dongcong.net
 
 

Lm Jude Siciliano, OP

CHÚA NHẬT 19 THƯỜNG NIÊN, NĂM B-2018

I Các Vua 19: 4-8; Tvịnh 33; Êphêsô 4:30-5:2; Gioan 6: 41-51

Khi nào ra phi trường, tôi thường đem theo thức ăn đóng gói sẵn. Lúc này đi trong nước Mỹ phải đem theo đồ ăn cho tất cả các bữa ăn trong ngày: sáng, trưa và chiều. Nếu tôi quên thì tôi thường mua đồ ăn trong phi trường. Bạn có bao giờ thử đếm có bao nhiêu tiệm ăn ở phi trường không? Nào thức ăn nhanh, nhà hàng, tiệm kem, bán các món tráng miệng, tiệm bán cà phê và nhiều loại thưc phẩm khác ở phi trường trên đường bạn đi ra cửa máy bay. Trên máy bay họ có bán đồ ăn chứ không còn miễn phí nữa.

Ngôn sứ Êlia chỉ quên gói theo thức ăn và nước cho chuyến đi qua sa mạc của mình chăng? Thật ông ta không khôn ngoan vì ông ta phải vượt qua sa mạc. Có phải do ông ta đói về thể xác nên ông ta xin được chết đi hay không? Mọi sự rất khó khăn cho ông ta. Và không những chỉ đói về thể xác mà ông ta mất cả tinh thần. Thật ra thì phần xác của ông ta chỉ là phần thứ hai của tinh thần mệt mỏi suy kiệt của ông.

Tại sao ông đói khát, yếu sức và chán nản trong sa mạc? Do chuyện bà Izabel. Bà ta là người Tyre và Sidon, là kẻ ngoại đạo, vợ vua Ahab, vua của Israel. Vua Akhab vẫn để bà ta tiếp tục thờ thần ngoại. Bà ta còn muốn xúi dục vua Akhab bỏ việc thờ phượng Đức Chúa và chấp nhận các nghi lễ thờ cúng thần Baal và Asherah. Trên núi Carmel ông Êlia đối đáp với các tiên tri ngoại giáo do bà Izabel đem đến. Ông ta thắng họ trong một cuộc thử thách và hạ sát họ (câu chuyện này rất ngoạn mục và với biện luận rất hài hước được trích trong sách 1Vua 18: 17-40). Vừa sau kết quả của cuộc thách đấu, bà Izabel đe dọa đến tính mạng của ông Elia. Vì thế ông ta phải chạy trốn ra sa mạc. Và hôm nay chúng ta gặp ông Elia cầu xin cho được chết. Ông ta không còn sức để đi xa hơn nữa.

Nhưng, Thiên Chúa có kế hoạch cho vị ngôn sứ đang mệt mỏi và nản lòng này. Ngài sẽ trợ giúp và hướng dẫn ông ta dấn bước. Một thiên sứ cho ông ta lương thực và nước uống rồi khuyến khích ông ta "ngồi dậy mà ăn, vì ngươi còn phải đi đường xa". Trong tiếng Hy lạp “thiên sứ” có nghĩa là người “đưa tin”. Đôi khi thiên sứ có thể là một người nào khác. Và có khi thiên sứ là sự hiện diện của Thiên Chúa. Các tác giả Kinh Thánh thường có cách kính trọng sự hiên diện của Thiên Chúa.

Chúng ta biết là bài đọc thứ nhất thường được chọn vì có liên quan đến bài phúc âm ngày hôm đó. Bởi thế chúng ta thấy ông Elia đói trong sa mạc, và cho chúng ta biết Chúa Giêsu cũng ở trong trường hợp đói trong sa mạc. (Chúng ta, người Kitô hữu thường nghĩ đến thời gian trong sa mạc là Mùa Chay). Chúng ta biết thời gian riêng của chúng ta trong sa mạc là khi chúng ta có kinh nghiệm trãi qua sự yếu đuối của chúng ta đến cùng cực. Thiên Chúa trao ban lương thực cho ông Elia, và Chúa Giêsu đáp lại sự cám dỗ bảo Ngài làm đá hóa ra bánh để nhắc chúng ta nhớ con người không chỉ cần bánh để sống "nhưng nhờ mọi lời từ miệng Thiên Chúa phán ra" (Mt 4:4)

Câu chuyện ngôn sứ Elia khuyến khích chúng ta tin tưởng vào tình yêu thương của Thiên Chúa. Đó không phải là câu chuyện về một người được Thiên Chúa khen ngợi là “xứng đáng” được Ngài khen. Đó là câu chuyện một con người không thể tự giúp mình được. Nên Thiên Chúa phải tác động nhiều lần bằng bánh và nước giúp nuôi dưởng trên đường đi.

Đó là điều Thiên Chúa trao ban cho chúng ta hôm nay trong Bí Tích Thánh Thể này, cho bất kỳ sa mạc nào chúng ta gặp trong cuộc sống. Nên nhớ là lương thực Thiên Chúa ban không phải chỉ riêng cho từng người một, nhưng là lương thực cho cộng đoàn đang ở trong sa mạc. Trong lúc tôi viết bài giảng này, báo New York Times có đăng tin trên trang nhất bài về việc lạm dụng tình dục của một Hồng Y người Hoa kỳ. Thật không biết bao giờ những chuyện này chấm dứt được! và giáo hội còn gặp bao nhiêu đói khát lạm dụng như thế trong sa mạc trần thế này?

Chúng ta có thể không gặp trường hợp đói trong sa mạc như ông Elia. Nhưng, cuộc sống đã cho chúng ta nếm trãi một số việc lớn lao của sự đói khát, mệt mỏi và chán nản. Chúng ta trên hành trình về đất hứa và cần lương thực không chỉ cho chúng ta trong chốc lát, nhưng để giúp chúng ta có đủ năng lực đi suốt chặng đường dài đên mục đích cuối với ơn khôn ngoan dẫn dắt chúng ta đi đúng hướng. cuộc sống sẽ mang đến cho chúng ta niềm vui và sự hài lòng, cũng như những lúc chiến đấu, mất mát và đau khổ. Chúng ta sẽ được tình thương và thành quả, nhưng cũng sẽ gặp khó khăn và chán nản vì mất đi những mối quan hệ và thất vọng. Một số kế hoạch và mục tiều được thục hiện tốt nhất của chúng ta đã bị bị hư nát và tan vỡ. Nhưng, những người thân thương của chúng ta sẽ giúp đỡ chúng ta, mà cũng có người bỏ rơi chúng ta khi chúng ta cần họ nhiều nhất. Chặng đường chúng ta đi còn thay đổi nhiều điều, nhưng hôm nay Kinh Thánh nhắc chúng ta nhớ là Thiên Chúa sẽ luôn luôn nâng đỡ hướng dẫn chúng ta với một cách riêng biệt theo lời mời gọi đến từng người trong chúng ta để phục vụ Thiên Chúa.

