dongcong.net
 
 

 

Chúa Nhật 15 THƯỜNG NIÊN. B
(Mc 6, 7-13)
SAI ĐI


Hai người một nhóm đồng hành,
Ra đi rao giảng tin lành cho dân.
Trao quyền cứu chữa tha nhân,
Cuộc đời phó thác, thanh bần đơn sơ.
Không tiền, không bị, không nhờ,
Hoàn toàn tin tưởng, thiên cơ quan phòng.
Người nào đón tiếp ước mong,
Vững tâm ở lại, thong dong đáp lời.
Ai mà chê chối không mời,
Phủi chân tố cáo, những nơi bất đồng.
Tông đồ sánh bước lập công,
Gọi mời thống hối, hiệp thông ơn lành.
Tin vui loan báo hoàn thành,
Xua trừ ma quỉ, chữa lành bệnh nhân.
Chu toàn sứ vụ canh tân,
Trở về bên Chúa, dự phần phúc vinh.

Chúa Giêsu sai nhóm mười hai Tông đồ ra đi rao giảng tin mừng cứu độ. Ngài đã ban quyền trừ qủy và chữa lành các bệnh hoạn tật nguyền. Chúa đưa ra chỉ dẫn cụ thể khi ra đi: Đừng mang bị mang bánh, không mang tiền trong túi, chân đi dép và đừng mặc hai áo. Ngài muốn các môn đệ sống tinh thần khó nghèo và phó thác. Vật chất cần thiết nhưng chỉ là phương tiện giúp chúng ta sống. Loại trừ được những lỉnh kỉnh vật chất sẽ bớt đi sự bận vướng.

Một người lên đường mà hành trang gọn nhẹ thì dễ dàng di chuyển. Người môn đệ sống khó nghèo được tự do thanh thản và không bị vật chất chi phối. Người môn đệ sống nghèo nhưng tình thần thì đầy ắp yêu thương. Thật lý tưởng khi con người thoát ra khỏi những nhu cầu vật chất.

Chúng ta biết việc truyền giáo của Giáo Hội vào thời nào cũng thế. Các nhà truyền giáo muốn phát động chiến dịch đến với dân ngoại mà không có tài chánh và phương tiện thì cũng khó khăn. Người ta nói: Có thực mới vực được đạo. Mỗi Địa phận hay Dòng tu đều có qũy truyền giáo. Có tiền bạc thì công việc xem ra trôi chảy dễ dàng. Chúng ta không khỏi thắc mắc tại sao xưa kia Chúa Giêsu trực tiếp sai các môn đệ ra đi với hai bàn tay trắng. Các môn đệ có thể làm được gì? Thực tế, các môn đệ đã ra đi và đã thâu hoạch nhiều kết qủa.

Nhìn vào hoàn cảnh cụ thể về cách sống đạo, từ những nước nghèo đói như Phi Châu, Á Châu và những vùng đất xa xôi chiến tranh hoang tàn có nhiều nhà thờ siêu vẹo đổ nát nhưng lại có nhiều tâm hồn nhiệt thành. Rất nhiều tín hữu trung kiên giữ đạo và sống đạo. Trong khi xã hội văn minh giầu có, ngày càng ít người đến nhà thờ. Nhiều nhà thờ bị đóng cửa. Có những nhà thờ khang trang, đầy đủ tiện nghi nhưng lại vắng bóng tín đồ.

Lời truyền của Chúa Giêsu vẫn là một thức tỉnh cho Giáo Hội. Việc quan trọng là mỗi người hãy ý thức trách nhiệm truyền giáo của mình. Chúng ta không thể thoái thác cho rằng truyền giáo là bổn phận của các thừa sai, các giáo sĩ và tu sĩ. Chúng ta có sự liên đới và hỗ trợ lẫn nhau. Người hậu phương, kẻ tiền tuyến. Các nhà truyền giáo ra đi với bàn tay trắng. Các ngài có chúng ta ở hậu phương yểm trợ. Công việc truyền giáo sẽ sinh hoa quả tốt đẹp.

