| |
Làm
sao liên kết chặt chẽ với Đức Kitô?
ĐỌC
LỜI CHÚA
• Cv 9,26-31: (31) Hồi ấy, trong khắp miền Giuđê, Galilê và Samari,
Hội Thánh được bình an, được xây dựng vững chắc và sống trong
niềm kính sợ Chúa, và ngày một thêm đông, nhờ Thánh Thần nâng
đỡ.
•
1Ga 3,18-24: (23) Đây là điều răn của Người, chúng ta phải tin
vào danh Đức Giêsu Kitô, Con của Người, và phải yêu thương nhau,
theo điều răn Người đã ban cho chúng ta.
•
TIN MỪNG: Ga 15,1-8
Cây nho thật
Khi ấy, Đức Giêsu nói với các môn đệ: (1) «Thầy là cây nho thật,
và Cha Thầy là người trồng nho. (2) Cành nào gắn liền với Thầy
mà không sinh hoa trái, thì Người chặt đi; còn cành nào sinh hoa
trái, thì Người cắt tỉa cho nó sinh nhiều hoa trái hơn. (3) Anh
em được thanh sạch rồi nhờ lời Thầy đã nói với anh em. (4) Hãy
ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Cũng như cành nho
không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn liền với cây nho,
anh em cũng thế, nếu không ở lại trong Thầy.
(5)
Thầy là cây nho, anh em là cành. Ai ở lại trong Thầy và Thầy ở
lại trong người ấy, thì người ấy sinh nhiều hoa trái, vì không
có Thầy, anh em chẳng làm gì được. (6) Ai không ở lại trong Thầy,
thì bị quăng ra ngoài như cành nho và sẽ khô héo. Người ta nhặt
lấy, quăng vào lửa cho nó cháy đi. (7) Nếu anh em ở lại trong
Thầy và lời Thầy ở lại trong anh em, thì muốn gì, anh em cứ xin,
anh em sẽ được như ý. (8) Điều làm Chúa Cha được tôn vinh là,
Anh em sinh nhiều hoa trái và trở thành môn đệ của Thầy».
CHIA
SẺ
Câu hỏi gợi ý:
1. Câu «cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái, thì
Người chặt đi» nghĩa là gì? Tại sao gắn liền với Đức Giêsu mà
lại không sinh hoa trái? Câu này ám chỉ loại người nào?
2. Câu «cành nào sinh hoa trái, thì Người cắt tỉa cho nó sinh
nhiều hoa trái hơn» nghĩa là gì? Chữ «cắt tỉa» ở đây ám chỉ điều
gì? Tại sao lại phải «cắt tỉa»?
3. Từ ngữ «ở lại trong» và «gắn liền với» Đức Giêsu phải được
thể hiện thế nào trong đời sống của ta?
Suy tư gợi ý:
1. «Cành nào gắn liền với Thầy mà không sinh hoa trái, thì Người
chặt đi»
Đức Giêsu tự ví mình là cây nho, và những người theo Ngài là những
cành nho. Cành nho sống được là nhờ thân nho. Rời thân nho, cành
nho sẽ khô héo và bị quăng vào lửa. Tuy nhiên, Đức Giêsu đưa ra
trường hợp này: có những cành nho, tuy gắn liền với cây nho, nhưng
lại không sinh hoa trái. Trường hợp này, cành nho sẽ bị chặt khỏi
cây nho.
