dongcong.net
 
 

Suy Niệm - chia sẻ

Chúa nhật 19 TN-B (Ga 6,41-51)

ĐỪNG XEM THƯỜNG NHAU-2018

Có một câu chuyện kể rằng: Vào những lúc con người mới phát minh ra động cơ, con người vui mừng vì sự tiến bộ vượt trên tưởng tượng của mình. Chính vì thế có nhiều người không thể tin được. Có một cụ già nọ, nghe các sinh viên kể lại về chiếc tàu hỏa chạy mà không cần phải nhờ đến trâu, bò, hay ngựa kéo, nhưng nhờ động cơ máy mà nó hoạt động và chạy rất nhanh. Cụ già không tin. Các thanh niên tìm cách đưa cụ già đến một nhà ga xe lửa để cụ nhìn xem tận mắt.

Khi đoàn tàu từ từ tiến đến và dừng lại, các thanh niên đến bên cụ, với vẻ mặt vui mừng, định hỏi xem cụ tin chưa. Bổng nhiên từ toa chở hàng, người ta mở cửa và dẫn một đàn bò từ trên toa xuống. Cụ già nhìn thấy đàn bò, nở một nụ cười tự mãn và chỉ vào đám thanh niên, cụ nói: "chúng bây đã bị mắc lừa". Cụ quay lưng bỏ đi không chịu nghe các thanh niên giải thích là toa này chở bò mà thôi!

Cụ già quá tự mãn về sự hiểu biết của mình, và cụ đã đóng khung nó lại. Thế giới đối với cụ chỉ có đối với những gì cụ hiểu biết. Ngoài những điều đó ra, tất cả đều không tồn tại. Nên cụ không thể nghe những gì người khác nói, cho dù đó là sự thật đang xảy ra trong thế giới hiện đại.

Những người Do Thái ngày xưa cũng không thể tin được Chúa Giê-su lại là bánh bởi trời. Càng khó tin hơn khi nghe Chúa nói ăn chính Chúa sẽ không chết bao giờ! Họ không thể chấp nhận. Bởi họ đã quen thuộc Chúa Giê-su. Quen quá đến nỗi không thể tin vào những việc lạ Chuá đã làm là do bởi Thiên Chúa. Vi đầu óc thành kiến nên họ không tìm hiểu, không lắng nghe. Phải chăng điều này cũng là lối suy nghĩ nông cạn của chúng ta?

 Cuộc sống con người, ai cũng có một chút tự hào về chính mình: tự hào về nghề nghiệp, tự hào về sự hiểu biết, tự hào về địa vị bản thân, tự hào về con người của mình. Nhưng nếu quá cố chấp mà chỉ sống trong sự tự hào đó, thì chúng ta chỉ làm trò cười cho bao nhiêu người chung quanh. Còn biết bao nhiêu điều chúng ta chưa biết, và cũng còn rất nhiều điều chúng ta không thể biết và không thể hiểu được!

Nhất là trong đời sống đức tin chúng ta càng cần khiêm tốn để xin Chúa dạy chúng ta qua từng biến cố thời đại, và qua sự văn minh nhân loại cho ta khám phá ra biết bao điều vĩ đại, xin Chúa giúp chúng ta nhận ra quyền năng Chúa trên vũ trụ và con người luôn nhỏ bé trước quyền năng Thiên Chúa.

Và trong cuộc sống hôn nhân gia đình muốn hạnh phúc bền lâu cũng đòi  hỏi mỗi người biết khiêm tốn nhìn nhận điều tốt, điều hay nơi nhau, đừng vì thành kiến mà đánh giá thấp về nhau, nhưng hãy biết tôn trọng và khích lệ nhau. Nếu cứ đánh giá thấp về nhau chúng ta sẽ làm tổn thương nhau.

Có một người hàng xóm hỏi cô vợ:

– Ai đánh vỡ kính ở cửa sổ lớn nhà chị vậy?

– Tay chồng hèn nhát của tôi đấy!

– Anh ta hiền như đất cơ mà?

– Nhưng hắn đứng đó và tránh được cái chậu hoa tôi quăng vào mặt hắn! Cũng may cho hắn mà xui cho chậu hoa!