Đó là điều ông Elia cảm thấy trong lúc ông ta yếu đuối tận cùng đến nỗi ông ta chán nản và muốn chết đi. Chúng ta cũng vậy. Bài học của ông Elia nói với chúng ta là hãy hoàn toàn trông cậy vào Thiên Chúa. Ông ta đã đến tận cùng và không có cách nào tự giúp mình được. Đấng đã kêu gọi ông ta phục vụ đang ở đâu? Bằng cách nào dể ông ta vẫn còn sống sót được chăng? Chắc chắn là ông ta không tự mình làm gì được rồi.

Ông Elia học được điều gì và có kinh nghiệm gì để dạy chúng ta không? Ông ta đang ở chổ cuối cùng của cuộc sống, và không lối thoát. Tuy nhiên, ông đã tự phó dâng mình trong tay của Thiên Chúa và Thiên Chúa ban lương thực, bánh và nước đủ cần thiết để ông tiếp tục cuộc hành trình trong sứ vụ Thiên Chúa đã giao.

Chúng ta học từ bài học của ông Elia và Chúa Giêsu hôm nay đó là tình yêu thương cúa Thiên Chúa đối với chúng ta. Chúng ta được mời gọi hãy thực hành đức tin của chúng ta. Đức tin không phải là một lối thoát khỏi vòng đời đắng cay, khi chúng ta gặp khó khăn trong cuộc sống. Như ông Elia phải trở về đối diện với kẻ thù. Như Chúa Giêsu không tránh khỏi đau khổ và cái chết trước mặt. Chúng ta cũng vậy. Chúng ta không tránh khỏi những gánh nặng cuộc sống và để giao hết mọi sự cho Thiên Chúa lo liệu. Đức tin của chúng ta cho chúng ta có thể cảm nghiệm sự hiện diện của Thiên Chúa với chúng ta để an ủi và khuyến khích chúng ta giúp thi hành bổn phận của mình.

Chuyển ngữ: FX. Trong Yên, OP


19th SUNDAY (B)
I Kings 19:4-8; Psalm 34; Ephesians 4: 30-5:2; John 6: 41-51

I usually pack a meal as I leave for the airport. Flying across country requires food – breakfast, lunch, or even dinner for the plane. If I should forget, I can pick up something at the airport. Have you ever tried counting restaurants, fast food, ice cream, dessert and coffee places in the terminal as you head for your gate? So much food and such variety! They even sell food on the plane, no longer free, but if you’re hungry, it’s there for the purchase.

Did Elijah just forget to pack some food and water for his desert trip? Not very wise of him, considering the ardors of desert travel. Is it just physical hunger that has him praying for death? How bad are things for him? Pretty bad – and it is not just food for his body that has him so distressed. In fact, his physical needs take second place to his depleted spirit.

How did Elijah get himself in such a predicament anyway – hungry, thirsty and downhearted in the desert? Enter the infamous Jezebel. She was from Tyre and Sidon, the pagan wife of Ahab, Israel’s king. He allowed her to continue worshiping her pagan gods. She even incited her husband to abandon the worship of Yahweh and adopt the rituals of the deities Baal and Asherah. On Mount Carmel Elijah confronted the pagan prophets Jezebel brought with her, won a contest against them and had them slaughtered. (The account is quite spectacular, with even some hints of humor.1 Kings 18:17-40) As a result, Jezebel threatened Elijah’s life and he fled to the desert. That’s where we find him today, praying for death. He could go no further on his own.

But God had plans for the discouraged prophet and would support and guide him on. An angel gave Elijah food and encouragement. "Get up and eat, else the journey will be too long for you!" Angel is derived from the Greek "angelos," which means "messenger." Sometimes an angel seems to be a distinct being; other times it may represent God’s presence – the biblical writers’ way of respecting the divine transcendence.

We know that the first readings are chosen because they show similarities and links to the gospel selected for the day. So, we note that Elijah, hungry in the desert, anticipates Jesus’ time in the desert. (We Christians also identify with the church’s time in the desert of Lent.) We know our personal desert times when we have experienced our limitations and dead ends. God provides food for Elijah and Jesus responds to the temptation to turn stones into bread by reminding humans we don’t just need bread for life, but "every word that comes from the mouth of God" (Matthew 4:4).

The Elijah narrative encourages us to trust in the gracious love of God. It’s not a story about someone who has merited and "deserves" help from God. It is a tale of a human who can’t help himself. Which leaves plenty of room for God to move in with bread and water, nourishment to continue the journey.

Which is what God is providing for us today at this Eucharist for whatever desert we find ourselves. Keep in mind God’s nourishment isn’t just for us as individuals, but for a community that finds itself in the desert. As I write this, the New York Times features a front page story of sexual abuse charges against a very high ranking American cardinal. Will it never end! How much more will the church have to suffer hunger in this desert of scandal?

We may not find ourselves hungry and thirsty in the same desert Elijah was in. But life has given most of us a taste – maybe a big one – of our own hunger, fatigue and discouragement. We are all on a journey and we need a food that, not only satisfies us temporarily, but will sustain us to the end with wisdom to guide us on the right path. Life will present us with joys and satisfaction, as well as moments of struggle, loss and pain. We will have love and achievement, but also broken relationships and disappointment. Some of our best made plans and goals falter and even fail. Those we love will support us; but some will let us down when we need them the most. Our travels vary, but as the scriptures remind us today, God will be our constant and supporting presence, guiding and sustaining us in the unique ways we are each called to serve God.

That’s what Elijah discovered at the lowest point of his life, when he was so disillusioned and discouraged he wanted to die. Like us, the program Elijah had to learn was total reliance on God. He was at his life’s limits with no visible means of support. He felt let down by God and unable to provide for himself. Where was the God who first called him into service? By what means could he survive? Certainly not by his own.

What does Elijah learn and what does his experience teach us? He was at the end of his rope and saw no way out. Yet, he gave himself into God’s hands and God fed him with the bread and drink he needed to continue his journey on the mission God had given him.

We learn from Elijah and Jesus today of God’s love for us. We are invited to put our faith into practice. Faith is not an escape from the sometimes harsh realities of life. Elijah must return to face his enemies. Jesus will not escape the pain and death that lies ahead for him. Nor can we just shrug our shoulders and leave everything for God to take care of. Our faith enables us to experience God’s presence with us both as comfort and encouragement, so that we can do what we have to do.

