December 15, 2020

NHỮNG BÀI VIẾT XÃ HỘI

by NGƯỜI GIỒNG TRÔM

 

LỜI CẢM ƠN VÀ BÀI HỌC ĐỂ LẠI

14 tháng 12 năm 2020
                Giáo xứ tui vừa có Thánh Lễ ban Bí Tích Thêm Sức, dĩ nhiên là Đức Cha về ban ngoại trừ những lúc ngài bận đột xuất hay đi ngoại quốc công việc. Và chuyện cơm nước sau Thánh Lễ là chuyện thường tình.
                Ở cái xứ nghèo nên có lẽ cái gì cũng nghèo. Có một cái không nghèo đó là cái tình đến từ những người nghèo như chúng tôi. Cơm nước thì cũng vậy, chả có gì ngoài 2 món xem chừng ra đơn giản và dễ nấu chứ không cầu  kỳ phức tạp. Tiện thể có bác “gu gồ” nên càng tiện cho nhà bếp chúng tôi khi chế biến.
                Mời khách, hầu như ai ai cũng ngại thực khách có dùng đủ và ngon không ? Không chỉ chú tâm đến chuyện no nhưng rồi cần và cần lắm chữ chất vì ngày nay người ta chỉ nghĩ đến số và lượng.
                Đơn giản, món mì mà Đức Cha vẫn thường ăn những ngày du học được dọn ra. Lòng động lòng lo vì làm sao ở cái xứ nắng khô cỏ cháy và đầy mùi khét của “bọn đít mốc” như chúng tôi làm sao có thể làm hài lòng các đấng được. Thế nhưng rồi chữ tâm chúng tôi để lên hàng đầu và cứ nấu.
                Cơm nước xong, đêm tối xuống dần trên cõi thế … Đức Cha trở về tòa của mình là điều dĩ nhiên. Chúng tôi chuẩn bị tinh thần để tiễn “khách” sau phần tráng miệng. Thật ngạc nhiên khi vị “khách” đặc biệt đứng lên mà không về. Đức Cha quẹo tay trái và xoay người vào … bếp. Cũng lo lắm khi Đức Cha “nghía” đến nhà bếp của chúng tôi. Thì ra Đức Cha khen và cảm ơn nhà bếp.
                Thật ra mà nói, đây là chuyện hiếm có. Đơn giản là Đức Cha mà, làm gì có thời gian hay bận lòng đến với cái bọn bán mặt cho lửa bán đầu cho khói ! Thế nhưng chiều tối hôm nay Đức Cha lại nhớ đến phận hèn của những con người đó.
                Lời cảm ơn của Đức Cha phải chăng là bài học lớn cho những người có nhân bản dị dạng hay quên những người đã phục vụ mình.
                Ngày nay, lời cảm ơn và lời xin lỗi xem chừng ra thật quý và hiếm. Đơn giản là vì ai ai cũng nghĩ mình ở vị thế đó nên phải được phục vụ và nếu như phục vụ không theo ý muốn thì càng thêm khó chịu. Xin lỗi cũng vậy. Nhiều người nghĩ mình làm lớn nên chả cần phải xin lỗi ai và vì thế nhiều người khen những người như thế là “làm lớn mà làm láo”.
                Thế đó ! Có những chuyện hết sức nho nhỏ trong cuộc sống thôi nhưng lại là bài học lớn cho cuộc đời.
                Trong cuộc sống thường nhật, để có bát cơm ngon, để có cọng rau xanh, để có áo mặc và chỉ đơn giản là ly nước uống thôi cũng là sự góp công của biết bao nhiêu người. Tiếc rằng nhiều người cứ tưởng và cứ nghĩ là ta có tiền là ta mua được tất cả. Dĩ nhiên là mua được tất cả nhưng rồi tâm tình đặt vào những thứ mua được tất cả bằng tiền nó cũng chỉ là sự nể chứ không phục và nhất là không có sự trân quý.
                Lời cảm ơn của Đức Cha chiều nay phải chăng là bài học nhắc lại cho chúng tôi về lòng biết ơn nhất là với cuộc đời tận hiến của mình. Để có được một Thánh Lễ ban Bí Tích thêm sức được tròn đầy ý nghĩa, được sốt sắng và được như lòng mình ước mong đâu phải chỉ mình ta. Từ lẵng hoa cảm ơn Đức Cha – quý Cha đến bình hoa chưng trong Nhà Thờ cho đến từng cọng rác được quét dọn cũng được đan kết bởi bao tấm lòng. Kèm theo đó là những người đánh cồng chiên phải tập luyện và đứng giữa trời nắng nóng để làm cho buổi Lễ thêm trang trọng. Đó là chưa nói đến tấm lòng của những người có công dạy dỗ, vun trồng vốn liếng giáo lý và nhân bản nơi các em.
                Cuộc đời là vậy đó ! Từng bữa cơm cho đến giấc ngủ … biết bao nhiêu bàn tay góp vào để lo lắng cho đời ta mà đôi khi ta quên đi lời cảm ơn họ.
                Cảm ơn Đức Cha đã để lại hành động đẹp và lòng biết ơn với những con người bé nhỏ. Xin tri ân và xin tri ân Đức Cha, tri ân từng người đã tôn tạo, đã góp phần để đóng góp cho Thánh Lễ trang trọng cũng như dệt nên cuộc đời của kẻ bé mọn này.

Huệ Minh 2020

Như vậy là sang lắm ma ạ !

13 tháng 12 năm 2020

          Nhà nghèo, gia đình lam lũ nên chuyện cơm nước không còn lạ lắm ngay từ thuở học trò. Những món cơ bản như mắm kho quẹt, canh chua suông ... như đi vào lòng người làm và cả người ăn.

          Tăng cân lên ký là nỗi đau chả của riêng ai để rồi khi vào bếp thì nhiều người chọn cho mình rau của quả và cá hơn là thịt chả. Và hẳn nhiên là nó chọn cá nhiều hơn thịt vì nó cũng đang bị ... tăng cân.