Hãy ra đi loan truyền ơn cứu độ. Nhớ khi kết thúc thánh lễ, linh mục cầu chúc anh chị em đi bình an. Chúng ta đã nhận lãnh của ăn là Lời Chúa và Mình Máu Thánh Chúa, chúng ta tiếp tục ra đi đem tin mừng chia xẻ cho mọi người. Đó cũng là việc truyền giáo.

THỨ HAI, TUẦN 15 THƯỜNG NIÊN
(Xh 1, 8-14.22; Mt 10, 34-11, 4).
PHẦN THƯỞNG


Đức tin phấn đấu không ngừng,
Bình an sâu thẳm, vui mừng tâm can.
Niềm tin chọn lựa gian nan,
Hy sinh đau khổ, sẻ san cuộc đời.
Hòa bình đâu mãi gọi mời,
Tâm tình phân rẽ, sống đời tranh đua.
Con trai con gái hơn thua,
Nàng dâu chống mẹ, phân bua phận mình
Gia đinh chia rẽ bất bình,
Người đi theo Chúa, kẻ rình tránh xa.
Ai yêu ba mẹ hơn Cha,
Thật là không xứng, bao la tình Ngài.
Anh em bé mọn bất tài,
Ai mà đón tiếp, lập đài trả công.
Dù là bát nước dòng sông,
Ban cho phần thưởng, xứng công Nước Trời.

THỨ BA, TUẦN 15 THƯỜNG NIÊN
(Xh 2, 1-15a; Mt 11, 20-24).
SÁM HỐI


Chúa vào thăm viếng các Thành,
Gọi mời sám hối, thực hành ái nhân.
Chứng nhân phép lạ nhiều lần,
Không màng hối lỗi, đường trần tách xa.
Cô-ra-zain Bét-sai-đa,
Khốn cho thành thị, vướng sa tội đời.
Nếu là phép lạ đúng nơi,
Ty-rô, Si-đón, đổi đời từ lâu.
Hỡi Ca-pha-ná-um đâu?
Vinh quang tâng bấc, chuốc sầu thương đau.
Trong ngày phán xét mai sau,
Giam cầm hình phạt, khổ đau chất chồng.
Tiên tri rao giảng không công,
Quay đầu ngoảnh mặt, mơ trông thấy gì.
Lắng nghe giáo lý thực thi,
Khoan dung xét xử, từ bi vô ngần.

THỨ TƯ, TUẦN 15 THƯỜNG NIÊN
(Xh 3, 1-6. 9-12; Mt 11, 25-27).
ĐƠN SƠ


Các nhà hiền triết khôn ngoan,
Tưởng mình thông suốt, thành toàn nghĩ suy.
Cậy vào tri thức tư duy,
Nhiệm mầu trời đất, phát huy được gì.
Mọi loài thụ tạo là chi?
Chỉ là bình gốm, thực thi số phần.
Chúa thương mạc khải thế nhân,
Con người nhận biết, gian trần ẩn sâu.
Nước Trời ẩn dấu nơi đâu,
Đơn sơ bé mọn, nhiệm mầu tỏa lan.
Khiêm nhường đón nhận ơn ban,
Chúa Con mạc khải, thiên nhan Ngôi Lời.
Giê-su xưng tụng Chúa Trời,
Tỏ mình cho kẻ, sống đời khiêm nhu.
Thành tâm sâu lắng luyện tu,
Tỏa lan ánh sáng, thiên thu rạng ngời.