Chúa Nhật XIX THƯỜNG NIÊN (B-2015)
1 Các Vua 19:4-8; T.vịnh 33; Êphêsô 4: 30-5:2; Gioan 6: 41-51

LỜI CHÚA CHÍNH LÀ BÁNH NUÔI SỐNG CHÚNG TA


Ngôn sứ Êlia là một ngôn sứ phải chạy trốn. Sau khi ông ta thắng các ngôn sứ Canaan của thần Baal ở trên núi Carmel, ông ta phải chạy thoát. Vì hoàng hậu Jezebel tức giận. Chính hoàng hậu Jezebel là người đã đem các ngôn sứ thần Baal đến Israel. Hoàng hậu thề sẽ giết ông Êlia. Khi chúng ta gặp ông ta trong sa mạc, ông đã chạy kiệt sức. Không có gì làm cho ông lại sức được. Đến đó ông xin Thiên Chúa cho ông chết đi. Ông nói: "nay đã đủ rồi, lạy Đức Chúa, xin cất mạng tôi đi, tôi cũng không hơn gì tổ tiên tôi."

Thiên Chúa đặt Êlia làm ngôn sứ, ông ta đã làm điều mà Thiên Chúa bảo ông làm là trung thành rao giảng lỏ̀i Chúa. Đến bây giỏ̀ ông ta cảm thấy ông ta tự nghi ngờ mình, ông ta có thể nói với Thiên Chúa "vậy đây có phải là tôi được cảm ơn hay không?" Mỗi khi người nào gặp hoạn nạn khó khăn, thường người đó tự hỏi có phải Thiên Chúa phạt họ vì họ đã làm điều gì trái với thánh ý Thiên Chúa hay không. Nhưng ông Êlia không làm điều gì sai cả. ông ta phải chịu đựng những phản bác, đe doạ như thường đã xãy ra cho các ngôn sứ. Cho đến ngày hôm nay có ngôn sứ còn chịu khổ hơn là bị giết vì họ đã trung thành phục vụ Thiên Chúa,

Trong hoang địa, dưới một cây kim tước, ông Êlia xin cho được chết, rồi ông ta nằm xuống ngù, ông ta thấy chiêm bao về Thiên Chúa. Một thiên thần đánh thức ông ta dậy cho ông thức ăn. Tới đây chúng ta biết câu chuyện sẽ đi về đâu phải không? Câu chuyện này nhắc đến câu chuyện dân Israel đi trong hoang địa. Trong sa mạc làm gì có của ăn, chỉ có Thiên Chúa cho chúng ta của ăn. Thật ra Thiên Chúa đã làm gì? Ông Êlia không còn sức để tiếp tục đi trong sa mạc nữa. Nhưng Thiên Chúa đã cho ông ta của ăn để ông ta có sức đi xa hơn nữa, ông ta không tránh khỏi khó khăn. Nhưng Thiên Chúa ban cho ông ta điều gì ông ta cần để phục vụ trong chặng đường tiếp theo. Thiên Chúa còn cần ông ta làm việc hơn nữa. Đến đây chúng ta lại nhớ dân Israel trong sa mạc. Ông Êlia có của ăn để đi trong sa mạc "40 ngày đêm cho đến núi Horeb, là núi của Thiên Chúa". Trên núi Horeb là núi Sinai Thiên Chúa đã cho ông Môsê 10 điều răn, đó là thứ bánh khác cho những người đói trong sa mạc. Chủ đề nói về của ăn phần xác và phần hồn sẽ được nói đến trong phúc âm hôm nay.

Ông Êlia không tự ý lên đường đi trong sa mạc. Khởi đầu ông ta chạy trốn để tránh khỏi bị giết. Sau khi ông ta gặp một thiên thần, thì việc ông đi là như đi hành hương đến nơi thánh địa. Vậy đời sống chúng ta có giống như vậy không? Chúng ta gặp khó khăn hoạn nạn, khó lòng qua từng ngày một. Khi chúng ta cảm thấy chúng ta không làm gì được nữa chúng ta kêu gào xin ơn giúp đỡ. Thiên Chúa có cách nào đến thăm chúng ta trong sa mạc của chúng ta, cho chúng ta của ăn để chúng ta tiếp tục chặng đường. Sau cùng khi chúng ta nhìn thấy hoạn nạn khó khăn qua đi thì chúng ta nhận ra là Thiên Chúa có đó giúp đỡ chúng ta từng bước một. Cũng như ông Môsê và ông Êlia, chúng ta đã được dẫn đi qua hoang địa của chúng ta, và ở đó chúng ta gặp đươc Thiên Chúa.

Ông Êlia là nguồn khuyến khích của chúng ta; ông ta là một ngôn sứ đầy nhiệt huyết, sợ hãi và mạnh mẽ. Nhưng lúc ông ta thành công thì hầu như thế giới xung quanh ông ta bị sụp đổ và ông ta phải chạy thoát thân để cứu mạng sống mình khỏi bà hoàng hậu Jezebel, Ông ta sợ hãi, không biết rõ và kiệt sức. Dù vậy ông ta vẫn ở trong vòng tay Thiên Chúa. Mặc dù hoàn cảnh rối bời, Thiên Chúa không buông rơi ông ta, mà lại tìm đến ông. Ngay trong khi yếu đuối, khi chúng ta không làm gì được nữa thì Thiên Chúa tỏ cho chúng ta biết Ngài là Thiên Chúa của chúng ta.

Êlia tường thuật để khuyến khích chúng ta tin tưởng vào tình yêu nhân từ của Thiên Chúa. Đây không phải là câu chuyện về một người đã "xứng đáng" được giúp đỡ từ Thiên Chúa. Mà là một câu chuyện về một người không thể tự giúp mình. Trong khi phải di chuyển nhiều nơi. Được Chúa giúp bánh và nước, để tiếp tục cuộc hành trình. Bánh của Êlia là hình ảnh dẫn chúng ta đến lời Chúa hôm nay.

Chúng ta đang ở trong diễn từ về "Bánh Hằng Sống" trong phúc âm của thánh Gioan. Đến đây đang còm sớm để nói về Bánh Thánh Thể. Đến câu cuối cùng chúng ta chuyển sang diễn từ về đức tin vào Chúa Giêsu và bánh là thịt Ngài. Trong đoạn phúc âm hôm nay "bánh bởi trời xuống" là Lời của Thiên Chúa. Thiên Chúa dạy chúng ta qua Chúa Giêsu; Chúa Giêsu là Lời ban sự sống. Thiên Chúa làm việc qua Chúa Giêsu như Ngài đã làm cho người Do thái trong sa mạc. Thiên Chúa cho chúng ta ăn qua Lời Ngài. Như chúng ta thấy trong sách Đệ Nhị Luật "Người ta không sống chỉ nhờ bánh mà còn nhờ mọi điều do miệng Đức Chúa phán ra" (Tl 8"3)

Chúa Giêsu vừa cho 5,000 người ăn. Và bây giờ Ngài sẽ dạy họ về bánh không phải như man-na cho tổ tiên họ ăn trong sa mạc từng ngày một. Nhưng chính là bánh cho chúng ta khỏi đói và cho chúng ta đời sống trong thời đại mới mà Chúa Giêsu đang triển khai. Chúa Giêsu không đối đáp với những người chống đối Ngài. Nếu nhũng người đó suy luận theo người phàm thì họ sẽ không bao giò trông thấy Chúa Giêsu. Họ đã nghe điều gì Chúa Giêsu nói với họ, lý luận không giúp họ gặp Chúa Kitô.