Nói
đến trường hợp này, người Kitô hữu không khỏi nghĩ về bản thân
mình, liệu đó có phải là trường hợp của mình không? Vì người Kitô
hữu là người gắn liền với Đức Giêsu, nhưng quả thật có rất nhiều
Kitô hữu suốt bao năm trường đã chẳng sinh ra hoa trái nào! Biết
bao Kitô hữu theo Đức Giêsu từ nhỏ tới lớn, thậm chí tới già,
nhưng xét cho kỹ và nói cho khách quan, thì họ chẳng tốt hơn người
ngoại loại trung bình chút nào! Nhiều người còn tệ hơn cả những
người ngoại loại ấy nữa! Họ sẵn sàng ăn gian nói dối, đối xử bất
công, sống không tình nghĩa, v.v… Tương tự, có biết bao linh mục,
tu sĩ, mang danh theo Chúa hàng chục hay mấy chục năm, nhưng chẳng
tốt hơn những giáo dân bình thường bao nhiêu, đôi khi còn tệ hơn!
Sách Khải Huyền nói về hạng người này: «Ta biết các việc ngươi
làm: ngươi chẳng lạnh mà cũng chẳng nóng. Phải chi ngươi lạnh
hẳn hay nóng hẳn đi! Nhưng vì ngươi hâm hẩm chẳng nóng chẳng lạnh,
nên Ta sắp mửa ngươi ra khỏi miệng Ta» (Kh 3,15-16).
Trường
hợp này rất có thể đúng cho tôi, cho bạn. Vì thế, mỗi người chúng
ta cần phải tự vấn mình trước mặt Chúa, để sửa đổi trước khi quá
muộn. Chúa vẫn luôn chờ đợi chúng ta sửa đổi, để Ngài khỏi phải
ra tay! «Ta không muốn kẻ gian ác phải chết, nhưng muốn nó ăn
năn sám hối và được sống» (Ed 18,23; 33,11; x.33,19).
2.
«Cành nào sinh hoa trái, thì Người cắt tỉa cho nó sinh nhiều hoa
trái hơn»
Người làm vườn giỏi biết chăm sóc cây thì biết cắt tỉa cành để
nó sinh nhiều hoa trái hơn. Nếu người Kitô hữu là cành nho, Đức
Giêsu là cây nho, Thiên Chúa Cha là người trồng nho, thì ắt nhiên
Chúa Cha sẽ phải «tỉa cành» để người Kitô hữu «sinh nhiều hoa
trái» hơn. Người Kitô hữu «sinh nhiều hoa trái» là người có nhiều
tiến bộ về mặt tâm linh (mến Chúa yêu người ngày càng nhiều hơn).
Và Chúa Cha «tỉa cành» là giúp người Kitô hữu bỏ bớt những bận
tâm vô ích để có thể tập trung năng lực vào việc tiến bộ tâm linh.
Ngài có thể làm điều ấy bằng cách làm cho người Kitô hữu ấy bị
thiệt thòi mất mát về vật chất, thể chất, cũng như tinh thần,
hoặc cho người ấy trải qua những đau khổ thử thách. Vì những đau
khổ thử thách có khả năng thánh hóa rất hữu hiệu.
Chính
Đức Giêsu, thánh thiện như vậy mà cũng được Chúa Cha «tỉa cành»
cho Ngài. Thánh Phaolô nói về điều ấy: «Thiên Chúa (…) đã làm
một việc thích đáng, là cho Đức Giêsu trải qua gian khổ mà trở
thành vị lãnh đạo thập toàn dẫn đưa mọi người tới nguồn ơn cứu
độ» (Dt 2,10). Như vậy, theo thánh Phaolô, nhờ chịu gian khổ mà
Đức Giêsu trở nên một người lãnh đạo hoàn hảo. Tin Mừng cũng nói:
«Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào
trong vinh quang của Người sao?» (Lc 24,26). Còn chúng ta, Thiên
Chúa cũng mời gọi chúng ta chia sẻ đau khổ với Đức Giêsu, để cùng
tham dự vào vinh quang và hạnh phúc của Ngài: «Một khi cùng chịu
đau khổ với Người, chúng ta sẽ cùng được hưởng vinh quang với
Người» (Rm 8,17). «Được chia sẻ những đau khổ của Đức Kitô bao
nhiêu, anh em hãy vui mừng bấy nhiêu, để khi vinh quang Người
tỏ hiện, anh em cùng được vui mừng hoan hỷ» (1Pr 4,13). «Phần
anh em là những kẻ phải chịu khổ ít lâu, chính Thiên Chúa sẽ cho
anh em được nên hoàn thiện, vững vàng, mạnh mẽ và kiên cường»
(1Pr 5,10).