Theo các chuyên gia tâm lý, coi thường bạn đời là một trong những nguyên nhân chính dẫn tới đổ vỡ hạnh phúc gia đình. Vì khi trong lòng bạn đã chất đầy sự coi thường bạn đời, bạn sẽ có những lời nói khó nghe dành cho nhau, đôi khi cả những hành động miệt thị nhau. Chắc chắn khi đã xem thường nhau thì họ cũng mong sớm được giải thoát hơn là vun đắp cho cuộc sống hôn nhân hiện tại.

Trong hôn nhân, việc đánh giá thấp về nhau là điều không thể chấp nhận được. Vì con người vốn có nhu cầu cố hữu là được cảm thấy mình có ích, có giá trị với xã hội và những nỗ lực của mình được thừa nhận. Khi giá trị của mình không được thừa nhận ngay trong gia đình sẽ mang tới cảm giác thất vọng và không còn muốn vun đắp hạnh phúc chung.

Những người Do Thái đồng hương của Chúa Giê-su đã không có cơ hội nhận ơn lành của Chúa vì họ xem thường Chúa. Và có lẽ, vợ chồng nếu xem thường nhau cũng thiệt thòi vì không bao giờ nhận được sự trợ giúp nhiệt tình của người bạn đời. Đôi khi vì sự xem thường mà đánh mất đi hạnh phúc lứa đôi.

Ước gì các đôi hôn phối biết sống khiêm tốn trong cách ứng xử để kính trọng bạn đời. Ước gì mỗi người chúng ta cũng biết giúp nhau thăng tiến thay vì chì triết, xem thường nhau. Và xin cho chúng ta luôn biết tìm kiếm Chúa là nguồn sống đời đời để nhờ đó chúng ta thêm sức mạnh để sống tốt hơn trong cuộc sống hiện tại hôm nay. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

 

Việt Nam ăn gì cũng chết-2016

Chúa Nhật 19 TN-B

Thông thường ăn là để sống, chứ đâu phải ăn để chết, thế nhưng trước thời buổi làm ăn chộp giật, chỉ cần có lợi là việc gì cũng làm như hiện nay thì nhiều khi ăn lại là để chết.

Có lẽ chưa bao giờ mà cả xã hội lại lo ngại, thậm chí hoang mang về chất lượng thực phẩm như hiện nay. Ăn gì, uống gì và dùng gì cũng sợ. Gạo nhựa, trứng giả, mực cao su, rau quả ngâm thuốc kích thích, bún, bánh phở có chứa formol… thôi thì đủ cả! Đến giấy lau miệng và chén đũa cũng mang độc hại chết người!

Hàng năm, Việt Nam có từ 100.000 - 150.000 người mắc ung thư và khoảng 70.000 người tử vong do căn bệnh này. Theo bác sĩ Đặng Huy Quốc Thịnh, phó giám đốc Bệnh viện Ung bướu TP.HCM, có nhiều lý do khiến số người mắc bệnh ung thư gia tăng trong những năm gần đây như số người hút thuốc, uống rượu bia tại nước ta còn cao, tình trạng ô nhiễm môi trường… Song, còn có một nguyên nhân khác nữa chính là vấn đệ ngộ độc thực phẩm không chỉ gây bệnh ung thư mà nhiều bệnh lý khác.

Nhìn những gì đang diễn ra tại Việt Nam khiến tôi nhớ tới câu chuyện ngụ ngôn về con Sư tử, con Gấu và con Hươu. Chuyện kể rằng: Con Hươu non bị chết tươi vì ăn phải bã độc. 

Sư tử và Gấu nhìn thấy xác Hươu liền tranh nhau miếng mồi. Hai con mãi đánh nhau nên không thấy Cáo cũng mò đến. Lợi dụng lúc Sư tử và Gấu không chú ý tới mình, Cáo tha Hươu vào bụi ăn một bữa no rồi ngấm độc ngã lăn ra chết. 

Vật nhau một hồi, Sư tử và Gấu không thấy Hươu đâu nữa liền buông nhau đi tìm mới thấy Cáo chết vì thịt Hươu nhiễm độc. Sư tử và Gấu lúc đó mới bảo nhau rằng: 

- Đáng đời cho con Cáo láu lỉnh và tham lam kia, nhờ nó mà hai ta khỏi chết.