Dân chúng đến với Chúa Giêsu là bởi Chúa Cha "thu hút họ". Nhìn qua cặp mắt đức tin là ân huệ bởi Thiên Chúa. Thật là một dịp lớn cho những người được thấy Chúa Giêsu trước mặt họ. Chúa Cha thu hút họ đến với Chúa Giêsu, nhưng họ không nhìn nhận. Họ không thể nhìn nhận Thiên Chúa tự họ. Họ phải được Thiên Chúa thu hút họ. Thiên Chúa là Đấng ban dức tin. Sự mời gọi đó luôn luôn ở trước mặt chúng ta. Vậy chúng ta có chấp nhận lần nữa hay không? Các nhà lãnh đạo tôn giáo bác bỏ bánh bởi trời xuống.

Chúng ta học nơi ngôn sứ Êlia và hôm nay Chúa Giêsu cho chúng ta biết là Thiên Chúa yêu thương chúng ta. Chúng ta được mời gọi sống đức tin. Đức tin không tránh khỏi những lúc khó khăn trong đời sống thật. Ông Êlia phải trở lại gặp kẻ thù của ông ta. Chúa Giêsu không tránh những đau khổ và sự chết dành cho Ngài. Chúng ta cũng vậy, chúng ta không để Thiên Chúa lo lắng mọi sự cho chúng ta. Đức tin chúng ta giúp chúng ta cảm nghiệm sự hiện diện của Thiên Chúa với cả sự an toàn và khuyến khích để chúng ta có thể làm việc mà chúng ta phải làm.

Chuyển ngữ: FX. Trọng Yên, OP

19th SUNDAY IN ORDINARY TIME (B)
I Kings 19:4-8; Psalm 34; Ephesians 4: 30-5:2; John 6: 41-51

Elijah is a prophet on the run. He is fleeing for his life after defeating the prophets of the Canaanite deity Baal on Mount Carmel. This victory enraged Queen Jezebel who brought the prophets of Baal to Israel. She had sworn to kill Elijah. When we meet Elijah he is at the end of his strength in, of all places, the desert. Not even the surrounding terrain can bring him comfort. There in the wilderness he asks for an end to his misery, "This is enough, O Lord! Take my life, for I am no better than my fathers."

Elijah was God’s appointed prophet. He was doing what he was supposed to be doing, faithfully preaching God’s Word. Now he is filled with self-doubt. He could have said to God, "Is this the thanks I get!" When people experience hard times they sometimes think God is punishing them for doing something wrong. But Elijah didn’t do anything wrong. He is enduring the usual rejection and threats of violence inflicted on God’s prophets. Some endured more than threats and were killed for their faithful service to God – right up to the present day.

In the wilderness, under a broom tree, after praying for death, Elijah falls asleep. Then he has a double-dream theophany. An angel wakes him and provides food for him. We can see where the story is going, can’t we? It has echoes of Israel’s sojourn in the desert. In deserted places, when we can not provide for ourselves, only God can nourish us. And that’s exactly what God does. The prophet cannot continue – on his own. But God nourishes him for the "long journey" that lies ahead. Elijah’s problems aren’t removed, but God provides what he needs for the next phase of his mission. God has more for him to do. Once again there is an echo of the Israelite experience in the desert. Elijah is given food in the wilderness to strengthen him for "Forty days and forty nights to the mountain of God, Horeb." On Horeb (or Mount Sinai) God gave Moses the Ten Commandments, another kind of bread for hungry people in the desert. The theme of being fed on physical and spiritual bread will be picked up in today’s gospel.

Elijah wasn’t just on a journey he chose for himself. He started as a fugitive, fleeing for his life. After the encounter with the divine messenger his flight has become a pilgrimage that will take him to a holy place. Isn’t that the way life can be for us? We are in a crisis, or stressed, hardly getting through one day after another. We cry out for help, when we discover we can not provide for ourselves. Somehow God visits us in our wilderness, gives us nourishment to get up and continue our journey. At the end, when we look back on the dreadful experience, we realize God was there for us each step of the way. We have, like Moses and Elijah, been led through our own desert, and there we discovered God.

Elijah is a source of encouragement for us. He was a fiery, fearsome and powerful prophet. But at his moment of success his world falls apart and he has to flee an enraged queen for his life. He is afraid, unsure and worn out. Still, he is within reach of God who, despite appearances, has not abandoned him, but seeks him out. It’s in weakness, when we cannot help ourselves, that God proves to be our God.

The Elijah narrative encourages us to trust in the gracious love of God. It’s not a story about someone who has merited and "deserves" help from God. It is a tale of a human who can’t help himself. Which leaves plenty of room for God to move in with bread and water, nourishment to continue the journey. Elijah’s bread is an image that leads us to today’s gospel.

We are in the midst of John’s "Bread of Life Discourse." At this point it is too early to be speaking of the Eucharistic bread. That begins to happen at the last verse when we shift from a discourse about faith in Jesus to the bread that is his flesh. In today’s selection "the bread that came down from heaven" is the Word of God. In Jesus, we are taught by God. Jesus is the life-giving word. God is doing through him what God did for the Jews in the desert, feeding us through the Word. As we read in Deuteronomy (8:3) "We do not live on bread alone, but by every word that comes from the mouth of God." What do we hunger for? We hunger for a word from God and Jesus is that Word.

Jesus has just fed the 5000. Now he will teach them about the bread that will, unlike the manna their ancestors ate in the desert, not just nourish them for a day. Rather it is a bread that satisfies our hunger and gives us life in the new age that he is inaugurating. Jesus doesn’t debate with his opponents. If they reason from just a human level they will never get to see Jesus. They are closed to what Jesus is saying to them. Logic doesn’t work for them in their encounter with Christ.

The way people come to Jesus is that they are "drawn" by the Father. Seeing with the eyes of faith is a gift from God. What an opportunity Jesus’ hearers have before them! The Father is drawing them to Jesus, but they are resistant. People cannot achieve God on their own, they must be drawn by God, the One who gives faith. The invitation is always before us. Shall we accept again, what the religious authorities rejected, the bread that has come down from heaven?

We learn from Elijah and Jesus today of God’s love for us. We are invited to put our faith into practice. Faith is not an escape from the sometimes harsh realities of life. Elijah must return to eventually face his enemies. Jesus will not escape the pain and death that lies ahead for him. Nor can we just shrug our shoulders and leave everything for God to take care of. Our faith enables us to experience God’s presence with us both as comfort and encouragement so that we can do what we have to do.

