“Xin Đừng Quên Tôi-forget me not"

Lễ cầu hồn 2018

Tháng 11 với làn gió hiu hiu của trời cuối thu khiến cho cảnh vật tĩnh lặng hơn và có vẻ huyền bí hơn. Trời thu mơ màng, lãng mạn nhưng với Lưu Trọng Lư lại gợn buồn khi lá thu rơi “xào xạc”, vì nhìn lá thu rơi khiến anh lại nghĩ về một cuộc chia ly phũ phàng của kiếp người.

Em nghe chăng mùa thu

Lá thu rơi xào xạc

Con nai vàng ngơ ngác

Đạp trên lá vàng khô

Chúng ta nghe gì ở trời thu? Có phải ta nghe tiếng lá vàng khô vỡ vụn dưới những bước chân nai ngơ ngác? Nai vàng và lá vàng H đạp lên nhau như diễn tả cảnh tan tác bi thương:

Con nai vàng ngơ ngác
Đ
p lên lá vàng khô?

Hình ảnh này đã tạo nên một không gian cô đơn vô bờ bến.  Một không gian của mùa Thu luôn có sắc vàng, vàng của cỏ cây, vàng của con người, vàng của thời gian… Trời cuối Thu chưa cười đã tối”. Buổi sáng se lạnh, nhưng buổi trưa hanh nóng, buổi chiều  lại qua mau. Trời Thu quả thực có gì đó hoang vu, mênh mang, cô tịch, lắng đọng,... Trời Thu khiến ta chạnh lòng nghĩ về kiếp người thật mong manh và phù du như kiếp cỏ cây hôm nay xanh ngày mai đã úa vàng rơi rụng theo dòng thời gian.

Với người Công Giáo tháng 11 cũng vào tháng cuối thu, tháng mà người Công giáo dành thời gian tảo mộ, viếng thăm người thân đang an nghỉ nơi các nghĩa trang. Trời cuối thu càng làm cho bàu khí ảm đạm vương chút buồn nhớ thương người đã khuất. Bởi vì, ai đó ra viếng nghĩa trang là đi thăm một người đã từng chia sẻ cuộc sống với họ. Người thân đã an nghĩ trong lòng đất nhưng kỷ niệm về họ vẫn sống mãi bên ta. Nhất là dưới nấm mộ lại là mẹ là cha, khiến cho ta càng bâng khuâng về những hy sinh, những vất vả một đời các ngài đã làm vì ta. Như một người đã thốt lên khi đứng trước phần mộ mẹ cha như sau:

Dưới lớp đất này là mẹ là cha

Là khởi phát đời con từ bé bỏng

Là lời mẹ ru dịu dàng cánh võng

Là lúagạocha vất vả vì con”

Lúc này biết bao “kỷ niệm thân thương của mẹ cha ùa về trong ký ức của ta, nó giúp ta bồi hồi tưởng nhớ về những gì các ngài đã làm cho chúng ta.

Cuộc đời con bươn chãi bốn phương trời
Nay về lại nơi cội nguồn sinh trưởng
Dâng nén hương mà lòng hồi tưởng
Thuở thiếu thời dưới lồng cánh mẹ cha”.

Đối với người tín hữu, chết không phải là hết, mà chết là biến đổi. Chúng ta đi viếng nghĩa trang là chúng ta đi gặp gỡ một người đang sống, tuy rằng thân xác họ đã mục nát theo thời gian nhưng linh hồn vẫn hiệp thông với chúng ta trong màu nhiệm Hội thánh thông công. Họ vẫn là con cái của Chúa nhưng sống trong tình trạng khác với chúng ta.

Theo đức tin Công Giáo thì những người đã an nghỉ dưới nấm mồ sẽ có người đã được về trời để sống mãi trong hạnh phúc thiên đàng, nhưng cũng có người lại đang lao đao chịu thanh luyện trong chốn lửa luyện tội. 