Xem ra ăn gì cũng chết. Nên dường như ai bây giờ cũng nhắm mắt ăn đại, ăn cho xong vì đàng nào cũng mang mầm bệnh tật vào thân. Xem ra chẳng còn ai nghĩ ăn để sống nữa, vì mọi cái có thể ăn được đều đã bị đầu độc!

Hôm nay Chúa Giê-su giới thiệu cho chúng ta một của ăn không độc hại, không dẫn đến tiêu vong. Chúa giới thiệu cho chúng ta một của ăn để được sống đời đời chính là bánh Thánh Thể, là bánh trường sinh thỏa mãn niềm khao khát sống đời đời của nhân loại. Chúa bảo tổ tiên đã ăn Manna từ trời xuống rồi cũng chết, còn ai ăn bánh này thì sẽ sống muôn đời.

Thật hạnh phúc khi ở đời còn có của ăn không chết. Đây là của ăn thuần khiết vì là bánh thần linh. Đây là bánh thanh sạch vì được làm nên từ chính Máu Thịt Chúa. Đây là bánh không bao giờ hư nát vì là chính Thánh Thể phục sinh của Chúa. Thế nên, ai rước bánh này sẽ sống đời đời. Ai ăn bánh này sẽ được trường sinh.

Vâng, mỗi lần chúng ta rước Chúa là được đón nhận chính sự sống và tình yêu của Chúa. Ước gì tình yêu Chúa tuôn chảy trong con tim của chúng ta để chúng ta dám hiến dâng chính mình vì sự  sống của tha nhân. Ước gì mỗi người biết hy sinh cho nhau, và biết kiến tạo hạnh phúc cho nhau, chắc chắn cuộc sống này sẽ đẹp hơn. Ước gì mỗi người chúng ta biết noi gương Chúa Giêsu trở thành quà tặng mang lại cho anh em niềm vui và hạnh phúc. Xin cho chúng ta luôn cảm nghiệm rằng “chính lúc cho đi là khi được nhận lãnh, chính lúc chết đi là khi vui sống muôn đời”. Amen

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

 

“Ta là bánh ban sự sống”
Chúa Nhật 19 thường niên B-2009

Mỗi ngày Việt nam đang phải đối đầu với bao cái ác hoành hành. Những cái chết của phi nhân bất nghĩa, của tình người băng giá, của đạo đức suy đồi, của tham lam bất chính. Đây phải là lúc chúng ta nhìn lại nhân sinh quan cuộc sống, tại sao giữa nền văn minh nhân loại lại đổ vỡ tình người, lại tan nát tất cả những luân thường đạo lý mà bốn ngàn năm văn hiến của cha  ông đã gầy dựng? Chúng ta thử nhìn lại thống kê của trang điện tử  www.tin247.com/ mỗi ngày Việt Nam có:

Phá thai hơn  500.000 ca phá thai một năm, trung bình mỗi ngày có hơn 1300 thai nhi bị giết hại

Mỗi tháng có gần 1.100 người chết vì TNGT, trung bình mỗi ngày hơn 35 người chết vì tan nạn giao thông.

Trung bình mỗi ngày lại có thêm 50 - 100 người nhiễm AIDS

Mỗi một ngày tứ Bắc chí Nam có hàng ngàn có gái đem thân xác đổi lấy những đồng tiền dơ bẩn.

Mỗi ngày những vụ án hình sự lại nhiều trò man rợ kinh hoàng hơn.

Đạo lý làm người nay ở đâu? Con người có còn là “nhân chi sơ tính bản thiện” hay đã bị thoái hóa mất tính người? Con người biết thiện và ác, có khả năng tự chủ bản thân hơn loài vật, sao lại dễ dàng làm điều xấu, điều hại người hơn là làm điều tốt, điều cứu sống anh em? 