          Món cá xem chừng ra dễ nấu và dễ tìm nhất ngoài chợ đó là cá hú.

          Ở cái quê nghèo này thì làm sao có bông lau cá bốp hay bống tượng như những chợ sang ngoài phố. Thế là chỉ có cá lóc, bông lau và diêu hồng và vài thứ nho nhỏ loanh quanh luẩn quẩn ở khe suối mà thôi. Mà cá cá đồng cá suối thì làm sao có được như ta nghĩ để rồi bông lau là chủ yếu.       

          Trưa hôm nay nhà đông hơn mọi bữa, bà con trong làng ra Trung Tâm để tĩnh tâm như thường lệ. "Ngày đặc biệt" nên rồi nó ra tay làm bếp. Đơn giản su xào và canh mướp đắng. Món chính nó chọn ... dĩ nhiên là cá hú.

          Giờ cơm đến, "địa" vòng quang một chút thì thấy cá không phải là món bà con mặn mòi cho lắm. Hỏi con bé ở gần bên người thiểu số tại sao bà con không mặn mòi cho lắm thì bé trả lời : "Với hỏ cá này là xa xỉ ! Cá này với họ là sang lắm ạ ! Họ đâu có để ăn. Thường chỉ ăn cá khô hay cá nục hấp thôi ma ạ !".

          "Họ" là ai ? Là người thân của mình và cả con bé con vừa ra trường nữa.

          Nhờ ơn Chúa, con bé về nhà để cùng chung chia với gia đình nhỏ những vui buồn trong cuộc sống. Điều hay nhất là con bé là người bản địa để rồi con bé có thể giải thích, chuyển tải cho những ai cần biết về văn hóa hay ngôn ngữ dân tộc của bé.

          Bé nói rất thật, nói bằng cả tấm lòng : "Như vậy là sang lắm ma ạ !"

          Vâng ! Ma xin thưa lại với con là ma nghe con nói ma đắng lắm con ạ !

          Con cá ma mua cũng thuộc loại bình thường chứ chả sang trọng gì với người Kinh. Còn với con và "họ" là điều sang ! Nghe đau lắm chứ con !

          Thế đó ! Nhiều khi trong cuộc sống, mình may mắn và hạnh phúc hơn nhiều người lắm nhưng có khi mình không chịu hiểu.

          Thật ra cách đây 20 năm có, khi đồng hành một thời gian nơi vùng khỏ, ít nhiều gì nó cũng hiểu được cái nghèo, cái khổ của những người kém bất hạnh ở nơi đây.

          Nghĩ lại cuộc đời, có khi mình may mắn và sướng quá để rồi mình bị đánh mất đi cái cảm thức với người nghèo. Và tệ hại hơn là có khi cuộc đời của mình quá sung túc để rồi thiếu một chút gì đó hay mất một chút gì đó là ta dễ ai oán. Tâm trạng ai oán thiếu điều này không có điều nọ không phải của riêng ai mà là của rất nhiều người vì họ không bao giờ thấy mình đủ.

          Thật vậy, phải có những trải nghiệm sống thật thì mới thấy được sự thật trong cuộc đời. Đôi khi chỉ phớt qua một chút xíu những mảnh đời nghèo thôi thì làm sao ta mới hiểu nỗi đau của người khác.

          Ý thức được điều may mắn, nó luôn dặn "sắp nhỏ" trong nhà là phải biết quý trọng từng hột cơm và cả đồ ăn thừa lại. Không phải hở ra là đổ hay bỏ nhưng tận dụng với những món có thể hâm lại để ăn. Nó luôn dặn "sắp nhỏ" rằng phải tiết kiệm vì xung quanh mình còn nhiều người đói kém lắm.

          Cuộc sống ngày càng đối diện với những khó khăn mà không ai nói trước được như nạn dịch đang diễn ra như hiện nay. Vốn dĩ đã khó nay lại khó hơn để rồi con người phải đấu tranh với sự sống còn của cuộc sống.

          Với tất cả tâm tình và nhất là với thực tại của cuộc đời, nó được nhắc nhớ từ những tâm tình sống cạnh và sống bên để rồi từ đó càng ý thức rằng mình may mắn hơn nhiều người. Khởi đi từ ý thức đó, mình được đánh động để chia sẻ với những người kém may mắn hơn mình cũng như trân trọng những gì mà mình đang có.

13 thang 12 nam 2020

 

NGƯỜI ĐI XA ĐỂ LẠI CHỮ TÌNH

10 tháng 12 năm 2020

          Nhỏ bé và thật bé nhỏ để làm sao có thể biết Anh. Chỉ biết Anh qua những người bạn, những người thầy. Đơn giản vì Anh sống trọn vẹn chữ tình trong cõi nhân sinh.

          Ngày xưa, Anh vào Nhà Dòng và Anh thuộc lớp Phanxicô. Vì lý do nào đó, Anh cùng một số bè bạn xem như là "tu xong". Dẫu rằng "tu xong" nhưng lòng Anh vẫn hướng về những người bạn vẫn còn tu.

          Chân ướt chân ráo vào Nhà Dòng với bao bỡ ngỡ. Được biết Cha Cố Phanxicô Xaviê Nguyễn Hữu Hòa như người Anh, người Bạn và người Thầy trong đời tu. Có những lúc bất đồng quan điểm, có những lúc không cùng nghĩ suy nhưng mãi mãi vẫn là người Cha yêu dấu Hòa Mắm (biệt danh Hòa Mắm cũng như Th Down gắn liền với Cha khi một thời dong duỗi bán ... nước mắm và thằng em ở cùng với những đứa down)

          Cha thương chỉ dạy cho rất nhiều điều. Từ lời ăn tiếng nói và nhất là Cha không cho ăn 1 cái bánh vẽ như bao người quen thói. Ở cái quán cà phê cóc nay đã giải tỏa cạnh Nhà Dòng vẫn còn nhớ như in lời Cha dạy : "Bồ biết đó ! Vô Nhà Dòng cũng có chuyện này chuyện kia ... Bồ thích thì Bồ vào còn không thì Bồ đừng vào. Trong Nhà dòng...".