THỨ NĂM, TUẦN 15 THƯỜNG NIÊN
(Xh 3, 13-20; Mt 11, 28-30).
BỔ SỨC


Những ai khó nhọc buồn sầu,
Vai mang gánh nặng, nguyện cầu khấn ban.
Chúa thương bổ sức vạn an,
Dìu tay nâng đỡ, ủi an tháng ngày.
Thân mang lấy ách của Thầy,
Cùng Thầy theo học, giãi bày tâm tư.
Hiền lành khiêm nhượng nhân từ,
Tâm hồn thư thái, anh thư cao vời.
Bình an tâm trí rạng ngời,
Sống vui hạnh phúc, cuộc đời thánh ân.
Ách Thầy êm ái vô ngần,
Nhẹ nhàng gồng gánh, bước lần đi theo.
Theo Thầy lối sống khó nghèo,
Hy sinh buông bỏ, tim reo nhẹ nhàng.
Thanh bần nhịn nhục không màng,
Cuộc đời phó thác, mở đàng phúc vinh.

THỨ SÁU, TUẦN 15 THƯỜNG NIÊN
(Xh 11, 10-12, 14; Mt 12, 1-8).
SA-BÁT


Ngang qua đồng lúa chín vàng,
Tông đồ bứt lúa, vò sàn trong tay.
Những người Biệt Phái lạ thay,
Phạm ngày Sa-bát, lỗi này không tha.
Rình mò bắt bẻ người ta,
Chúa thương bênh đỡ, lỗi sa phạm này.
Trích lời Kinh Thánh phơi bày,
Khi vua Đa-vít, một ngày lả lơi,
Vào trong đền Chúa nghỉ ngơi,
Tùy tùng ăn bánh, không mời đó sao?
Mấy thầy tư tế đi vào,
Luật này vi phạm, cớ sao bậc thầy.
Tôn vinh Chúa Cả nơi này,
Đền thờ tôn kính, chính Thầy Giê-su.
Muôn đời hiện hữu thiên thu,
Lòng nhân Ngài muốn, khiêm nhu sống đời.

THỨ BẢY, TUẦN 15 THƯỜNG NIÊN
(Xh 12, 37-42; Mt 12, 14-21).
KHIÊM NHU


Mấy người Biệt Phái nơi đây,
Bày mưu hãm hại, đức Thầy Giê-su.
Chúa đành rời bỏ giáo khu,
Tìm nơi thanh vắng, luyện tu lạ thường.
Chữa lành bệnh hoạn trên đường,
Âm thầm ẩn náu, yêu thương chúc lành.
Dịu hiền công chính lòng thanh,
Khiêm nhu rao giảng, thực hành ái nhân.
Tiên tri loan báo toàn dân,
Mọi lời ứng nghiệm, tinh vân sáng ngời.
Giê-su sứ giả từ trời,
Người không dức lác, ở nơi phố phường,
Cũng không nghe tiếng ngoài đường,
Dung hòa khiêm nhượng, hiền lương với người.
Công minh chính đại trong đời,
Mang niềm hy vọng, rạng ngời thế gian.

 

CN XV TN NB

Bài Sai

Tiên tri Amos xuất hiện khoảng năm 760 trước Công Nguyên dưới thời của Vua Phương Nam Uzziah (783-742) và Vua Phương Bắc Jeroboam II (786-746).

Tiên tri Amos làm việc nơi đồng áng và chăn nuôi súc vật. Ông được Thiên Chúa tuyển chọn và sai đi rao giảng sám hối tại trung tâm miền Bắc Bethel và Samaria. Quan niệm thần học tập trung việc cảnh cáo dân Do-thái rằng Thiên Chúa sẽ trừng phạt và phá hủy dân Israel bởi vì tội lỗi của họ. Amos kêu gọi dân chúng ăn năn sám hối và cải đổi đời sống theo giới răn của Chúa.

Phúc âm Chúa Nhật hôm nay tường thuật việc Chúa Giêsu gọi mười hai tông đồ và sai từng hai người đi. Chúa ban cho các ông quyền trên các thần ô uế. Với lời nhắn nhủ sống đơn sơ chân thành và đi làm nhân chứng với hai bàn tay trắng. Các ông đã ra đi vào các làng mạc chuẩn bị các tâm hồn đón nhận ơn Chúa. Các ông hoàn toàn cậy dựa vào sự quan phòng của Thiên Chúa. Chúng ta biết Chúa Giêsu đã chọn những con người tầm thường, họ không có nhiều tài năng chuyên môn, không có của cải và không có chỗ đứng trong xã hội. Chúa chọn những người bình thường để làm những việc phi thường cho Nước Chúa.