CHÚA NHẬT XIX TN – B – 12-08-2012
I các Vua 19:4-8; T.vịnh 34; Êphêsô 4: 30-5:2;
Gioan 6: 41-51
Lm. Jude Siciliano, OP

ĐỨC GIÊSU, BÁNH HẰNG SỐNG CHO CHÚNG TA
Ngôn sứ Êlia đang trong tình trạng chán chường. Chẳng phải cũng có lúc quý vị cũng thốt lên như  ông sao: “Lạy Chúa, thế là đủ rồi!” Ông vừa hoan hỉ vì chiến thắng các ngôn của thần Baal (chương 18) trên núi Caramel, nhưng làm như thế là chọc giận Hoàng hậu Jezebel, người đã đưa các ngôn sứ của Baal vào Israel. Bà thề sẽ giết chết ông và Êlia đã phải trốn đi. Chúng ta thấy ông kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần, trước những thử thách. Ông không còn thiết sống nữa.

Cuộc tàn sát gần đây ở Aurôna, Côlôrađô và  ở nhiều nơi khác chỉ là một phần của  toàn cảnh – hai cuộc chiến tranh, tình hình thất nghiệp triền miên, gia đình ly tán, hạn hán,…lắm khi cũng khiến chúng ta phải kêu lên Thiên Chúa như Êlia, “Lạy Chúa, thế là đủ rồi!” Có thể hầu hết những vấn nạn riêng của chúng ta có thể không tệ hại như của những người khác nhưng lắm lúc chúng vượt quá sự kiên nhẫn và sức chịu đựng cũng như lòng tin của chúng ta. Nên chúng ta cũng sẽ cùng với Êlia mà thốt lên: “Lạy Chúa, thế là đủ rồi!” Cũng như Êlia, những lời ta thốt lên không bị Thiên Chúa bỏ ngoài tai.

Không có những giải pháp tức thời hay câu trả  lời lập tức cho những vấn nạn nghiêm trọng mà con người phải đối diện, nhưng câu chuyện của ngôn sứ Êlia cho ta niềm tin tưởng vào một Thiên Chúa giàu lòng khoan dung, Đấng không thờ ơ trước những cảnh ngộ của chúng ta và, như Thiên Chúa đã làm cho Êlia, Người sẽ giúp ta đứng vững với sự hiện diện thánh thiêng, tỏ ra trong nước và bánh mà Êlia nhận được. Vị ngôn sứ được ban sức mạnh khi ông kiệt sức và nhờ thế ông có thể tiếp tục vượt qua được sa mạc thử thách. Cuộc hành trình này rồi sẽ đưa ông về đâu? Sau cùng, ông nhận ra Thiên Chúa trong cơn gió thoảng và được trở nên mạnh mẽ mà quay lại đối diện với kẻ thù.

Chúng ta có thể thấy tại sao bài đọc này được chọn đọc hôm nay; nó chuẩn bị cho chúng ta lắng nghe Tin mừng. Bánh của Êlia nhắc chúng ta rằng Thiên Chúa ban cho chúng ta Thánh Thể để làm của ăn trên hành trình của chúng ta. Cũng như Êlia, hành trình của chúng ta chưa hoàn tất và hiện nay có thể là giai đoạn khó khăn và chán nản. Như bánh ban cho Êlia, Thánh Thể cũng được ban cho chúng ta, lời Thiên Chúa hứa sẽ không bỏ rơi chúng ta cho tới cuối hành hành trình và chúng ta sẽ được nhìn thấy Chúa diện đối diện.

Những người Galilê mà Đức Giêsu đang giảng cho họ, đã thấy một dấu lạ cả thể - Đức Giêsu hóa bánh ra nhiều để nuôi họ. Ấn tượng mạnh mẽ đó đã khiến họ quay lại với Đức Giêsu và khiến họ tin tưởng vào Người. Dấu đó cũng đã gợi lên một ký ức đức tin và nhắc họ nhớ rằng trong một hoang mạc khác, chính Thiên Chúa đã thấy dân Israel đang chạy trốn bị đói và Ngài đã cho họ ăn, mỗi ngày trong suốt 40 năm. Dấu chỉ Đức Giêsu hóa bánh ra nhiều cho thấy rằng Thiên Chúa vẫn không ngừng đồng hành với họ, quan tâm đến sự đói khát của họ và một lần nữa cho họ ăn.

Manna trong sa mạc không thể cho họ sự sống đời đời. Khi dân ăn manna trong sa mạc, chỉ đủ cho một ngày, trừ hôm trước ngày sabát (Xh 16,16-25). Không còn gì sót lại. Nhưng khi Đức Giêsu cho đám đông dân chúng ăn, họ đã ăn no mà còn dư  rất nhiều. Đức Giêsu ban cho thứ bánh có thể  mang lại sự sống đời đời và bánh đó ở  với chúng ta và không hủy hoại chúng ta.

Những kẻ nghe Đức Giêsu đã nhảy từ việc Đức Giêsu nói về niềm tin (đoạn kết của Tin mừng Chúa nhật trước 6,35) qua vấn nạn ít liên quan đến họ hơn – đó là khẳng định của Đức Giêsu “Tôi là bánh từ trời xuống”. Thực ra, điều này sẽ trở thành một vấn nạn rất riêng tư, nhưng ngay lúc đó họ có lẽ đã không nắm được mấu chốt vấn đề. Có vẻ như rất dễ đổi đề tài khi Đức Giêsu chuyển qua vấn đề liên quan đến cuộc sống của chúng ta.

Làm sao Người có thể là “bánh từ  trời xuống” khi mà họ biết rõ song thân của Người? Làm thế nào một người có thể  từ trời xuống, nhất là khi chúng ta biết cha mẹ  của họ là ai? Các thính giả của Đức Giêsu đã “xầm xì”, cũng giống kiểu cha ông họ ngày xưa xầm xì trong sa mạc (bài đọc I của Chúa nhật tuần trước Xh 16,2-4;12-15). Việc khám phá nguồn gốc cũng như căn tính của Đức Giêsu chẳng ích gì. Cách chúng ta biết về Người, như các ngôn sứ của họ viết, “Tất cả họ đều được Thiên Chúa dạy dỗ”. Cây gia phả chẳng đưa chúng ta đến với Đức Giêsu, nhưng chính là niềm tin vào Lời Chúa mới giúp chúng ta đến với Đức Giêsu – chính Thiên Chúa kéo chúng ta đến với Người.

Đức Giêsu nhấn mạnh việc Người là ai bằng cách dùng một câu nói mở đầu: “Quả thật, quả thật, tôi bảo cho các ông biết…” Những gì Người nói thì hết sức ý nghĩa, vì những kẻ đến với Đức Giêsu bằng niềm tin “thì sẽ có được sự sống đời đời”. Một lần nữa thánh Gioan khẳng định sự sống này ở hiện tại. Bánh mà chúng ta ăn là “bánh hằng sống” có sự sống bên trong và ban sự sống cho những ai ăn bánh ấy.