Chúng ta không biết những người thân của chúng ta đang trong tình trạng nào, nhưng chắc chắn họ vẫn đang sống. Họ vẫn đang nghĩ tưởng đến chúng ta. Nếu là người đã ở bên Chúa trong nước Chúa thì họ đang cầu bầu cho chúng ta. Nếu họ đang còn chịu thanh luyện thì lúc này họ đang van xin chúng ta hãy nhớ đến họ. Nhớ đến họ để cầu nguyện cho họ. Nhớ đến họ để xin lễ đọc kinh, và cũng hãy thay họ làm việc bác ái để đền bù thay cho những thiếu sót của công bình bác ái mà khi còn tại thế họ đã chưa làm.

Trong câu chuyện for get me not kể rằng: “Một chàng hiệp sĩ nọ cùng người yêu đang đi dạo bên bờ sông. Chợt thấy một cành hoa màu tím nhuỵ vàng mọc hoang dại và mùi hương man mác, thiếu nữ ngất ngây với vẻ đẹp và thả hồn thuởng thức hương hoa. Hiệp sĩ thấy vậy muốn làm vui lòng người yêu bèn lại gần để hái. Nhưng trong lúc đang với cành hoa, chàng bị ngã xuống dòng sông nước chảy xiết, bộ áo giáp quá nặng khiến chàng không đủ sức xoay sở để bơi vào bờ; trước lúc chìm xuống, chàng vẫn cầm trên tay cành hoa và ném lên bờ với lời nhắn răngforget me not”. Từ đó cô gái luôn cài hoa tím trên mái tóc để nhớ chàng hiệp sĩ kia”. Hoa  Forget me not – nghĩa là Xin đừng quên tôi, chính là hoa Lưu Ly của người Việt Nam chúng ta.

Một cách nào đó những người thân của chúng ta họ đã sống và chết vì chúng ta. Họ vẫn tha thiết mời gọi chúng ta hãy nhớ tới họ. Cách đặc biệt trong tháng các đẵng linh hồn, chúng ta hãy nhớ tới họ trong cầu nguyện và trong hy sinh để van xin lòng thương xót tha thứ và đưa họ về hưởng nhan thánh Chúa.

Xin Chúa giúp chúng ta biết tận dụng tháng các linh hồn để làm việc bác ái cho các đẳng linh hồn. Xin cho các linh hồn được lên chốn thiên đường hưởng phúc vinh quang. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

 

Đừng Bất Công Với Linh Hồn

lễ các đẳng linh hồn 2015

Tác giả: Lm Tạ Duy Tuyền

 http://thanhlinh.net/sites/default/files/Images_Field/2015-08/w35/images.jpg?1440666502Con người có hồn và xác. Đẹp thân xác là một vinh dự. Đẹp tâm hồn là một hồng ân. Thật quý biết bao nếu con người biết trau truốt cả tâm hồn lẫn thân xác! Người đẹp từ thể xác đến tâm hồn thì đáng giá hơn muôn ngàn vàng bạc. Nhưng tiếc thay, con người dường như chỉ làm đẹp thân xác mà quên làm đẹp tâm hồn.

Có câu chuyện ngụ ngôn kể rằng: Một nhà kia có hai người con. Người con út được cha mẹ đem hết lòng yêu thương chăm sóc: cho ăn, cho mặc, cho học hành, cho thuốc men, cho tiêu xài thoải mái, cho tất cả những gì nó muốn và không từ chối nó bất cứ điều gì.

Trong khi đó, đứa con cả không được cha mẹ đoái hoài: không được nuôi ăn, chẳng được cấp dưỡng chút gì, bị cha mẹ bỏ mặc như thể nó không hề có mặt trên đời, mặc dù nó không làm điều gì sai trái.

Cha mẹ phân biệt đối xử như thế là quá bất công, đáng bị lên án. Nếu chúng ta ở vào địa vị người cha người mẹ trên đây, chắc chắn không bao giờ chúng ta đối xử bất công như thế.

Thế nhưng, bất cứ ai trong chúng ta cũng đều có “hai người con” trong đời mình, đó là linh hồn và thân xác. Thân xác này nay còn mai mất thì được nhiều người chăm sóc chiều chuộng tối đa, còn linh hồn trường sinh bất tử thì chẳng được đoái hoài.

