Chúa Nhật XV Thường Niên Năm B
 
 


CHÚA NHẬT 15 TN B- 15-7-2012
Thao Thức của Chúa Kitô (Mc 6:7-13)

Có lẽ không ai trong chúng ta sống mà lại không có những thao thức, những khát vọng. Khi  được dệt vào tấm thảm của lịch sử nhân loại, Chúa Kitô cũng có những thao thức, những khát vọng. Niềm khát vọng của Chúa Kitô  đó chính là một  đoàn chiên, một chủ chăn; thao thức của Chúa Kitô đó là giáo hội của Chúa mỗi ngày có thêm đồng, thêm lúa, thêm thợ gặt.

Chúa Kitô có một  ước vọng rất lớn  đó là thiết lập vương quốc của Cha Ngài. Một công việc quá lớn lao, nhưng Ngài lại dùng những cộng tác viên thật nhỏ bé. Bằng cuộc sống của con người, Chúa Kitô đã chia sẻ tất cả với chúng ta. Cha của Ngài là Cha của chúng ta. Mẹ của Ngài lài Mẹ của chúng ta, vậy sứ mạng của Chúa Kitô, thao thức của Chúa Kitô lẽ nào lại không phải là sứ mạng và thao thức của mỗi người chúng ta, những Kitô Hữu, những chi thể của nhiệm thể Chúa Kitô?

Công trình truyền giáo to lớn, nhưng Chúa muốn dùng những dụng cụ bé nhỏ như chúng ta. Chúa sai chúng ta  đi  để thực hiện khát vọng của Ngài. Mọi người trong mỗi khả năng, hoàn cảnh và  ơn gọi  đều được mời gọi sống quảng  đại cho Tin Mừng. Mang trong mình thao thức của Chúa Kitô các nhà truyền giáo được mời gọi dấn thân một cách quyết liệt, không quản ngại những khó khăn, dù hiểm nguy,  đói khát; hiểu lầm bắt bớ hay tù đày để rao giảng, để kể chuyện Chúa Giêsu cho mọi người.

Để thực hiện thao thức của Chúa Kitô trong bối cảnh ngày hôm nay, trước hết mời gọi chúng ta hãy xem lại cung cách sống tin mừng. Sống đạo chắc hẳn đòi hỏi
chúng ta một sự đáp trả quyết liệt hơn là chỉ theo đạo! Việc sống đạo của chính mình còn chưa quan tâm thì làm sao có thể quan tâm đến đời sống đạo của những anh chị em khác!.

Linh  đạo truyền giáo và rao giảng tin mừng của Thánh Phụ  Đaminh  đó là:  "Contemplare, contemplata aliis tradere - chiêm niệm và mang kết quả của sự chiêm niệm đó đến cho tha nhân.” Khi nhìn đồng lúa chín bao la mà thợ gặt thì ít, Chúa Giêsu đã không truyền cho các môn đệ phải dấn thân đi rao giảng tin mừng ngay, nhưng Chúa Giêsu đã bảo hãy cầu nguyện để xin chủ ruộng sai thợ  đến. Vị thánh Tiến Sĩ trẻ của Giáo hội, Thánh Nữ Têrêxa Hài Đồng Giêsu, cả cuộc đời không bước chân ra khỏi bốn bức từng Dòng Kín Carmêlô để đi truyền giáo, nhưng lại là vị thánh bổn mạng của các xứ truyền giáo qua đời sống chiêm niệm.  Vì chỉ bằng đời sống cầu nguyện, nhà truyền giáo mới có thể công bố Tin Mừng Cứu Độ một cách đáng tin tưởng.

Lời mời gọi và sai đi truyền giáo, không gì khác hơn đó chính là lời mời gọi sống đức tin của mình. Lời mời gọi đó chính là thước đo niềm tin của chúng ta nơi Đức
Kitô và tình yêu của chúng ta dành cho Ngài. Mang Chúa đến cho tha nhân, thì có lẽ nào trong cuộc sống của chúng ta lại vắng bóng Chúa Kitô? Vì thế, truyền giáo chính là một cuộc trở về của mỗi cá nhân; trở về trong cung cách sống đạo; trở về để gặp gỡ Đức Kitô trong cuộc sống. Chưa gặp được Chúa Kitô, chưa biết Ngài, và nhất là chưa yêu mến Ngài, biết đâu khi rao giảng về Ngài, chúng ta lại rao giảng về một Chúa Kitô nào đó khác với Chúa Kitô của Phúc âm!.