          Những lời của Cha Cố Hòa Mắm vẫn còn vang vọng và vẫn còn đúng và quá đúng cho đến hôm nay.

          Thằng đệ của Hòa nước mắm có biết ai đâu trong Nhà Dòng. Từ từ qua Cha, thằng đệ biết kha khá về những mối thân tình, những người giúp Cố Hòa Mắm tôn tạo và nhất là mua lại di sản thánh thiêng Đồng Hòa.

          Thương nhất là 2 cây vàng lo hậu sự cho Bà Cố thì "Hòa Mắm" về "cuỗm" đi mất để mua đất cho Đồng Hòa. Ngày nay có lẽ hợp đoàn trên Thiên Quốc thì Mẹ và con mỉm cười.

          Không chỉ về nhà "đào" của Bà Cố, "Hòa Mắm" lang thang đây đó để kiếm tiền lo cho cái vùng nghèo ven biển.

          Còn đó một Thanh Long ngày xưa chung đệ tử giúp Hòa Mắm. Còn đó nhiều và nhiều tấm lòng khác nữa. Thế nhưng rồi có một khuôn mặt đẹp từ thần thái cho đến cung giọng có lẽ là Gioan Vĩnh An.

          Không còn ở trong Tu Viện nữa nhưng lòng Anh Gioan vẫn hướng về Tu Viện để sẻ chia những vui buồn khó khăn của Nhà Dòng. Anh là luật sư để rồi Anh cùng chung ta góp sức để "xin lại" những mảnh đất của Nhà Dòng được người ta "xin mượn". Có lẽ mảnh đất ghi dấu lịch sử đó là Học Viện Thủ Đức (Bệnh viện Thủ Đức ngày nay), trại già Scala, bệnh viện Đống Đa ... và nhiều nơi khác nữa.

          Anh đã hết mình và hết tình để đòi lại công bằng và công lý.

          Cha Cố "Hòa Mắm" cũng đã nhiều lần nại đến Anh và gia đình (có cả chị Bông) để chung chia nỗi khổ ở vùng Đồng Hòa ven biển. Chị Bông, Mẹ của Anh và nhiều người trong thân tộc cũng đã chung chia với Hòa nước mắm và nhiều người khác nữa.

          Khi Anh mất, một người bạn cùng lớp đã để lại một dòng cảm xúc ghi dấu về Anh.

          Đang đi tu nhưng rẽ ngã thì Anh ôm chầm lấy người bạn cùng lớp. Anh hướng dẫn cũng như chia sẻ kinh nghiệm về nghề luật sư cho người anh em cùng lớp. Ân tình của Anh vẫn còn đó và có đó với nhiều người.

          Điểm son nhất đời Anh có lẽ là biên tập viên, phiên dịch và đọc thuyết minh chương trình Thế Giới đó đây hay nghiên cứu về đông vật của Đài Truyền Hình. Giọng Huế nhè nhẹ đưa khán giả vào mê cung của khoa học nghiên cứu.

          Phận người, rồi ai ai cũng phải ra đi. Chuyện quan trọng là mình sống như thế nào trong những tháng ngày trong cõi tạm.

          Anh và Cha Hòa nước Mắm cũng như nhiều người khác nữa đã hoàn thành hành trình dương thế của đời mình cách tốt đẹp và trọn vẹn. Đơn giản là Anh và cố Hòa Mắm đã sống đủ nghĩa đủ tình với tất cả mọi người.

          Chiều hôm nay, cộng đoàn dân Chúa sẽ tề tựu về ngôi nguyện đường dòng Đức Bà ở đường Nam Kỳ Khởi Nghĩa thân quen để cầu nguyện cho Anh, để các con anh chịu tang Anh ... Chắc có lẽ mọi gười mãi mãi không bao giờ quên khuôn mặt hiền lành và nhân hậu của Gioan Vĩnh An.

          Cầu chúc Anh Vĩnh hằng và An lành trong vòng tay yêu thương của Chúa. Hẹn gặp nhau trong Nước Trời Anh Gioan nhé !

 

TIẾC CHI LỜI CẢM ƠN

10 tháng 12 năm 2020

          Sống chung một nhà, ăn chung một mâm và có khi cùng hiệp chung một Thánh Lễ. Thời gian cùng sống không phải 1 hay 2 ngày nhưng là vài tháng. Chuyện ngạc nhiên hiếm thấy đó là lời chào và cảm ơn.

          Lời chào cao hơn mâm cỗ và lời cảm ơn thể hiện nhân bản của mình.

          Thường, chả biết do Cha Mẹ dạy hay ăn vào trong máu của mình hồi nào không biết để rồi dầu cho ai đó chở mình đi 1 đoạn đường gọi là xe ôm hay bán cho mình ổ bánh mì thì khi xuống xe hay nhận bánh mình không quên nói lời cảm ơn. Với hiện tượng mới xảy ra nhất như thế này làm cho mình không khỏi nghĩ suy. Đây có phải là kiểu sống của một người tạm gọi là người hay là người mà đi đâu người ta vẫn gọi mình là "thầy" vì chủ thể xưng là "thầy".

          Mình ngạc nhiên và thấy làm lạ là dẫu rằng người nào đó chỉ là chị bếp trong nhà thôi thì "dù đến dù đi ta vẫn tạ ơn người, tạ ơn em ...".

          Khi anh ra đi không người đưa tiễn, khi anh đi rồi chẳng nói lời cảm ơn !

          Phải chăng đây là con số nhỏ hay là trào lưu sống vô ơn và thiếu nhân bản trong xã hội ngày hôm nay ?