Xem ra người ta luôn chiều chuộng thân xác, kể cả những điều tội lỗi trụy lạc. Xem ra người ta luôn dành mọi thời giờ cho thân xác, và cứ như thế hết tháng nầy qua tháng khác, hết năm nầy qua năm kia.

Trong khi linh hồn thì bị bỏ rơi, không được đoái hoài! Đó là một bất công không thể chấp nhận được và mang lại hậu quả đau thương cho cuộc sống mai sau, vì không sớm thì muộn, cái chết cũng sẽ đến để cướp hết những gì người ta đang có và hủy hoại thân xác ra không. Cuối cùng thân xác con người chỉ là một nhúm bụi đất còn linh hồn thì phải trầm luân muôn đời muôn kiếp.

Qua sứ điệp Tin Mừng hôm nay, Chúa Giê-su kêu gọi mọi người hãy đối xử công bằng với linh hồn mình. Đừng như những người Do Thái quá chú trọng đến sự sạch sẽ thân xác mà xem thường sự trong sạch tâm hồn. Họ giữ luật vụ hình thức nên chỉ chú trọng bề ngoài mà quên gìn giữ vẻ đẹp của tâm hồn. Chúa Giê-su cho họ thấy rằng: Không có cái gì từ bên ngoài vào trong con người lại có thể làm cho con người ra ô uế được; nhưng chính cái từ con người xuất ra, là cái làm cho con người ra ô uế. Vì từ bên trong, từ lòng người, phát xuất những ý định xấu : tà dâm, trộm cắp, giết người, ngoại tình, tham lam, độc ác, xảo trá, trác táng, ganh tỵ, phỉ báng, kiêu ngạo, ngông cuồng. Tất cả những điều xấu xa đó, đều từ bên trong xuất ra, và làm cho con người ra ô uế."

Ước gì chúng ta hãy để cho Lời Chúa sửa lòng mình, để bên trong lẫn bên ngoài được tốt đẹp. Đó là điều mà Chúa muốn chúng ta hãy để cho Chúa uốn nắn, sửa dạy nên tốt hơn. Xin đừng chú tâm đến vẻ đẹp thân xác mà quên để Chúa uốn nắn thêm xinh tươi cho tâm hồn. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

Bông Hồng Cho Mẹ Cha

Tháng 11, tháng của báo hiếu. Tháng của lòng tri ân tình cha, tình mẹ. Thế nên , khi nghe những ca từ của những bài hát về cha, về mẹ, ôi sao thật ngọt ngào, thắm thiết! Có lẽ nhiều người vẫn thầm hát bài “Bông Hồng cài áo” mỗi khi chạnh lòng nhớ về mẹ cha:

"Mẹ, Mẹ là dòng suối diệu hiền
Mẹ, Mẹ là bài hát thần tiên
Là bóng mát trên cao
Là mắt sáng trăm sâu
Là ánh đuốc trong đêm
Khi lạc lối.

Tình mẹ thật nhẹ nhàng như dòng suối làm mát cuộc đời từng người con. Thật ấm cúng nồng nàn như nắng ấm nương rau:

Mẹ, Mẹ là dòng suối ngọt ngào.

Mẹ, Mẹ là nải chuối, buồng cau
Là tiếng dế đêm thâu
Là nắng ấm nương rau
Là vốn liếng yêu thương
Cho cuộc đời."

Thế nhưng, cho dù có thương cha, nhớ mẹ thì cũng có ngày con không còn mẹ cha, sẽ là những ngày tăm tối như lời bài hát so sánh:

"Như đóa hoa không mặt trời,

Như trẻ thơ không nụ cười,

Và đời mình không lớn khôn thêm

Như bầu trời thiếu ánh sao đêm"

Ý của bài hát này tác giả đã lấy cảm hứng từ ngày Mother’s day được tổ chức vào Chúa nhật thứ 2 của Tháng Năm tại Châu Âu. Và năm 1962 được tổ chức tại Nhật với phong tục cài cho những ngươì con không còn mẹ một bông hồng trắng, và còn mẹ một bông hồng đỏ. Và nhà sư Nhất Hạnh đã đem về Việt Nam, cổ võ trong ngày Vu Lan. Thế nên, phong tục này không phải là truyền thống của Phật Giáo mà là của Tây Phương. Biểu tượng của Phật Giáo là hoa sen, còn bông hồng là biểu tượng tình yêu của Châu Âu, nhưng dù sao chúng ta cũng thấy việc cầm bông hồng trên tay hay cài lên áo để nhớ về tình thương của mẹ thật nồng ấm biết bao.