Gia đình chính là môi trường truyền giáo hữu hiệu và thực tế nhất, nơi mà hạt giống Lời Chúa cần được gieo vãi trước hết; nơi được coi là chủng viện đầu tiên
đào tạo và phát xuất những thợ gặt lành nghề trong cánh đồng truyền giáo. Thế nhưng, liệu các gia đình Công giáo Việt Nam ngày hôm nay còn thực sự là những mái ấm, hoặc còn đủ ấm để Lời Chúa có cơ hội nảy mầm và phát triển?

Ngày 15 tháng 07 năm 2011, nguồn tin từ Kolkata, Ấn  Độ có  đăng một mẩu chuyện về cái chết của một người Mẹ Công Giáo 94 tuổi,  đó là bà Elizabeth Anikuzhikat il. Bà có tất cả 15 người con, 8 trai và 7 gái. Người con trai lớn nhất là một Giám Mục, 5 người con trai khác là Linh mục và 4 cô con gái là Nữ tu của hai Dòng Thánh Tâm và Salêgiêng.  Gia  đình, cung thánh của sự sống và tình yêu, chính là chiếc nôi nuôi dưỡng và làm nảy sinh những  ơn gọi truyền giáo trong Giáo hội.

Lời nói như gió lung lay, gương bày như tay lôi cuốn. Sau hơn hai ngàn năm, nhưng ánh sáng của lời Chúa Kitô chưa lôi cuốn  được nhiều người, phải chăng vì trong đêm đen này còn thiếu nhiều những ánh trăng sao phản chiếu ánh sáng của Chúa Kitô!

Vậy Lời Chúa một lần nữa mời gọi và thúc bách chúng ta cùng nhau nhìn lại sứ vụ loan báo tin mừng, cùng nhau khơi dậy niềm thao thức truyền giáo, cùng kể cho nhau nghe về Chúa Giêsu. Bắt  đầu từ trong môi trường gia đình, trong giáo xứ, trong cộng đoàn, chúng ta hãy kể cho người khác về Chúa Giêsu, kể bằng lời nói, bằng cuộc sống, bằng những phương thế thích hợp với hoàn cảnh và cuộc sống của mỗi người.

Chớ gì mỗi Kitô hữu là một thợ gặt, mỗi gia  đình, mỗi giáo xứ, mỗi môi trường sống là một cánh đồng. Được như thế, thao thức của Chúa Kitô sẽ trở thành hiện thực, Giáo hội Chúa mỗi ngày có  thêm  đồng, thêm lúa, thêm thợ gặt. Vậy chúng ta hãy đi, hãy kể chuyện Chúa Giêsu cho mọi người. Và đừng quên, xin Mẹ Maria cùng đồng hành với chúng ta. Amen.
Lm. Philip M. Thanh Cao, CMC

Sức Mạnh Của Sự Hợp Tác Truyền Giáo

Trong bài giảng một thánh lễ hôn phối, linh mục chủ tế đặt ra cho đôi bạn một câu hỏi về mục đích của hôn nhân: Đâu là nguyên nhân thúc đẩy họ tiến đến hôn ước vững bền với nhau? Chàng đã hăng hái trả lời vì người con yêu đẹp, dịu hiền và đảm đang; còn nàng thì nói rằng vì để bổ túc hỗ trợ nhau, vì cả hai đều cần đến nhau và không thể thiếu nhau. Câu trả lời thuyết phục ấy đã làm cho vị linh mục chứng hôn hài lòng.

Thật thế, mỗi người chúng ta không ai là một hòn đảo đơn độc. Trong mái ấm gia đình, chúng ta liên kết, tựa nương bên nhau và làm cho cuộc sống này thêm phong phú, ý nghĩa, giá trị hơn. Tiếc thay vì chung sống với nhau hằng ngày nên ít người hiểu hay nhận ra được sức mạnh và giá trị của sự nương tựa, bổ túc cho nhau. Một thuật ngữ trong văn hoá Việt Nam vẫn nói chung đụng, vì con người ta hễ ở chung là có sự đụng độ, va chạm, xích mích.