          Chúa Nhật vừa rồi, khi ngồi tòa quá trưa cũng như kéo dài, dĩ nhiên ai cũng mệt. Đang khi giải tội cùng thì chợt nhìn trước bỗng thấy 1 chai nước từ đâu đó đến với Cha Quản Xứ. Hình ảnh đẹp của một người biết lo toan và phục vụ người khác. Ngỡ chừng như người khác cũng có nhưng chuyện là không !

          Từ hình ảnh đó, ta bắt gặp khuôn mặt dị dạng trong nhân cách. Kiểu dị dạng này như người thường nói đó là lối sống "thượng đội hạ đạp". Hay dí dỏm một chút, người ta nói cung cách sống này là sống nghề thợ may (nghĩa là trên nâng dưới đạp).

          Và, một người bình thường với nhân cách bình thường sẽ không ai làm như thế. Tiếc thay cho những ai chạy theo lối kiểu bưng bê như thế này. Chuyện quan trọng là không qua mắt người khác được nên rồi nhân cách ấy cứ như lộ ra dần ánh sáng.

          Thương ! Giận ! Trách ! Hờn ! Oán ! ... chăng !

          Xin thương là thương hơn là giận, là trách, là oán ... vì lẽ thương cho nhân cách không bình thường.

          Ở chung một nhà, người nấu bếp dù họ chỉ lui thủi trong bếp thôi nhưng họ đặt hết chữ tâm vào từng nồi cơm, tô canh và dĩa cá. Họ, dù chỉ ở góc độ thấp hèn thôi nhưng họ đã nâng niu từng bữa ăn cho các thành viên trong gia đình để rồi cần và cân trọng ở cái con người nằm trong xó bếp.

          Điều đáng tiếc là nhân cách dị dạng không cần biết người nấu bếp đó là ai và chả quan tâm đến họ. Chuyện họ cần là họ chỉ đến bữa ăn là phải có cho họ và họ không trân trọng ai hết.

          Chuyện gì đến là nó đến thôi. Không chào, không hỏi và không một lời cảm ơn dẫu người đó là người rất bé trong ngôi nhà bao la bát ngát. Hành vi ấy trở thành bài học lớn cho những ai ở lại.

          Chả lẽ mình già nên mình khó tính chăng ? Hình như là không đâu í ! Chuyện xin lỗi, chuyện cám ơn, chuyện biết ơn và chuyện chào đi là chuyện nhỏ và chuyện dễ cũng như nhân bản nhất trong đời sống con người cơ mà. Có khi chỉ đến chơi trong chóng vánh nhưng khi ra về người khách lại tìm đến tận từng người để nói lời từ biệt.

          Thật ra mà nói, nhân cách hay nhân bản cũng tùy người. Có người xem ra học cao hiểu rộng nhưng nhân bản và nhân cách quá kém. Họ cứ nghĩ cái gì họ cũng biết nhưng điều cần biết nhất trong đời họ đó là họ không biết điều.

          Chiều hôm Chúa Nhật ấy, bù lại cho chuyện nhìn thấy khập khiễng với chai nước "chạy" đến bề trên cũng như chuyện nhân bản dị dạng của ai đó thì có con bé thật dễ thương. Nhìn bề ngoài có lẽ nó không xinh như bao đứa con gái khác và có khi nó còn đen hơn mấy đứa bạn đang chờ lên lãnh bí tích hòa giải nữa nhưng lòng nó thật đẹp : "Cha ơi ! Cha có mệt lắm không ?".

          "Cha ơi ! Cha có mệt lắm không ?" Vỏn vẹn chỉ với 7 từ thôi nhưng đã xua đi cơn khát và cơn mệt cũng bay biến mất.

          Thế đó ! Một con bé dân tộc, một con bé không cao sang quý phái như người Kinh nhưng nó có cảm thức về cha của nó để nó bộc bạch lời thăm hỏi.

          Dĩ nhiên cuộc đời có này có khác và đâu đó là bài học cho chính ta về người vô ơn và nhân bản kém. Nhờ những người như vậy chỉ dạy, mình sẽ cân chỉnh lại đời mình hơn để rồi sống sao không cần biết nhiều và biết điều.

          Và với con bé hỏi "Cha ơi Cha có mệt không ?" là bài học cho mình để mình biết quan tâm đến người khác hơn là quan tâm chính mình.

          Đời vẫn là chuỗi ngày dài để học. Học, học nữa và học mãi để có một nhân cách tròn đầy và nhân bản đủ lớn để hành xử với người khác có thể.

 

CHÍ TÀI TÌNH VÀ MỐI TÌNH ĐẸP

10 tháng 12 năm 2020

          Anh nằm xuống thật bất ngờ.

          Anh ra đi không một lời hẹn ước

          Anh ra đi không một lời trối trăng nhưng ... Anh là một nhân cách lớn và cung cách sống của Anh là lời trăng trối tuyệt vời nhất cho những ai còn sống.

          Anh đã hơn một lần bị gia đình bạn gái gán cho cái gọi là "xướng ca vô loài" để rồi phải chia tay dù cố gắng hết sức mình. Anh không phải như những người để lại tiếng không tốt cho đời sống hôn nhân gia đình. Anh nằm xuống nhưng cung cách về tình cảm, về sự chung thủy và lo lắng cho gia đình còn đậm mãi trong con người của Anh.

          Mới đây thôi, chương trình Gõ Cửa Thăm Nhà đã đến thăm nhà Anh. Người dẫn chương trình và người xem chương trình này đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác. Nhất là khi Anh nằm xuống cuộc đời Anh đã để lại nỗi niềm thương nhớ cho biết bao nhiêu người.

          Anh hạnh phúc nhất, may mắn nhất đó chính là Anh sở hữu được một chuyện tình quá đẹp. Vợ Anh, có lẽ người hiểu, yêu và thương Anh nhất trên đời này.