Thật lạ lùng, Chúa Giêsu sai các tông đồ ra đi loan truyền sứ mệnh quan trọng nhưng không ban cho các phương tiện, tiền bạc hay của cải. Ngày nay trong công tác mục vụ, chúng ta thường chuẩn bị rất kỹ càng, nào là tiền mặt, thẻ tín dụng, thức ăn thức uống, bản đồ, áo trong áo ngoài, máy móc đủ loại và các dụng cụ cá nhân. Nếu khi phải ở qua đêm, chúng ta còn cần nhiều thứ lỉnh kỉnh nữa. Chúng ta lo lắng cho những nhu cầu vật chất như chỗ ăn chỗ ở, cái ăn cái mặc và những tiện nghi tối thiểu. Đôi khi chúng ta lại quá lo lắng cậy dựa vào những nhu cầu vật chất của đời thường. Theo thông lệ một số các đấng bậc khi thăm viếng mục vụ, các giáo đoàn phải chuẩn bị đón tiếp long trọng và đôi khi còn phải chi tiêu hao tốn, thiếu đi tinh thần nghèo khó và sự phó thác.

Mỗi năm kết khóa, mùa Hè là mùa ra trường. Các ứng sinh lãnh nhận những mảnh bằng tốt nghiệp đã bắt đầu bước vào đời. Những vốn liếng thu lượm qua việc trau dồi học hỏi trên ghế nhà trường nay đem ra áp dụng theo những sở trường và khả năng. Trong sứ mệnh dâng hiến, mỗi năm Giáo Hội đón nhận nhiều tu sĩ nam nữ khấn dòng, khấn tạm hoặc vĩnh khấn, các chủng sinh lãnh nhận chức đọc sách, giúp lễ, phó tế và các tân chức linh mục. Mỗi tu sĩ hay tân chức sẽ lãnh nhận những bài sai từ bề trên để ra đi làm nhân chứng cho Chúa Kitô. Các sứ giả phúc âm không được tự chọn cho mình nơi chỗ, nhưng được sai đến bất cứ nơi nào để phục vụ Giáo Hội và tha nhân.

Tháng Sáu vừa qua, tôi rất hân hạnh được tham dự thánh lễ truyền chức linh mục tại Đài Đức Mẹ, Tân Hiệp, Địa phận Long Xuyên. Lễ phong chức cho 18 tân linh mục rất là hoành tráng. Với trên hai trăm linh mục trong Giáo phận có mặt và có thêm nhiều vị từ khắp nơi đổ về. Với sự hiện diện trên mười ngàn Giáo dân vui mừng hân hoan tụ về tham dự nghi lễ phong chức linh mục. Ngay sau thánh lễ truyền chức, một vị linh mục đại diện đã công bố Bài Sai của Đức Giám Mục Địa Phận cho từng tân linh mục. Một sự chọn lựa cắt đặt các tân chức vào các sứ vụ tùy theo khả năng thích hợp của mỗi tân linh mục.

Chúng ta biết rằng lãnh nhận thiên chức linh mục không phải riêng cho mình, nhưng cho Giáo Hội và chung cho mọi người. Các tân chức nhận những Bài Sai khác nhau như về trụ sở Tòa Giám Mục, các Giáo Xứ và có những Bài Sai về nơi truyền giáo vùng sâu vùng xa. Niềm vui trào dâng khi nhận lãnh thiên chức cao cả. Khi nghe rao báo Bài Sai, các tân chức cũng có những cảm tình vui buồn lẫn lộn. Có những bà mẹ nhảy cẫng vui mừng vì con mình được về giáo xứ giầu có ổn định. Có những gia đình vỗ tay hãnh diện vì tân linh mục nhà mình được về xứ lớn ở trung tâm thành phố. Có những vẻ mặt không được vui lắm khi nghe Bài Sai sẽ đi phục vụ ở những nơi khai hoang truyền giáo. Thật vậy, được sai đi nơi đâu, cũng là để phục vụ tha nhân. Chúa Kitô vẫn luôn là trung tâm điểm của đời sống mục vụ và phục vụ.