Nồng ấm bởi vì Mẹ là một dòng suối, là một kho tàng vô tận. Mẹ là một món qùa lớn nhất mà Thiên Chúa đã tặng cho ta, những kẻ đã và đang có mẹ. Thế nên, đừng đợi đến khi mẹ chết rồi mới nói: "trời ơi, tôi sống bên mẹ suốt mấy mươi năm trời mà chưa có lúc nào nhìn kỹ được mặt mẹ!". Lúc nào cũng chỉ nhìn thoáng qua. Trao đổi vài câu ngắn ngủi. Xin tiền ăn quà. Đòi hỏi mọi chuyện. Giận dỗi. Hờn lẫy. Gây bao nhiêu chuyện rắc rối cho mẹ phải lo lắng, ốm mòn, thức khuya dậy sớm vì con. Chết sớm cũng vì con. Để mẹ phải suốt đời bếp núc, vá may, giặt rửa, dọn dẹp. Và để mình bận rộn suốt đời lên xuống ra vào lợi danh. Mẹ không có thì giờ nhìn kỹ con. Và con không có thì giờ nhìn kỹ mẹ. Để khi mẹ mất mình mới có cảm nghĩ: "Thật như là mình chưa bao giờ có ý thức rằng mình có mẹ!"

Thế nên, tôi nghĩ rằng bài hát muốn nói với chúng ta những người còn mẹ, ngay hôm nay hãy cầm tay mẹ mà hỏi: " Mẹ ơi, mẹ có biết không ?". Và chắc chắn Mẹ sẽ hơi ngạc nhiên và lúc này hãy nhìn vào mắt mẹ, mà nói: "Mẹ có biết là con thương mẹ không ?". Mẹ sẽ rất sung sướng, sẽ rất hạnh phúc vì được nghe những lời yêu thương từ con.

Không chỉ là mẹ mà cả những người cha tuy thầm lặng nhưng luôn hết lòng yêu thương ta. Tình cha không mặn mà như tình mẹ nhưng tình cha vẫn mãi là chỗ dựa cho con sự tự tin vào đời. Không có cha con cái sẽ cảm thấy mình hụt hẫng giữa chợ đời đầy mưu mô xảo quyệt mà không có chỗ tựa nương. Thế nên, hãy trân trọng tình cha, tình mẹ. Hãy dành cho các ngài sự quan tâm, tình yêu mến, đừng đợi đến khi không còn họ mới thảng thốt nói lên lời xót xa ân hận vì mình đã không sống tròn đạo hiếu làm người.

Hôm nay nhân ngày lễ các linh hồn, Giáo hội mời gọi chúng ta hãy dành tình yêu cho ông bà cha mẹ qua việc cầu nguyện cho các ngài. Chúng ta hãy nài xin lòng thương xót của Chúa đón nhận các ngài và tha thứ những yếu đuối trong thân phận con người của các ngài. Vì nhân vô thập toàn, ai mà không có lỗi trước mặt Thiên Chúa là Đấng vô cùng chí thánh. Chúng ta hãy nhớ đến người quá cố để làm điều gì đó nhằm cứu vớt họ. Có thể là nhường cho các ngài những ơn toàn xá trong 8 ngày đầu tháng. Có thể là làm những việc lành phúc đức để đền bù cho những thiếu sót trong cuộc đời các ngài. Có thể là những lời kinh ta trao gởi họ cho lòng thương xót của Chúa qua lời chuyển cầu của Mẹ Maria.

Xin Chúa cho chúng ta luôn biết tận dụng những ngày này như là mùa báo hiếu cha mẹ và tri ân anh em bè bạn những người đã giúp đỡ chúng ta mà nay đã không còn. Xin cho họ được nghỉ yên bên Chúa. Amen

Lm.Jos Tạ Duy Tuyền

October 30, 2018