          Mở lại chuyện tình ngày xưa, cũng không đơn giản và thuận buồm xuôi gió như bao chuyện tình khác. Anh đã có người yêu và Chị cũng có người đón nhưng rồi như một cơ duyên để Anh Chị đến với nhau trong 42 năm qua.

          Vì hoàn cảnh đất nước, cả Anh và Chị vượt biên tìm đời sống mới. Và dĩ nhiên, khó để mà giữ được nhau vì như ông bà ta nói "xa mặt cách lòng". Thế nhưng chuyện tình giữa Anh và Chị vẫn cứ khắng khít từ ngày đầu đến ngày sau hết khi Anh không còn nữa.

          Mấy chục năm chung sống, Anh và Chị không có con. Dĩ nhiên buồn chứ chẳng thể vui nhưng Anh và Chị có tiêu chí sống để rồi dù không có con nhưng chuyện tình của Anh - Chị vẫn đẹp. "Bé" Heo và Anh ngày mỗi ngày vẫn tôn tạo cũng như tôn vinh tình yêu của nhau và cho nhau. Chị yêu Anh và chăm chút cho Anh từng bữa cơm. Món mà Anh thích nhất chị nấu đó là cá kho tộ. Bạn Anh phải trầm trồ và chỉ mong dù là nước cá thôi chứ cũng chả cần là cá. Anh được Mẹ thương, Chị thương dẻ xương cá cho ngay khi còn nhỏ để rồi khi về chung sống với Chị, Chị đã làm điều đó thay Mẹ và Chị của Anh bằng cả tấm lòng và với tấm lòng.

          Yêu Anh nhưng tôn trọng sở thích, Chị vẫn để Anh xa nhà đi diễn. Chị không ích kỷ để giữ Anh lại cho riêng mình mà Chị đứng sau lưng để Anh bước lên sân khấu.

          Anh tâm sự : "Mình có được như ngày hôm nay tất cả là nhờ vợ. Vợ thương và lo lắng cho mình tất cả".

          Đúng như vậy ! Chị đã khép mình lại và chị ẩn mình sau ánh đèn sân khấu để trở thành nhân viên cho Xứ Mỹ. Chị thanh thản trở thành viên chức bình thường để vun tròn cho sứ vụ làm vợ của Anh.

          Bỡ ngỡ, ngạc nhiên khi mọi người biết chị là người ngoại nhưng trở lại đạo Công Giáo. Tâm tình của Chị thật dễ thương : "Tuần nào mình cũng đi Lễ Nhà Thờ. Mình tham gia ca đoàn hát Lễ. Mình cầu xin cho Anh được khỏe và bình an để phục vụ cho mọi người".

          Khởi đi từ niềm tin vào Chúa để rồi sóng gió đến với cuộc đời thì Anh Chị đã vượt qua cũng như giữ vẹn mãi chữ tình trong nhiều năm gắn bó. Niềm tin vào Chúa đã gói ghém mối tình đep của Anh Chị.

          Nhìn và nghe Anh - Chị nói chuyện, cảm thấy nghẹn lòng và trân quý chuyện tình của Anh - Chị. Chị luôn luôn ở bên Anh và dù đi xa để diễn nhưng ngày nào cũng nói chuyện với nhau.  Có khi dù biết là ngủ nhưng nhớ thì vẫn gọi và cứ gọi. Da diết với nhau là như vậy đó. Chỉ vì tôn trọng sở thích cũng như tài năng, Chị mới để cho Anh đi diễn xa nhà như thế. Thường thì Anh về với vợ rất thường xuyên, chỉ vì Covid nên lần đầu tiên trong đời 5 tháng Anh - Chị xa nhau.

          Rất đàn ông, rất thẳng thắn : "Tôi chỉ khóc cha và khóc mẹ nhưng rồi lần này xa vợ nhớ vợ quá nên khóc !".

          Lượt lại nhiều vai diễn, đạo diễn đưa Anh vào những vai xem chừng ra lăn nhăng và lả lướt. Thế nhưng rồi sau ánh đèn sân khấu là một mẫu mực của sự chung tình.

          Hẳn nhiên sự ra đi của Anh không chỉ để lại sự thương nhớ vô vàn nơi người vợ hiền và ngoan cũng như gia đình thân tộc mà nhiều và nhiều người lắm thương nhớ Anh. Bao nhiêu kỷ niệm về Anh đã được gợi lại khi nghe tin Anh đi xa.

          Những nụ cười, những món quà, những cung cách sống bình dị vẫn còn ở lại mãi trong lòng của anh chị em nghệ sĩ. Đi xa về là có quà cho Vợ, có quà cho những đứa em.

          Dĩ nhiên hụt hẫng, bàng hoàng, thương nhớ nhưng âu cũng là thân phận của con người không sao tránh nỗi cái chết. Thế nhưng rồi trong góc cạnh của niềm tin và cuộc đời tận hiến, ta bắt gặp Anh là một nhân cách lớn. Anh đã hoàn thành vai diễn của mình cách tuyệt vời và để lại trong lòng khán giả sự mộ mến chân thành.

          Mừng và vui với Anh bởi lẽ Anh đã để lại mẫu gương của sự trung thành và chung thủy trong giới văn nghệ sĩ. Được như Anh, có như Anh không phải là chuyện dễ. Anh cũng đã phải đấu tranh, đã phải cố gắng sống cho tròn nghĩa vợ chồng và nhất là người chồng mẫu mực.

          Thật sự, ai ai cũng muốn có một người vợ ngoan hiền cũng như một chuyện tình đẹp như Anh nhưng chưa chắc có. Anh không giàu, không khoe mẽ, không đánh bóng tên tuổi, không tạo xì căng đan nhưng Anh đã để lại trong lòng nhiều khán giả sự trân quý, trân quý thật nhiều về nhân cách sống, người chồng mẫu mực phía sau ánh đèn màu sân khấu.

