| |
THÁNH GIÁ LÀ GÌ?
Trong
bài Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu bảo chúng ta vác Thánh Giá mình
mà theo Chúa, nhưng Thánh Giá là gì?
Nhiều
người xem Thánh Giá như một đơn vị kinh tế để xác định giầu nghèo.
Thánh Giá bằng vàng thì quí hơn Thánh Giá bằng gỗ.
Và Thánh Giá bằng vàng cũng còn tuỳ to nhỏ mà có giá trị khác
nhau. Người giầu có Thánh Giá bằng vàng đã đành, kẻ nghèo túng
cũng tìm mọi cách để sắm cho được Thánh Giá vàng để khoe với
mọi người rằng mình “chẳng thua kém gì ai”. Dĩ nhiên người môn
đệ đích thực của Đức Kitô không nhìn Thánh Giá như đơn vị kinh
tế để khoe khoang như thế.
Người
khác lại dùng Thánh Giá để xuống đường. Họ vác Thập Giá không
phải để chịu đóng đinh như Chúa Giêsu, nhưng đòi biểu tình,
để đòi đóng đinh kẻ khác. Thánh Giá bị lợi dụng để tranh giành
ảnh hưởng, để tiêu diệt kẻ thù, thay vì đem sự sống, đem bình
an hạnh phúc đến cho mọi người, kể cả kẻ thù của mình.
Ý
nghĩa đích thực của Thánh Giá cần tìm thấy ở giáo huấn của Chúa
Giêsu, hoặc nhìn thấy chính Đức Giêsu chịu treo trên Thập
Giá để thực hiện ơn Cứu Chuộc cho con người. Người Kitô hữu đích
thực vác Thập Giá đi theo Đức Kitô vì yêu mến Ngài, chứ không
phải lợi lộc trần thế. Trước khi đi sâu vào mầu nhiệm Thập Giá
chúng ta tìm hiểu ý nghĩa bài Tin Mừng hôm nay:
Khi
ấy Chúa Giêsu và các môn đệ của Người đang trên đường đi tới
các làng, xã vùng Cêsarê, Người hỏi các môn đệ: “Người ta
nói Thầy là ai?” Các ông thưa: “Họ bảo thầy là Gioan Tẩy giả,
người thì nói là Êlia, kẻ khác lại cho là một ngôn sứ nào đó”.
Rõ ràng là dân chúng đã thấy Chúa Giêsu là nhân vật của Thiên
sứ, nhưng họ vẫn chưa tỏ tường hẳn về Ngài. Mà “vô tri thì bất
mộ”, họ chưa nhận ra được dung nhan cứu thế của Đức Kitô thì
làm sao họ có thể thấu đáo được mầu nhiệm Thập Giá của Ngài.
Riêng ông Phêrô thấy được Con Thiên Chúa xuất thân từ gia đình
thợ mộc nghèo nàn là một ơn rất đặc biệt…. Lúc đó Chúa Giêsu
thấy niềm tin của Phêrô, Ngài liền bắt đầu mở chìa khóa cửa trời
và tỏ cho các môn đệ biết mầu nhiệm sinh ơn cứu độ, Ngài cho
các ông biết: “Con Người phải chịu đau khổ nhiều, bị giết chết
và sau ba ngày Ngài sống lại. Rồi Chúa Giêsu kết hợp chức vụ
Đấng Mêsia với sự đau khổ và sự chết mà Ngài đang khẳng định
với các môn đệ. Đó là những điều khó tin khó hiểu, vì suốt đời
họ vẫn quan niệm về một Đấng Mêsia
bách chiến bách thắng, thế mà giờ đây họ lại được nghe những
điều trái ngược:
Suốt
quá trình cuộc sống, người Do Thái chẳng khi nào quên được họ
là tuyển dân của Chúa theo ý nghĩa hết sức đặc biệt, họ trông
mong được một địa vị cao cả trong thế gian. Họ luôn xem những
ngày trọng đại nhất trong lịch sử của họ như các ngày của Đavit.
Họ mơ ước một ngày kia có một vua khác thuộc dòng dõi Đavit sẽ
khiến họ trở thành vĩ đại trong lịch sử công chính và thế lực.