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay mời gọi mọi người suy nghĩ về bổn phận truyền giáo trong chiều hướng liên kết với nhau như thế. Bài Tin Mừng hôm nay kể lại kế hoạch truyền giáo của Đức Giêsu cũng có gì đó khác thường: Ngài không có nhiều quân số, vỏn vẹn chỉ có 12 người, thế mà lại sai đi từng hai người một, điều đó có nghĩa là chỉ có 6 nhóm; lại không cho mang theo hành trang, tiền bạc, không mặc hai áo, chỉ được mang gậy. Đức Giêsu sai các ông đi đến các thôn xóm để kêu gọi sự thống hối và hoán cải. Hai người cùng đi với nhau để lời chứng mạnh hơn, để bổ túc và hỗ trợ nhau trong công tác ấy. Lời người này nói sẽ được bổ túc thêm bằng sự giải thích, minh hoạ của người kia. Hành động của người này sẽ là chứng tá cho lời giảng dạy của người bạn đồng hành và ngược lại. Như thế, công việc truyền giáo tuy khởi sự từ một số ít các cộng tác viên nhưng vì được đặt trên sức mạnh của sự liên kết, của sự nâng đỡ và bổ túc cho nhau nên đã đạt được những hiệu quả tốt đẹp. Thế mới biết sự nhìn xa và sáng suốt của Đức Giêsu trong kế hoạch truyền giáo thật sâu sắc như thế nào.

Thực tế cuộc sống cũng cho chúng ta thấy sức mạnh của sự hợp quần, liên kết. Đời sống hôn nhân gia đình có vợ chồng cùng nâng đỡ và bổ túc cho nhau; đời sống mục vụ có Cha xứ, Cha phó; đời sống cộng đoàn của các dòng tu có các nam nữ tu sĩ sống và làm việc cùng nhau. Sức mạnh ấy là sức mạnh của sự đoàn kết và liên đới. Sự đồng thuận, hợp tác sẽ làm cho công việc trở nên nhẹ nhàng và khả thi.

Biết Chúa là một hạnh phúc, giới thiệu về Chúa cho tha nhân còn là một hạnh phúc khác lớn hơn. Chúng ta khao khát và ao ước chia sẻ niềm vui làm con Chúa cho người khác, đó chính là truyền giáo. Truyền giáo phải được nhắc nhớ và là bổn phận phải thực thi mỗi ngày của mọi Kitô hữu. Tưởng cũng nên nhắc lại rằng truyền giáo không phải là công việc của cá nhân, lại càng không phải là công việc của riêng các linh mục, tu sĩ nam nữ. Người Kitô hữu cần phải mạnh dạn nói và sống niềm tin của mình trong một thế giới duy vật và tục hoá, và cũng không được ngại ngùng khi phải mời gọi mọi người chung quanh sẻ chia trách nhiệm truyền giáo. Hãy bỏ đi lối suy nghĩ cá nhân, đầy toan tính, ích kỷ để chỉ nghĩ đến sự hợp tác, liên đới hỗ trợ, nâng đỡ và bổ túc cho nhau để công tác truyền giáo được hiệu quả.

Trong thế kỷ 21 này chúng ta sẽ không phải đi đến một nơi xa lạ để truyền giáo, chúng ta truyền giáo bằng chính cách sống của mình và ngay trong chính gia đình mình. Một gia đình hạnh phúc, đoàn kết và thương yêu nhau, một gia đình biết nương tựa và sẻ chia trách nhiệm với nhau, đó cũng là một trong những cách truyền giáo hữu hiệu, bởi: "Người ta cứ dấu này nhận biết anh em là môn đệ Thầy, đó là anh em hãy sống yêu thương nhau". Giới thiệu về Chúa cho tha nhân xung quanh bằng sức mạnh của sự hợp tác, liên kết với nhau là vậy.

Cs. Louis Kim

 

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)