          Giờ này, ai ai cũng mong Anh an bình an nghỉ. Thật thế, mong Anh đi bình an Anh nhé.

 

9 tháng 12 năm 2020

"Con người thật mong manh, ngọn đèn trước gió cha nhỉ"

          "Hihi dạ. Con người thật mong manh, ngọn đèn trước gió cha nhỉ". Đó là cảm xúc của một người quen khi xem những bài viết, những bài chia sẻ hàng ngày của bỉ nhân hay nói về sự chết, về ngày cuối.

          Không phải là thật mong manh mà là quá mong manh.

          Thật vậy, đời con người dù là bất cứ ai nhưng không thể nào tránh khỏi cái chết và cái chết không ai biết được. Ngày sinh có nhưng ngày tử vẫn còn bỏ ngõ không ai biết được. Có khi con người cố níu kéo sự sống của mình nhưng ngoài tầm tay với. Có người nằm một chỗ qua tháng này đến năm kia dẫu không thể tự mình sinh hoạt cá nhân nhưng không thể nào đi được. Sự sống xem ra quả là mầu nhiệm.

          Đời người thật vắn vỏi như Thánh Vịnh nhắc nhớ :

           Kiếp phù sinh, tháng ngày vắn vỏi, 

          tươi thắm như cỏ nội hoa đồng,

           một cơn gió thoảng là xong, 

          chốn xưa mình ở cũng không biết mình. (Tv 103, 15.16)

          Lời Thánh Vịnh này đã diễn tả sự hữu hạn của cuộc đời, sự mong manh của thân phận con người. Như bông hoa sớm nở chiều tàn, chúng ta dù là ai đi nữa, tất cả rồi cũng sẽ đi đến một chung cuộc biến tan...

          Chết là cuộc sống này chấm hết, và mọi cái ta sở hữu cũng chấm dứt. Không ai chết hai lần và cũng không ai chết thay ai, mỗi người đều phải chết cho cái chết của riêng mình, chẳng ai tránh khỏi định mệnh đó: “Hodie mihi, cras tibi” – Nay người, mai ta. Thật là điều “cay đắng đối với ai đang an hưởng tài sản của mình, đối với người không phải âu lo, người thành công trong hết mọi việc, người còn khỏe mạnh để hưởng thú vui” (Hc 41,1).

          Mỗi khi nhìn thấy ai đó chết, khi đối diện với cái chết thì ta thấy mình mất hết, mất cả đời mình, nên dễ có một cái nhìn sầu thảm, sinh ra thất vọng chán chường (Sm 12, 23). Tuy nhiên, sự khôn ngoan đích thực thì vượt xa cái nhìn ấy, nhất là khi nhận biết thân phận mình cũng như vạn vật nằm trong vòng chuyển hóa, hết đời con sâu thì chào đời cánh bướm. Chết chỉ là một cách thuận theo lẽ Trời. J.L.Mc Creery cũng đã xác tín: “Chẳng có gì mất cả! Những vì sao lặn xuống để rồi mọc lên sáng hơn ở bờ bên kia”.

          Đối diện hay đứng trước cái chết, thánh Phanxicô Assisis dạy ta: “Đừng giữ gì cho mình, để Đấng đã phó dâng tất cả vì anh em có thể đón nhận con người toàn vẹn của anh em”. Theo gương Chúa Giêsu, thánh Phanxicô biến sự chết thành một biểu hiện của tình yêu trọn vẹn và một sự tin tưởng tuyệt đối. Đó là lý do ngài ca ngợi cái chết, vì dưới cái nhìn về nó, ngài thấy mọi thứ đều sáng rực. Ánh sáng này là bí mật tối hậu của cuộc đời. Đó là ánh sáng của Agape: một sự hiệp thông vĩnh viễn với Đức Kitô.

          Hơn một lần, ta bắt gặp Nhạc sĩ Văn Cao có những vần thơ nói về vấn đề sống-chết nghe như âm hưởng của Lời Chúa vậy : “Giữa sự sống và sự chết, tôi chọn sự sống. Để bảo vệ sự sống, tôi chọn sự chết”. Sự sống là cái gì quý giá nhất trong cuộc đời, đáng cho ta nâng niu, bảo toàn. Thế nhưng rồi ta đừng cố níu lấy sự sống tạm bợ này, vì ta chỉ chết cái chết của hình hài thể lý chứ không phải cái chết của tâm hồn linh thiêng bất tử. Chính thái độ tham sống sợ chết đến độ bấn loạn tâm thần mới làm ta chết cách não nề, khốn đốn và u ám nhất. Thái độ tham sân si và giận hờn sẽ làm cho cuộc đời con người không bao giờ bình an và hạnh phúc.

          Có những cái chết ra đi thật bất ngờ để rồi ta được mời gọi tỉnh thức. Mùa Vọng cũng mời gọi ta sống tỉnh thức để chờ Chúa dến nhưng rồi sống tỉnh thức là điều không dễ, tự sức ta không thể được. Chúa Giêsu cho thấy tỉnh thức phải luôn đi đôi với cầu nguyện, “Vì tinh thần thì hăng say, nhưng thể xác lại yếu hèn” (Mt 26,41). Sống thân thiết với Chúa là cách sống tỉnh thức tốt nhất. Chính Chúa đã xác định: “Không có Thầy, anh em chẳng làm gì được” (Ga 15, 5).

          Có chuyện kể về vị đan tu tên là Mésique, khi hấp hối sắp chết, ông đã thều thào nói những lời cuối cùng với các anh em như sau: “Tôi chỉ khuyên anh em một bài học mà tôi đã cảm nghiệm và rút ra được sau 12 năm thinh lặng để sám hối trong căn phòng kín này là: ai luôn ý thức mình sẽ chết thì sẽ không còn cố tình phạm tội nữa”.

