói của Chúa Giêsu bộc lộ cả một nỗi lòng khoan dung
tha thứ của Thiên Chúa.
Vậy câu nói của Chúa Giêsu: “Như
Môisen đã giương cao con rắn ở sa mạc thế nào, Con Người cũng
sẽ phải giương cao như vậy”, có liên quan thế
nào với tình yêu tha thứ của Thiên Chúa?
Quay
về câu chuyện con rắn đồng trong sa mạc, sẽ cho ta câu trả lời.
Sau khi ra khỏi Aicập, bốn mươi năm ròng rã trong hoang địa, dân
Israel gặp mọi thử thách. Họ ốn trách Chúa đã để họ lầm than.
Một lần cơn thịnh nộ của Chúa đã để cho rắn độc cắn chết nhiều
người. dân Chúa quá sức khiếp sợ. Họ nhìn nhận tội lỗi của mình,
và Chúa đã đối thương nỗi thống khổ của họ. Người dạy ông Môisen
hãy làm một con rắn bằng đồng, treo lên cây, để bất cứ ai bị rắn
cắn, nếu nhìn lên con rắn đồng, sẽ được cứu. Như vậy, khi con
rắn đồng được giương lên, thì ngay chính lúc đó, lòng yêu thương
tha thứ của Thiên Chúa lại tỏa sáng và trao ban. Từ nay, Thiên
Chúa sẽ cứu sống dân, những kẻ đã từng ốn trách, thậm chí chống
đối Người.
Hình
ảnh con rắn đồng là biểu trưng của Đấng Cứu Chuộc. Cũng như con
rắn đồng được giương cao, Chúa Kitô sẽ giương cao như vậy. Nếu
con rắn đồng nói lên lòng tha thứ, thì Chúa Kitô được giương cao,
chính là lòng tha thứ của Thiên Chúa đạt đến tuyệt đối, chiếu
sáng ngời và lan tỏa đến bất cứ người nào đã từng được sinh làm
người trong cuộc trần. Chúa Kitô giương cao, nghĩa là lòng tha
thứ của Thiên Chúa giương cao cho cả nhân loại nhìn vào mà học
lấy, mà tha thứ cho nhau.
Lòng
yêu thương tha thứ của Thiên Chúa mạnh lắm, mạnh đến nỗi, Thiên
Chúa như ném chính Người Con duy nhất và yêu quý nhất của mình
cho trần gian để thực hiện lòng tha thứ đối với chính trần gian
vô vàn lần xúc phạm Thiên Chúa.
Trong
mạch văn của bài Tin Mừng, thánh Gioan còn ghi thêm chính lời
Chúa Kitô: “Thiên Chúa yêu trần gian
đến nỗi đã ban chính Con Một… Thiên Chúa không sai Con của Người
đến luận phạt trần gian, nhưng để trần gian nhờ Con của Người
mà được cứu độ”. Thiên Chúa luôn ở về phía chúng ta
để ra tay cứu chứ không phải phạt.
Mùa
Chay là mùa của lòng yêu thương tha thứ. Bởi thế, việc ăn chay
trong mùa Chay, trước hết phải là xóa bỏ hận thù và hãy tha thứ.
Nhưng để có tha thứ, cần đến sự hòa giải. Anh chị em mất lòng
nhau, anh chị em có hố sâu ngăn cách bởi hận thù. Tinh thần chay
tịnh đòi anh chị em phải lấy lại lòng nhau, phải lấp đầy những
ngăn cách, để những gì thuộc về thù hận bị chôn xuống, những gì
là trao ban, là yêu thương sẽ bùng lên, vươn mạnh. Anh chị em
và tôi hãy nhớ kỹ, nhớ rõ hai điều quan trọng: Làm
sao có thể tha thứ, nếu không bao giờ muốn hòa giải. Làm sao có
thể nhận được ơn tha thứ, nếu không biết thứ tha.
Không
biết câu chuyện về cánh tay Chúa Giêsu trên thánh giá ban phép
lành để tuôn đổ ơn tha thứ cho tội nhân thực hư thế nào, nhưng
lòng yêu thương tha thứ của Thiên Chúa ngàn đời vẫn thế: bền vững
và cao ngất. Câu chuyện có thể không có thật, nhưng lòng yêu thương
tha thứ của ThiênChúa mãi mãi vẫn thật. Vì thế, dẫu cho không
có thật, câu chuyện vẫn đáng quý, vì nó phản ánh một sự thật rất
thật: LÒNG THIÊN CHÚA YÊU THƯƠNG
THA THỨ. Câu chuyện càng đáng quý, khi nó giúp
ta ghi lòng để học lấy lòng yêu thương tha thứ của Thiên Chúa
mà tha thứ cho anh chị em.
Thiên
Chúa đã không dạy bài học tha thứ suông, nhưng đã dạy bài học
tha thứ bằng chính mạng sống của Chúa Kitô. Nếu ngày xưa, con
rắn đồng trong sa mạc được giương lên, thì hôm nay, chính Chúa
Kitô được giương lên. Mãi mãi chúng ta biết ơn Chúa Kitô và khắc
sâu lời của Người: “Như Môisen đã giương
cao con rắn ở sa mạc thế nào, Con Người cũng sẽ phải giương cao
như vậy”.
Lm. VŨ XUÂN HẠNH
|
|