Liệu những người ăn bánh mà Đức Giêsu hóa ra nhiều có hiểu ra được dấu chỉ được ban cho họ  hay không? Đức Giêsu mang sự sống trong mình và, trong dấu chỉ của bánh, Đức Giêsu tỏ cho thấy chính Người là sự sống lại và là sự sống. Nếu chúng ta được nuôi bằng lời của Người thì chúng ta có sự sống và được thông hiệp với Người và Cha của Người. Nay Đức Giêsu nói đến cách Người có thể ban sự sống cho chúng ta – Người sẽ trao ban chính mình để cho “thế gian được sống”.

Một lần nữa hãy lưu ý, khi nói đến sự  sống đời đời, thánh Gioan dùng thì hiện tại, chứ không phải cách nói về tương lai. Những ai tin vào Đức Giêsu thì sự sống đời đời. Thuật ngữ này có nhiều nghĩa trong Tin mừng, nhưng trước hết nó mang nghĩa là sự sống hiệp thông với Thiên Chúa – bắt đầu ngay từ bây giờ. Đức Giêsu là “bánh hằng sống” của chúng ta, và Người  nuôi chúng ta bằng giáo huấn của Người cũng như sự trao nộp chính sự sống của Người. Những kẻ ăn manna trng sa mạc đều đã chết (“Tổ tiên các ông đã ăn manna trong sa mạc, nhưng đã chết”); trong khi Đức Giêsu, bánh sự sống, giải thoát chúng ta khỏi nô lệ của sự chết. Cái chết đã không kết thúc cuộc sống của Người, nó cũng không thể kết thúc cuộc đời của chúng ta trong Người.

Bài Tin mừng hôm nay nói về bánh, nhưng chỉ có ba câu cuối là nói về bánh Thánh Thể. Những câu này sẽ chuyển tiếp từ giáo huấn hôm nay về đức tin vào Đức Giêsu đến “bánh hằng sống” là thân mình của Đức Giêsu trao ban cho thế gian được sống.

Đức Giêsu không chỉ mời gọi chúng ta chấp nhận giáo lý về đức tin, nhưng trước hết là đến trong tương quan với Người. Chúng ta tin rằng Thiên Chúa, trong Đức Giêsu, đã chia sẻ đời sống của chúng ta và, kết quả là, chúng ta cũng được chia sẻ sự sống của Thiên Chúa. Cuộc đời của Đức Giêsu cho chúng ta biết rằng Thiên Chúa không để chúng ta phải đói khát và bị lạc lõng trong sa mạc, nhưng đã đến nuôi dưỡng chúng ta, ở cùng chúng ta và gia đình nhân loại. Trong Giêsu cuộc đời chúng ta có mục đích và hy vọng. Chúng ta tin rằng Thiên Chúa không để chúng ta gục ngã, dẫu cho có lúc chúng ta cũng kêu than như Êlia: “Lạy Chúa, như thế là đủ rồi!”

Tin không có nghĩa là tách rời khỏi thực tại: Êlia đã đứng lên, đi “suốt bốn mươi ngày, bốn mươi đêm” qua sa mạc và đối diện với kẻ thù. Đức Giêsu cũng phải đối diện nhiều; chúng ta nghe biết điều đó qua đoạn cuối bài Tin mừng hôm nay, khi Người nói: “và bánh tôi sẽ ban tặng, chính là thịt tôi đây, để cho thế gian được sống”.

Những ai tin rằng Đức Giêsu là bánh sự sống của chúng ta và đang sống trong tương quan với Người, cũng sẽ được mời gọi và được kiện cường hầu trao ban chính mình, cuộc sống của mình, để phục vụ tha nhân như Người đã làm. Những ai “ăn bánh từ trời xuống” được mời gọi trở nên niềm hy vọng trong một thế giới đang tuyệt vọng; cảm thông trong một thế giới khổ đau; trở yêu thương trong một thế giới lạnh giá; lời chân lý trong một thế giới của sự lọc lừa. Hay nói cách khác, để sống “sự sống đời đời” mà chúng ta đã lãnh nhận.

Lm. Jude Siciliano, OP
Chuyển ngữ::Anh em HV Đaminh Gòvấp

19th SUNDAY (B) - August 12, 2012
I Kings 19:4-8; Psalm 34; Ephesians 4: 30-5:2;
John 6: 41-51
By Jude Siciliano, OP

The prophet Elijah is in a bad way. At times haven’t you wanted to say what he says, "This is enough O Lord!" He has just enjoyed a triumph over the prophets of Baal (chapter 18) on Mount Caramel, but in doing so, infuriated Queen Jezebel, who brought the prophets of Baal to Israel. She has sworn to kill him and Elijah has had to flee. We find him exhausted, both physically and spiritually, from his trials. He just wants to die.

The recent slaughter in Aurora, Colorado and so much else that is just part of our national and local climate – two wars, persistent unemployment, family trials, drought, etc. make us want to implore God with Elijah, "This is enough, O Lord!" For most of us our personal issues might not be as upsetting as those of others, but there are days that just tax our patience, endurance and faith. We too would add our voices to Elijah’s, "This is enough, O Lord!" With Elijah, our voices do not go unheard by God.

There are no quick solutions or easy answers to the serious issues people face, but the Elijah story encourages us to trust in a gracious God, who is not indifferent to our plight and, as God does for Elijah, will sustain us by the divine presence, represented in the bread and water Elijah receives. The prophet was given strength when he had none and he was able to continue his journey across the punishing desert. Where will his journey take him? Eventually he will discover God in the whisper of a gentle breeze and be strengthened to go back and face his enemies.

We can see why this reading was chosen today; it prepares us to hear the gospel. Elijah’s bread reminds us that God gives us Eucharistic bread for our journey. Like Elijah our journey is not complete and this stage of our lives may be arduous and a desert. As the bread was for Elijah, our Eucharistic bread is for us, a promise that God will not abandon us until our journey is complete and we see God face to face.

The Galileans, with whom Jesus is speaking, have seen a powerful sign – Jesus multiplied bread for them. That impressive sign should have turned their faces towards Jesus and stirred them to put faith in him. The sign should also have stirred their faith-memory and reminded them that in another deserted place, God saw the hungers of the escaping Israelites and fed them, day by day for 40 years. The sign Jesus performed by multiplying the bread announced that God was still traveling with them, aware of their hungers and once again feeding them.

The desert manna did not give eternal life. When the people ate manna in the desert it was sufficient for one day, except if the next day were the Sabbath (Exodus 16:16-25). There was none left over. But when Jesus fed the crowd, they had enough to eat and there was a lot left over. Jesus provides a bread that gives eternal life and that bread stays with us and does not fail us.