          Thường xuyên suy gẫm về sự chết là cách thế hữu hiệu để sống thật đẹp đời mình. Cha Charles de Foucault khuyên ta: “Bạn hãy sống như bạn sẽ chết vào tối nay”.

          Blanchecotte đã đưa ra một câu châm ngôn rất hữu ích cho đời sống mỗi người chúng ta: “Hãy suy nghĩ như mình sắp chết, nhưng hãy hành động như mình bất tử”.

          “Suy nghĩ như mình sắp chết”: giúp chúng ta dễ xóa bỏ những tham, sân, si; dễ buông bỏ những danh, lợi, thú; dễ từ bỏ những vương vấn và thái độ bám níu vào cuộc đời tạm bợ này.

          “Hành động như mình bất tử”: coi như mình chẳng bao giờ chết, vì mọi hành động đều có giá trị vĩnh cửu. Điều quan trọng không phải là suy nghĩ nhiều, mà làm thế nào để yêu mến nhiều.

          Và mỗi người chúng ta cần phải khẳng định về chính mình như thánh Phaolô: “Đối với tôi, sống là Đức Kitô, và chết là một mối lợi” (Pl 1, 21). Lợi là vì Chúa Kitô chính là sự sống mới của ta; lợi là vì cái hư hoại trong ta sẽ trở nên bất hoại, cái khả tử sẽ nên bất tử nhờ Đức Kitô (1Cr 15, 53).

          Với niềm tin Kitô giáo, ý nghĩa và giá trị cuộc sống của ta chỉ ở nơi Chúa mà thôi. Đừng bao giờ đặt vấn đề để qui hướng về bản thân mình như Nguyễn Du: “Bất tri tam bách dư niên hậu, thiên hạ hà nhân khấp Tố Như”. (Không biết 300 năm về sau, thiên hạ ai người khóc Tố Như.

          Tất cả sẽ chấm hết khi con người tắt thở. Tất cả những gì đời con người ky cóp cũng để lại cho người khác xài.

          Vậy nên chăng ta hãy bình tĩnh sống và hãy sống như hôm nay là ngày cuối cùng của đời mình. Và nhất là hãy sống làm sao để khi mình nhắm mắt, mình mỉm cười và mọi người phải khóc vì thương nhớ mình.

 

 

THƯƠNG AI ? AI THƯƠNG ?

3 tháng 12 năm 2020

          Trong tình thân, ông anh kết nghĩa đưa tin Cha Luca Phạm Quốc Sử vừa về nhà Cha nơi đất khách quê người.

          Và trong tình thân, Anh nói sơ qua về vị tiến sĩ hiền lành và khiêm nhường vừa về nhà Cha. Người quá cố có người anh ruột là Cha Cố Tri trước đây là cha Chính Xứ Vinh Sơn 6 cũng đã về nhà Cha nhiều năm trước.

          Có lẽ Anh cũng như Em và Em cũng như Anh. Điểm chung của Anh Tri và Em Sử vẫn là hiền lành và khiêm nhường, nhất là biết yêu thương và quan tâm người khác.

          Còn nhớ những ngày đến Vinh Sơn 6, ấn tượng nhất vẫn là chai xăng được để trong phòng Cha Cố. Cứ đến đó Lễ, Lễ xong về là vị Hội Đồng Giáo Xứ vào phòng Cha Cố lấy chai xăng đổ cho Cha bé.

          Thương là vậy đó ! Chai xăng thời ấy chắc tầm 16 ngàn. 16 ngàn chả là gì nhưng gói ghém cả tấm lòng của Cha Cố Tri - Vinh Sơn 6. Dẫu là một hành động nhỏ, một ít tiền của chai xăng nhưng thể hiện một tâm hồn thanh khiết và cao thượng cũng như biết lo cho người khác nhất là sợ Cha dâng lễ về dọc đường ... đẩy xe.

          Cuối thư, người Anh chua 1 câu : "Hôm qua con có đưa bài Cheo Reo lên, nói chung dân tộc thấy thương lắm..."

          Đọc câu này của Anh, xin lỗi Anh, cho em cười một lát. Ai thương ai vậy Anh ? Họ thương mình hay mình thương họ.

          Đúng như Anh nói, khi nhìn thấy cung cách sống, đời sống của họ thì mình thương họ thật vì họ nghèo. Từ đời sống đến thức ăn của những người anh em dân tộc thiểu số xem chừng là đơn giản, không có cái chuyện sơn hào hải vị như người Kinh.

          Có những người dị ứng với món ăn của họ. Và dĩ nhiên họ cũng dị ứng với những món ăn của ta. Thế cho nên cần nhất là tôn trọng nhau để mà sống và cũng tôn trọng suy nghĩ của nhau.

          Mình, ở góc độ sung túc và có khi là giàu có hay ở "chiếu trên" mình sẽ nhìn họ khổ và mình thương. Thế nhưng rồi, ở góc độ của họ, họ nhìn thấy thương mình vì mình lăn tăn nhiều chuyện quá, mình lo lắng nhiều quá, mình bận tâm nhiều quá.

           Nếu như bỉ nhân không nhầm thì từ trong tiềm thức của những người thiểu số thì họ hiền lành và không có gian dối. Khi họ sống gần người Kinh thì những thói xấu của người Kinh len lỏi dần sang họ. Khổ mội nỗi là điều tốt của người Kinh họ không chịu học hay chậm hiểu và ngược lại, điều xấu và điều không tốt của người Kinh thì họ học và đem ra áp dụng rất nhanh. Nhìn những người thiểu số biến chất sao thấy chạnh lòng.

          Chung chung mà nói thì tính cách, cung cách sống của người thiểu số vẫn là nhẹ nhàng và thanh thoát. Có khi họ đói ăn, khát uống nhưng lòng của họ xem ra bình an và thanh thản. Người Kinh thì quá bon chen với cuộc sống để rồi cứ phải lao đao vất vả cả cuộc đời.