Câu truyện vào thời chiến, có một sự kiện xảy ra nơi một làng nhỏ ở nước Đại Hàn. Trước nhà thờ có một tượng Chúa Giêsu bị trúng mảnh bom làm vỡ bể. Một nhóm binh sĩ Hoa Kỳ đã giúp linh mục lau dọn và thu thập các mảnh vỡ vụn để gắn đặt lại tượng Chúa. Họ tìm thấy mọi phần của tượng Chúa, trừ một cánh tay bị vỡ tan. Các binh sĩ đề nghị với linh mục là đưa tượng Chúa về Hoa Kỳ để tu sửa và làm cánh tay mới. Linh mục bổn sở từ chối. Ngài nói: Tôi có một ý tưởng. Cứ để tượng như thế, thiếu một cánh tay. Chúng ta hãy viết trên bệ cho các khách hành hương chú ý: Hỡi bạn, cho tôi mượn cánh tay của bạn.

Trong cách này, mỗi tu sĩ nam nữ, các thiện nguyện viên hay các linh mục ra đi giúp mọi người nhận ra những nhu cầu trong sứ mệnh phục vụ của mình. Chúng ta sẽ là những cánh tay nối dài của Chúa Giêsu để xây dựng lại những đổ nát và hư mất. Cùng một suy tưởng, Chúa cần những đôi chân của chúng ta để đi tìm kiếm những ai đã lạc bước. Chúa muốn những đôi tai của chúng ta để nghe những tâm sự cô đơn buồn chán của tha nhân. Chúa dùng miệng lưỡi của chúng ta để nói những lời thân thương, khuyến khích, ủi an và nâng đỡ những kẻ đau buồn, khổ sở và thất vọng.

Trong thơ gởi cho tín hữu Ephêsô, thánh Phaolô đã viết rằng: Trong Đức Kitô, Người đã chọn ta trước cả khi tạo thành vũ trụ, để trước thánh nhan Người, ta trở nên tinh tuyền thánh thiện, nhờ tình thương của Người (Eph 1, 4). Sau khi hồi đầu, Phaolô đặt trọn niềm tin nơi Đức Kitô. Chúa đã chọn và gọi Phaolô một cách đặc biệt. Biến đổi ông từ một người bách hại các Kitô hữu trở nên nhân chứng cho niềm tin vào Chúa Giêsu Kitô. Phaolô đã được sai đi rao giảng tin mừng cho dân ngoại. Tông đồ Phaolô đã không ngại gian khó rong ruổi khắp các thành thị và làng mạc để loan báo về công cuộc cứu độ của Chúa Kitô.

Giáo Hội luôn kêu gọi chúng ta cầu nguyện cho ơn gọi dâng hiến. Có rất nhiều tâm hồn đã và đang quảng đại đáp lại tiếng Chúa trong ơn gọi tu trì. Mỗi tín hữu đều có bổn phận góp sức mình, của cải và khả năng để xây dựng và loan truyền tin mừng cứu độ. Chúng ta không thể đổ dồn trách nhiệm cho môt thành phần riêng biệt nào. Mỗi người chúng ta đều có bổn phận và trách nhiệm sống động trong Nhiệm Thể Chúa Kitô. Sự cộng tác của chúng ta bằng lời cầu nguyện, nâng đỡ tinh thần và khuyến khích hơn là sự chỉ trích, gây chia rẽ, đàm tiếu hoặc phá đổ. Lạy Chúa, cánh đồng truyền giáo còn bao la bát ngát, xin Chúa sai thêm những thợ gặt lành nghề. Chúng con cảm tạ Danh Chúa đến muôn ngàn đời. Amen.


Lm. Giuse Trần Việt Hùng
Bronx, New York

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)