Thế nhưng thời gian trôi qua, mơ ước của họ thật đáng thương
hại. Họ bị lưu đầy sang A-sy-ry, người Babilon chinh phục Giêrusalem,
bắt dân Do Thái đem về nước làm tù binh. Rồi họ còn bị làm tôi
cho người Ba Tư, Hy Lạp, sau đó là người La Mã. Thế là họ chẳng
chinh phục được ai, cho nên có một giòng tư tưởng khác nảy sinh,
họ càng ngay càng mơ ước về một tương lai khi Thiên Chúa can
thiệp lịch sử bằng những phương tiện siêu nhiên, họ mong quyền
năng Thiên Chúa sẽ làm những gì mà khả năng con người đành bó
tay, người ta nghĩ về một nhân vật vĩ đại, một thần dân, một
siêu nhân xuất hiện trong lịch sử để tái tao thế giới và cuối
cùng báo
thù cho tuyển dân của Thiên Chúa… Lúc đó các dân nước khác sẽ
liên minh với nhau để chống lại nhà vô địch của Thiên Chúa. Kết
quả là các thế lực chống đối sẽ hoàn toàn bị tiêu diệt. Hiền
giả Phi-lô bảo rằng “Đấng Mêsia sẽ là nhà chinh phục gây nhiều
tai hại nhất trong lịch sử, đàn áp các kẻ thù Ngài cho đến khi
chúng hoàn toàn bị tiêu diệt.
Trên
đây là các ý niệm về Đấng Mêsia vốn ngự trị trong tâm trí người
Do Thái, họ cũng đang chờ đợi thành Giêrusalem mới sẽ được
làm lại, dân Do Thái đã bị tản mát khắp thế giới sẽ được gom
về thành phố Giêrusalem mới, lời cầu nguyện hằng ngày của người
Do Thái là: “Xin hãy giương lên một ngọn cờ để thu góp những
kẻ tản mát của chúng tôi khắp bốn phương trời lại”. Còn cao
vọng hơn thế nữa, dân Do Thái tin là xứ Palestine sẽ là trung
tâm
thế giới và cả thế gian sẽ qui phục nó…. Chính vì những lý
do đó, nên Phêrô đã mạnh mẽ phản đối, ngăn cản Chúa Giêsu. Nhưng
Chúa lại quở trách đuổi Phêrô như xưa Chúa đã đuổi Satan cám
dỗ Chúa trong thời kỳ chay tịnh 40 ngày ở sa mạc (Mt.4,10).
Ngày
trước Chúa nói với Satan là “phải thờ phượng Chúa”, còn bây
giờ Chúa nói với các môn đệ và quần chúng rằng: “Ai muốn theo
Ta,
hãy từ bỏ mình, vác Thập Giá mình mà theo Ta”. Đây là điều
ngược hẳn với mơ ước trần gian.
Thập
Giá khi mà Chúa báo trước thì Phêrô đã can gián Ngài. Thập Giá
khi mà Phêrô theo Chúa vào sân tiền đình của thượng
tế Caipha,
Phêrô đã chối Chúa, còn các môn đệ khác đã bỏ chạy đi nơi
khác hết. Thế mà Chúa lại mời gọi mọi người vác lấy. Ngài mời
gọi
con người lựa chọn chứ không bắt buộc. Nếu biết Đức Kitô
là ai, hẳn chúng ta cũng biết Thập Giá là gì. Nếu vui lòng vác
Thập
Giá, Thập Giá sẽ đưa dẫn chúng ta vào Nước Trời. Thập Giá
đắng
cay sẽ cho chúng ta hương vị ngọt bùi của Thiên Đàng.
Bài
Tin Mừng hôm nay giúp chúng ta xác tín hơn về Chúa Giêsu Kitô,
Đấng đã chịu treo trên Thập Giá; để biết bỏ mình, biết
chia sẻ với tha nhân hơn là hưởng thụ; biết phục vụ mọi
người hơn là thích thống trị; biết phân phát hơn là lãnh nhận.
Càng theo theo sát bước chân Chúa chúng ta càng phải chịu
hao mòn,
chịu mất mát và thậm chí phải chịu chết để được sống vinh
hiển đời đời với Đức Kitô. Chúa đã say mê vác Thập Giá,
chúng
ta
là môn sinh của Ngài cũng phải hân hoan bước theo Ngài
lên đồi Canvê.
Vì nếu cùng chết với Chúa Giêsu, chúng ta sẽ cùng sống
với Ngài. Và nếu chia sẻ đau khổ của Chúa, chúng ta cũng được
chung phần
vinh quang của Người.
Br.Thiện
Mỹ, CMC
|
|