          Chuyện dịch bệnh cũng thế ! Ở những thành phố lớn hay Sài Thành thì quả là đáng lo ngại nhưng ở cái vùng nghèo này dường như chả có gì là quan trọng. Đơn giản là họ cũng chả có tiếp cận với thế giới bên ngoài nhiều. Có chăng là họ chỉ quanh quẩn trong buôn làng của họ. Dĩ nhiên họ cũng di dân nhưng cũng chưa là gì so với những người Kinh.

          Và như vậy, ta vẫn thấy nơi người thiểu số có điều gì đó xem ra thanh thản với cuộc sống. Có khi như vậy cũng là hay vì lẽ khi xuôi đôi tay nằm xuống cũng chả mang theo được thứ gì.

          Dĩ nhiên trên cuộc đời này chả có gì gọi là hoàn hảo, chả có lối sống nào là tuyệt đối. Chuyện cần thiết nhất vẫn là chọn lựa cung cách sống nào cho phù hợp với mỗi người chúng ta mà thôi.

          Ai thương và thương ai cũng cần phải nghĩ lại. Có khi mình thấy thương người nghèo nhưng xét cho bằng cùng thì ai thương ai mới là chuyện quan trọng. Đơn giản là khi nằm xuống thì dù giàu hay nghèo, dù sang hay hèn cũng chỉ có nhiêu đất gói gọn con người của ta mà thôi. Chính vì vậy, có lẽ nên chăng nên bình tĩnh sống và bớt bon chen giành giật hay cứ như là Cha Cố Tri và Cha Cố Sử hiền lành và khiêm nhường.

          Sống hiền lành và khiêm nhường như Cha Cố Tri và Cha Cố Luca Phạm Quốc Sử có lẽ an tâm có một chỗ trong cung lòng của Thiên Chúa hơn ai hết vì lẽ trong phúc thật 8 mối, có lời chúc phúc của Thiên Chúa : Phúc thay ai hiền lành vì họ sẽ được đất hứa làm gia nghiệp. 

 

Bàn Tay Phải Của Chúa Giêsu

Bàn Tay Phải Của Chúa Giêsu

Có rất nhiều giai thoại kể về những tượng thánh giá cổ xưa.... Tại một nhà thờ bên Tây Ban Nha, có một tượng thánh giá cổ rất đặc biệt. Cánh tay trái của Chúa Giêsu vẫn còn đóng vào gỗ giá, nhưng cánh tay mặt thì rời ra và đưa đến phía trước trong tư thế ban phép lành.

Người Tây Ban Nha kể về nguồn gốc của tượng thánh giá này như sau: Một hôm có một tội nhân đến xưng tội với vị linh mục chính xứ ngay dưới cây thánh giá này. Như thường lệ, mỗi khi giải tội cho một tội nhân có quá nhiều tội nặng, vị linh mục này tthường tỏ ra rất nghiêm khắc. Ngài ra việc đền tội nặng cũng như ngăm đe nhiều điềụ

Tội nhân ra về, lòng cảm thấy nhẹ nhàng. Nhưng tính nào tật ấy, không bao lâu, người đó sa ngã lại. Lần này, sau khi anh xưng thú tội lỗi, vị linh mục lại đe dọa như sau: "Ðây là lần cuối cùng tôi giải tội cho ông".

Nhiều tháng trôi qua, tội nhân lại đến quỳ dưới chân linh mục cũng bên dưới cây thánh giá và lại xin ơn tha thứ một lần nữa. Nhưng lần này, vị linh mục đã dứt khoát. Ngài trả lời: "Ông đừng có đùa với Chúa. Tôi không thể ban phép giải tội cho ông nữa".

Nhưng lạ lùng thay, khi vị linh mục vừa khước từ tội nhân, thì ông bỗng nghe một tiếng thì thầm từ bên thánh giá. Bàn tay phải của Chúa Giêsu bỗng được rút ra khỏi thánh giá và ban phép lành cho hối nhân. Và vị linh mục nghe được tiếng thì thầm ấy như sau: "Chính ta là người đã đổ máu ra cho người này, chứ không phải ngươi".

Từ đó, bàn tay phải của Chúa Giêsu cứ ở mãi trong tư thế ấy, như không ngừng mời gọi con người đến để ban ơn tha thứ...

Kinh Thánh thuật lại rằng trong cuộc hành trình tiến về đất hứa, khi đi qua giữa sa mạc, dân Israel đã bị rắn cắn. Môi sen đã sai đúc một con rắn đồng và treo lên một ngọn cây để tất cả những ai bị rắn cắn, nhìn vào con rắn đồng ấy đều được chữa lành...

Chúa Giêsu cũng mời gọi chúng ta nhìn lên thập giá của Ngàị

Nhìn lên thập giá của Ngài để thấy được án phạt của tội lỗị

Nhìn lên thập giá để thấy được tình yêu bao la của Chúạ

Phải, bên kia sự độc ác của tội lỗi, Chúa Giêsu chỉ muốn chúng ta nhìn thấy được tình yêu của Thiên Chúa: một tình yêu không ngừng tha thứ, một tình yêu vượt lên trên mọi tư tưởng, mọi tiêu chuẩn phán đoán, mọi khát vọng của chúng tạ

Nhìn lên thập giá Chúa không phải để thất vọng vì gánh nặng của tội lỗi, mà trái lại để cảm mến được hồng ân bao la của Chúa, để cho tâm hồn được phấn khởi, tin yêu hơn...

Nhìn lên thập giá Chúa để cảm mến được ơn tha thứ của Ngài, chúng ta cũng được mời gọi để cảm thông, để tha thứ hơn đối với người anh em của chúng ta. Càng nhận ra được tình yêu tha thứ của Chúa, chúng ta còn được mời để gọi tha thứ nhiều hơn. Còn tha thứ nhiều hơn, chúng ta còn dễ cảm mến được ơn tha thứ của Chúa....

December 15, 2020