Là người ky-tô hữu, ai trong chúng ta cũng tự hào vì mình là hình ảnh Thiên Chúa. Ai trong chúng ta cũng tự hào mình vượt lên trên muôn loài muôn vật vì “nhân linh ư vạn vật”. Ai trong chúng ta cũng hiểu rằng con người có tương giao với Thiên Chúa, với thần linh. Con người đến từ Thiên Chúa. Con người thuộc về Thiên Chúa, vì con người bởi Thiên Chúa mà ra. Nhưng liệu rằng, khi nhìn vào cuộc sống của chúng ta người ta có nhận ra chúng ta là con cái Thiên Chúa hay người ta sẽ ngán ngẩm bảo rằng: cuộc sống của anh, suy nghĩ độc ác, ích kỷ, những ước muốn tầm thường, những lời nói giết người không dao của anh làm tan nát tâm hồn bao người, ...tất cả chúng tôi nào có lạ gì, sao anh bảo anh đến từ Thiên Chúa tình thương và nhân lành? “Người ta cứ dấu này, mà nhận biết các con là môn đệ Thầy: là các con yêu thương nhau”. Liệu rằng dấu hiệu ấy có được tỏ hiện qua lời nói việc làm của chúng ta hay không?

Cuộc đời dương thế của Chúa Giê-su là chứng minh Ngài từ Thiên Chúa mà đến. Ngài đến để giới thiệu một Thiên Chúa yêu thương. Ngài đi gieo vãi yêu thương. Ngài đi nối kết tình người. Ngài đi xoa dịu đau thương. Ngài sống một cuộc đời thanh thoát không lệ thuộc của cải danh vọng trần gian. Ngài không bẻ gãy cây lau bị dập. Ngài không kết án ai. Ngài luôn bao dung tha thứ. Ngài đã từng tha thứ cho cả kẻ gây nên nhục hình cho Ngài. Đỉnh cao của dấu hiệu yêu thương ấy là chết cho người mình thương.

Cuộc đời Ngài ví tựa tấm bánh bẻ ra cho muôn người. Tấm bánh mang lại hạnh phúc cho nhiều người. Tấm bánh làm vui lòng trẻ thơ cũng như người già. Tấm bánh hòa tan cho muôn người. Kẻ thấp hèn cũng như người giầu sang. Tấm bánh thêm sức mạnh cho mọi người. Kẻ no đầy cũng như người khát. Tấm bánh nối kết tình mọi người. Vì “bánh ngọt bẻ đôi” sẽ là nhịp cầu thân ái cho người với người gần nhau hơn. Tấm bánh đời Ngài ban cho thế gian để cho thế gian được sống và sống dồi dào. “Và ai ăn bánh này sẽ không phải chết bao giờ”. Đó là tấm bánh phục sinh. Bánh cải từ hoàn sinh. Bánh trao ban sự sống đời này và cả đời sau.

Phải chăng Ngài cũng mời gọi chúng ta đón nhận tấm bánh đời Ngài để sức sống, ân sủng, tình thương của Ngài thẩm thấu trong cuộc đời chúng ta, để chính chúng ta cũng trở thành tấm bánh trao ban bình an và hạnh phúc cho tha nhân?

Phải chăng Ngài cũng đang mời gọi chúng ta, không chỉ nhận ra mình mang nguồn gốc từ trời, mà phải sống và hành động như con cái của Chúa. Sống hoàn thiện mình mỗi ngày như cha chúng ta ở trên trời là Đấng hoàn thiện. Mỗi ngày chúng ta phải thanh tẩy mình khỏi mọi điều gian ác, khỏi những ước muốn tầm thường và mặc lấy tâm tình từ bi nhân hậu như Đức Ky-tô để dung nhan Thiên Chúa được tỏ hiện trong đời sống hằng ngày của chúng ta.

Ước gì trong mỗi lời nói hành động đầy yêu thương bác ái của chúng ta mà các anh chị em chung quanh sẽ ngợi ca Cha chúng ta là Đấng ngự trên trời. Ứơc gì khi chúng ta nhận ra tình thương của Chúa dành cho mình, thì mỗi người hãy biết sống tâm tình tạ ơn Chúa, đồng thời biết noi gương Chúa sống yêu thương anh em đồng loại của mình.

Nguyện xin Chúa Giê-su Thánh Thể là tấm bánh bẻ ra cho muôn người nâng đỡ và giúp chúng ta biết sống cao thượng, sống đúng với phẩm giá làm người và làm con Thiên Chúa. Amen.

Lm.Jos Tạ duy Tuyền

Lm. Jos. Tạ Duy Tuyền - dongcong.net August 8, 2018

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)