Jesus’ audience skip right away from his mention of faith (the conclusion of last week’s gospel, 6:35) to a less personal issue for them – Jesus’ statement, "I am the bread that came down from heaven." Actually, this will turn out to be a very personal discussion, but for the time being they probably feel off the hook. It’s always easier to change the subject when Jesus seems to be moving in on a discussion of our personal lives.

How can he be the "bread that came down from heaven" when they know his father and mother? What human being could possibly come down from heaven, especially when we know his parents? Jesus’ audience "murmurs" among themselves, the way their ancestors did in the desert (our first reading last Sunday, Exodus 16:2-4; 12-15). There is no use trying to figure out Jesus’ origins and identity by discussion. The way we will learn about him is, as their prophets wrote, "They will all be taught by God." A genealogical tree doesn’t bring us to Jesus, but faith in God’s Word does – God draws us to him.

Jesus underlines what he is about to say by prefixing it with the solemn, "Amen, Amen, I say to you…." What he says is indeed very significant, for the one who comes to Jesus in faith "has eternal life." Once again John states this life in present- tense terms. The bread we eat is the "living bread" which has life in itself and gives life to whomever eats it.

Did those who ate the loaves Jesus multiplied understand the sign they were being given? Jesus has life in himself and, in the sign of the bread, Jesus reveals himself to be the resurrection and the life. If we feed on his words we have life and are in communion with him and his Father. Now Jesus mentions how he can gift us with life – he will offer himself for the "life of the world."

Note again, that when John speaks of eternal life he uses the present tense, not the future tense. Those who believe in Jesus have eternal life. The term has many meanings in the gospel, but it primarily means a life in communion with God – beginning now. Jesus is our "living bread" and he feeds us by his teaching and the surrender of his life. Those who ate manna in the desert died ("Your ancestors ate the manna in the desert but they died."); while Jesus, the bread of life, frees us from the slavery of death. Death did not end his life and, in him, it will not end ours either.

While the gospel today speaks of bread, only the last three verses refer to the Eucharistic bread. These verses will make the transition from today’s teaching on faith in Jesus, to the "living bread" that is Jesus’ flesh given for the life of world.

Jesus is not just calling us to an intellectual assent to a doctrine of faith, but primarily to a relationship with him. We believe that God, in Jesus, has shared our life and, as a result, we have a share in God’s. Jesus’ life tells us that God has not left us hungering and lost in one desert or another, but has come to nourish us, stay with us and with our human family. In Jesus our life has purpose and hope. We trust that God will not let us down, even when we want to cry out, as Elijah did, "This is enough, Old Lord!"

Faith is not an escape from reality: Elijah had to get up, walk "forty days and forty nights" through the desert and then he had to face his enemies. Jesus has much to face as well; we hear hints of it when, at the end of today’s gospel, he says, "I will give my flesh for the life of the world."

Those who believe in Jesus as our bread of life and are in relationship to him, will also be called and empowered to give up our flesh, our lives, in service to others as he did. Those who "eat the bread that has come down from heaven" are called to be hope in a world of despair; compassion in a world of pain; loving in a world of chill; truth telling in a world of deception. In other words, to live the "eternal life" we already possess.

Rev. Jude Siciliano, OP

 

Nhận lấy Thánh Thể - Nhận được cuộc sống đời đời
Chúa Nhật 19 Thường Niên B (I V 19:4-8; Tv 34; Êphêsô 4: 30-5:2; Ga 6: 41-51)

Chúng ta gặp Êlia giữa chặng đường thân thể rả rời. Êlia ở trong sa mạc, ai đưa ông đến đó? Tại sao ông lại xin cho được chết đi? Trong chúng ta, ai đã cầu xin được chết đi, có phải là những người chán nản khi sự sống không còn ý nghĩa nữa, không có tương lai? Nói đến sự nghèo khó, sự sợ hãi, Và Êlia trong cơn tuyệt vọng Ông lớn tiếng kêu “...Bây giờ xin ĐỨC CHÚA lấy mạng sống con đi, vì con chẳng hơn gì cha ông của con.”.

Êlia chạy trốn vào sa mạc để tìm đường sống. Trước đó ông ta thắng những 450 tiên tri của Ba-an trên núi Các-men (1V 18:40). Các tiên tri Ba-an do hoàng hậu I-de-ven đem đến cho dân Israel, và thề rằng Êlia sẽ bị giết. Vì thế Êlia sợ chạy vào sa mạc, và ông ta đói và mệt lã do thi hành nhiệm vụ ngôn sứ. Ông ta chán ngán việc nói tiên tri và muốn chết đi.

Câu chuyện tiên tri Êlia nhắc đến câu chuyện dân Israel làm nô lệ ở Ai Cập. Họ không còn hy vọng gì nữa cho đến khi Thiên Chúa cứu họ. Thiên Chúa đưa họ vào sa mạc, và ở đó trong sự cực khổ để họ hiểu nhiều về Thiên Chúa cũng như câu chuyện đã xảy ra cho Êlia trong sa mạc. Sách I Vua liên hệ câu chuyện Êlia với câu chuyện dân Israel như sau: Êlia trong sa mạc than phiền với Chúa, ông ta có bánh ăn và sẽ phải tiếp tục lên đường đi tiếp. Ông ta đi 40 ngày và 40 đêm cho đến núi Thánh. Cũng như dân Israel phải ở trong sa mạc 40 năm.

Qua câu chuyện của Êlia, chúng ta có thấy được Thiên Chúa là đấng nhân từ không? Ông ta than phiền với Chúa về những cực khổ, sao nó không biến đi, và ông vẫn phải đứng dậy đi tiếp chặng đường dài cho đến núi Thánh. Và sự khó khăn vẫn còn, nhưng Thiên Chúa đồng hành với ông và thêm sức cho ông qua bánh và nước để ông thi hành sứ vụ.

Thời nay mọi người cũng có thể cảm nhận được câu chuyện dân Israel và tiên tri Êlia trong sa mạc. Trong mỗi thế hệ chúng ta sống đều gặp những lúc khó khăn không vượt qua được. Như tình hình kinh tế suy thoái làm nhiều người chán nản, kể cả những người trước kia cảm thấy mình đầy đủ. Cũng như Êlia, nhiều người đang lo sợ vì bị lạc lõng và chán nản.