Đọc
hạnh các thánh ta thấy hầu như vị thánh nào cũng đều có kinh nghiệm
được Thiên Chúa thánh hóa bằng đau khổ. Chẳng hạn, thánh Têrêxa
Avila đã bị Thiên Chúa thử thách bằng biết bao đau khổ, đến độ
thánh nhân phải kêu lên: «Chúa đối xử với bạn bè Chúa như vậy,
hèn chi Chúa ít bạn là phải!» «Chúa ít bạn là phải!» vì nhiều
người dù biết rằng đau khổ có tác dụng thánh hóa bản thân, nhưng
vẫn sợ và tránh né đau khổ: nếu phải đau khổ mới nên thánh thì
thôi, thà đừng nên thánh! Nghĩ như thế thật là nông cạn, vì nên
thánh, nên hoàn hảo là điều rất quí giá: những đau khổ ta phải
chịu chẳng là gì cả so với vinh quang và hạnh phúc ta được nhờ
sự hoàn hảo thánh thiện, và sự thánh thiện hoàn hảo này ta đạt
được là nhờ đau khổ. Thánh Phaolô viết: «Những đau khổ chúng ta
chịu bây giờ sánh sao được với vinh quang mà Thiên Chúa sẽ mặc
khải nơi chúng ta!» (Rm 8,18). Thánh Phêrô cũng khuyên ta đừng
sợ hãi đau khổ: «Nếu anh em chịu khổ vì sống công chính, thì anh
em thật có phúc! Đừng sợ những kẻ làm hại anh em và đừng xao xuyến»
(1Pr 3,14). Vua Đavít cũng nhận ra ích lợi của đau khổ đối với
sự thánh thiện: «Đau khổ quả là điều hữu ích, để giúp con học
biết thánh chỉ Ngài» (Tv 119,71).
Người
tốt chấp nhận đau khổ vì đau khổ Chúa gửi đến cho mình chẳng những
làm cho mình nên công chính, mà còn làm cho những người khác nên
thánh thiện nữa: «Vì đã nếm mùi đau khổ, người công chính, tôi
trung của Ta, sẽ làm cho muôn người nên công chính và sẽ gánh
được tội lỗi của họ» (Is 53,11). Như vậy, tự nguyện chấp nhận
đau khổ (chịu đau đớn, cực hình, chịu thiệt thòi, mất tiền, mất
thì giờ, mất sức khỏe, bị nghi ngờ, hàm oan…) vì tha nhân là một
hành vi bác ái, là một phương tiện thực hiện yêu thương. Vì nhờ
ta chấp nhận đau khổ mà nhiều người nên công chính và được hạnh
phúc. Vì thế, người có lòng yêu thương thật sự sẽ sẵn sàng lợi
dụng đau khổ của mình để làm lợi cho người khác.
3.
«Gắn liền với» hay «ở lại trong» Đức Giêsu là gì?
Trong bài Tin Mừng, Đức Giêsu dùng nhiều lần hai từ ngữ «ở lại
trong» và «gắn liền với» Ngài, và coi đó như điều kiện cần thiết
để «sinh hoa trái» hay «sinh nhiều hoa trái». Chẳng hạn câu: «Hãy
ở lại trong Thầy như Thầy ở lại trong anh em. Cũng như cành nho
không thể tự mình sinh hoa trái, nếu không gắn liền với cây nho,
anh em cũng thế, nếu không ở lại trong Thầy». Hai từ ngữ ấy có
nghĩa gì? Chúng ta đã thật sự «ở lại trong» và «gắn liền với»
Đức Giêsu chưa? – Thực ra, ai là người Kitô hữu thì cũng, một
cách nào đó, «ở lại trong» và «gắn liền với» Đức Giêsu. Nhưng
phải nói rằng tình trạng ấy có nhiều mức độ khác nhau, từ hời
hợt bên ngoài đến thâm sâu bên trong.