Một Thiên Sứ phải chỉ cho Êlia thấy của ăn ngay trước mắt ông. Tôi tự hỏi Thiên Chúa cho chúng ta của ăn gì trên chặng đường dương thế này? để thêm nguồn lực nuôi sống chúng ta mà chúng ta không nhìn thấy? Có phải Thiên Chúa cho chúng ta một người bạn đường kiên nhẫn, thân yêu và trung thành, hoặc một đồng nghiệp giúp đỡ chỉ bảo cho chúng ta nơi sở làm; một thầy giáo dạy phụ đạo; một bác sĩ, y tá tận tụy; một thân nhân giúp chúng ta tiền bạc cho qua ngày khó khăn v.v…? Trong sa mạc Thiên Chúa cho chúng ta của ăn đơn sơ, như Êlia được thấy “bánh nướng trên những hòn đá nung và một hũ nước”. Trong Thánh Lể hôm nay, chúng ta xin được mở mắt để trông thấy của ăn Thiên Chúa đặt trước mặt chúng ta. Khi chúng ta mở mắt nhìn thấy của ăn đó thì chúng ta sẽ biết được “Bánh Hằng Sống” của Thiên Chúa chúng ta.

Trong 3 Chúa Nhật vừa qua chúng ta được nghe Phúc âm chương 6 của thánh Gioan nói về “Bánh Hằng Sống”. Cho đến hôm nay Thánh Gioan nói đến chủ đề lòng tin vào Chúa Giêsu. Phúc âm chưa nói đến bánh trong phép Thánh Thể. Câu cuối cùng của Phúc âm hôm nay nói đến phép Thánh Thể và kế đó chúng ta thử đặt câu hỏi là: chúng ta có tin vào Chúa Giêsu hay không? Nếu chúng ta trả lời “tin” thì câu hỏi tiếp theo là: Đức tin đó sinh ơn ích gì cho đời sống hàng ngày của chúng ta? Chúng ta có khác biệt gì với người khác khi chúng ta tin Chúa Giêsu?

Chúa Giêsu xưng mình là “Bánh Hằng Sống”. Có phải Ngài nói về “sự sống” thường ngày như ăn uống, ngủ, thở phải không? Tôi không nghĩ như vậy. Tôi nghĩ Chúa Giêsu là bánh nuôi dưỡng chúng ta có “sự sống” đặc biệt của Ngài mà tự chúng ta không thể có được, vì Chúa Giêsu muốn lối sống riêng tư của chúng ta chết đi để có sự sống của Ngài: là sự sống tha thứ, thương yêu, tin tưởng và phục vụ. Nhưng chính Ngài cho biết là Thiên Chúa đã mời gọi chúng ta đến với chính đức tin nơi Chúa Giêsu; với lời dạy của Ngài; chúng ta sẽ giữ vững được sự sống của chúng ta.

Chúa Giêsu là “Bánh” của sự sống mới, một sự sống mà chúng ta không tự có được. Nhưng chúng ta lãnh nhận sự sống đó bởi Đức Chúa Cha, người cha luôn cho con cái của ăn. Thiên Chúa thương tất cả các con cái Người, và tất cả mọi người đều là con của Thiên Chúa. Nhờ có đức tin vào Chúa Giêsu, chúng ta được mời gọi sống sự sống của Ngài trong thế gian này. Chúng ta sẽ sống như thế nào? Các bài đọc hôm nay cho biết là chúng ta không bị bỏ rơi trong sa mạc, và Ngài, luôn đồng hành với chúng ta, sẽ nuôi dưỡng chúng ta trên từng bước đường chúng ta đi.

Đức tin chúng ta được lãnh nhận không phải chỉ để cho riêng chúng ta. Chúng ta có trách nhiệm phải chia sẻ niềm tin ấy qua lời nói và việc làm. Thiên Chúa ban của ăn cho dân Israel, và tiên tri Êlia trong sa mạc. Chúa Giêsu cũng ban của ăn cho dân chúng. Chính trong sa mạc là nơi chúng ta cần có của ăn, vì chúng ta không tự chúng ta tìm của ăn được. Chúa Giêsu ban của ăn cho chúng ta qua lời Ngài giảng dạy và qua sự sống Ngài cho chúng ta.

Chúng ta thường nghĩ đời sống Kitô Hữu đòi hỏi rất nhiều, và thật như thế. Chúng ta phải quên mình. Nhưng trước khi chúng ta làm việc đó thì hôm nay các bài đọc nhắc chúng ta nhớ là Thiên Chúa đã làm mẫu trước cho chúng ta. Ngài đã cho Ngôi Lời làm người là Chúa Giêsu ở với chúng ta, để mời gọi chúng ta đến với Chúa Giêsu, và qua Chúa Giêsu đến với Thiên Chúa. Đối với những ai đáp lại lời mời gọi này, Thiên Chúa sẽ ban của ăn mà người đi trong sa mạc cần, đó là “Bánh Hằng Sống”.

Niềm tin vào Chúa Giêsu không dựa trên các tín điều hay học thuyết. Không cần phải thông tuệ. Theo bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu mời gọi chúng ta, trước tiên là liên hệ mật thiết với Ngài. “Thật tôi bảo thật các ông, ai tin thì được sự sống đời đời. Tôi là bánh trường sinh”. Niềm tin chúng ta vào Chúa Giêsu là một sự công nhận chính Thiên Chúa đã ban sự sống của Người cho chúng ta qua Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã mạc khải sự thương yêu hải hà của Thiên Chúa cho chúng ta. Thiên Chúa không bỏ rơi chúng ta đói khát trong sa mạc. Tin vào Chúa Giêsu “Bánh Hằng Sống” không phải ban cho chúng ta một đời sống dễ dàng, nhưng cam đoan là chúng ta có được sự sống của Thiên Chúa nhờ đó có năng lực và can đảm làm những việc của người Kitô Hữu trong thế gian này.

Trong Thánh lễ hôm nay, chúng ta vui mừng về tình yêu thương và sự săn sóc của Thiên Chúa đối với chúng ta qua Chúa Giêsu. Chúng ta cảm tạ vì chúng ta được lãnh nhận đức tin làm chúng ta biết được Chúa Giêsu và qua Ngài biết được Đức Chúa Cha. Đức tin chúng ta chia sẻ trong phép Thánh Thể hôm nay không làm chúng ta tốt hơn người khác, nhưng đó là một trách nhiệm, mời gọi chúng ta trở nên công cụ của tình yêu thương Thiên Chúa ở trần gian. Là dấu chỉ giao ước yêu thương của Thiên Chúa với chúng ta và giao ước ấy không hề chấm dứt được.

Bánh phải được bẻ ra. “Người đồng hành” theo tiếng Latinh là người cùng bẻ bánh với chúng ta. Chúng ta hãy nhìn chung quanh chúng ta, ai là người đồng hành qua sa mạc khắt khe này? Chúng ta sẽ bẻ bánh và chia với ai? Chúng ta cần bánh gì? Bánh của tình thương, của sự hiểu biết, của sự nâng đỡ v.v… Hay những người đó cần bánh phần xác, cần nhà ở, cần việc làm, cần nơi nương tựa v.v… Chúng ta có thể chia với họ “Bánh Hằng Sống” như thế nào?

(Chuyển ngữ FX Trọng Yên, OP)

Lm. Jude Siciliano, OP

  Lm Jude Siciliano OP

 

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)