Thật
vậy, nhiều người mang danh Kitô hữu, nhưng chẳng có tinh thần
Kitô hữu bao nhiêu. Họ là những người Kitô hữu «hữu danh vô thực».
Thánh Phaolô có nói về một tình trạng tương tự như vậy trong Do-thái
giáo (x. Rm 2,17-23). Có nhiều Kitô hữu có vẻ rất ngoan đạo, đi
lễ và rước lễ hằng ngày, có vẻ rất hăng hái trong những việc liên
quan đến nhà thờ, hội đoàn, công tác tông đồ. Nhưng đời sống của
họ lại chẳng toát lên được tinh thần Kitô giáo, là chân thật,
công bằng, yêu thương, thông cảm, tha thứ.
Tình trạng «ở lại trong» và «gắn liền với» Đức Giêsu phải được
thể hiện trong ba phạm vi:
• ý thức: luôn luôn ý thức Đức Giêsu ở với mình, ở trong mình.
Ngài là tình yêu và sức mạnh của mình. Ngài vô cùng quyền năng,
nên với Ngài ta có thể làm được mọi sự. Luôn luôn ý thức Ngài
yêu thương mình, nên hoàn toàn tin tưởng và phó thác mọi sự cho
tình yêu của Ngài. Nhờ đó, ta luôn luôn bình an, không phải lo
lắng gì cho bản thân mình: «Chúa khoan nhân là mục tử tôi, tôi
không còn thiếu gì, tôi không còn e sợ nỗi gì…» (Tv 23). Ý thức
này phải trở thành một tâm trạng thường hằng của ta.
• tình cảm: luôn luôn yêu mến Ngài, hướng về Ngài, lấy Ngài là
lẽ sống cho cuộc đời mình. Vì thế, dấn thân hết mình cho Ngài,
cho Nước Ngài, cho kế hoạch cứu độ của Ngài, một cách quảng đại,
không so đo tính toán. Ngoài ra, tình yêu của ta đối với Ngài
phải được thể hiện cụ thể nơi những hiện thân của Ngài, là tha
nhân chung quanh ta, đặc biệt những người gần gũi ta nhất (cha
mẹ, vợ con, anh chị em, bạn bè…)
• hành động: luôn luôn làm theo ý muốn của Ngài, theo sự đòi hỏi
của tình yêu trong lòng mình. Ý muốn của Ngài được thể hiện qua
lời Ngài, qua luật yêu thương của Ngài, qua tiếng lương tâm, qua
những biến cố hay hoàn cảnh xảy ra trong đời, đặc biệt những nghịch
cảnh.
Khi luôn luôn «gắn liền với» hay «ở lại trong» Ngài, ta sẽ nhận
được sức sống, sức mạnh của Ngài, và đời ta sẽ trở thành một cuộc
đời tươi đẹp, ý nghĩa, chẳng những đầy sức mạnh, an vui, hạnh
phúc mà còn là nguồn sức mạnh, nguồn an vui hạnh phúc cho mọi
người nữa.
CẦU NGUYỆN
Lạy Cha, Cha là nguồn sống, nguồn sức mạnh, nguồn tình yêu của
muôn loài vạn vật. Con muốn kết hiệp với Cha để nhận được sự sống,
sức mạnh và tình yêu hầu sống một cuộc sống tươi đẹp, ích lợi,
đồng thời để những ai tiếp xúc với con cũng nhận được sự sống,
sức mạnh và tình yêu của Cha từ nơi con. Xin hãy giúp con gắn
bó mật thiết với Cha. (JK)
Nguyễn
Chính Kết
|
|