ĐỨC GIÁO HOÀNG PHANXICÔ

Kinh truyền tin với ĐTC

10 tháng 1-2021

Kinh Truyền Tin với Đức Thánh Cha Lễ Chúa chịu phép rửa - tuần 1 thường niên, năm B

 

Xin chào anh chị em thân mến, 

Hôm nay chúng ta mừng Lễ Chúa Giêsu Chịu Phép Rửa. Mấy ngày trước đây chúng ta đã thấy Hài Nhi Giêsu được Ba Đạo Sĩ kính viếng; hôm nay Người đã trở thành một người lớn ở bờ sông Jordan. Phụng Vụ làm cho chúng ta nhẩy vọt khoảng 30 năm, 30 năm chỉ biết có một điều đó là những năm tháng ẩn dật Chúa Giêsu sống với gia đình của Người - một số năm trước đó Người sống như là một di dân để thoát khỏi cuộc bách hại của Hêrôđê, còn những năm khác ở Nazarét, Người học nghề của Thánh Giuse - Người vâng lời cha mẹ, học hành và làm việc. Vấn đề lạ lùng là ở chỗ hầu hết thời gian sống trên Trái Đất này Chúa sống như thế, sống cuộc đời hằng ngày, không tỏ hiện gì hết. Theo các Phúc Âm, chúng ta nghĩ rằng đã có 3 năm rao giảng, làm phép lạ và nhiều điều khác nữa. Ba năm thôi. Còn các năm khác, còn tất cả các năm khác đều là đời sống ẩn dật trong gia đình. Đó là một sứ điệp tuyệt vời cho chúng ta: nó cho chúng ta thấy những gì là cao cả của đời sống hằng ngày, tầm quan trọng trước nhan Thiên Chúa về hết mọi cử chỉ và giây phút của cuộc đời, cho dù là đơn thường nhất, cho dù là kín đáo nhất.

 

Sau 30 năm ẩn dật này Chúa Giêsu bắt đầu đời sống công khai của Người. Đời sống công khai này được mở đầu bằng việc Người lãnh nhận phép rửa ở Sông Jordan. Thế nhưng Chúa Giêsu là Thiên Chúa, vậy thì tại sao Người lại lãnh nhận phép rửa chứ? Phép rửa của Gioan bao gồm nghi thức thống hối, nó là một dấu hiệu chứng tỏ ý muốn hoán cải, muốn trở nên tốt hơn, muốn xin ơn tha thứ tội lỗi của mình. Chúa Giêsu chắc chắn là không cần đến phép rửa này. Thật vậy, Thánh Gioan Tẩy Giả đã cố gắng cuỡng lại việc làm phép rửa ấy nhưng Chúa Giêsu cứ nhất quyết đòi làm như vậy. Vì sao? Vì Người muốn ở với thành phần tội nhân: đó là lý do tại sao Người đứng xếp hàng với họ và làm cùng một cử chỉ như họ. Làm bằng một thái độ của dân chúng, bằng thái độ của thành phần, như một bài thánh ca hát lên rằng, đã tiến đến với "hồn trần và chân không". Linh hồn trần trụi tức là không che đậy gì hết mà là tội nhân. Đó là cử chỉ Chúa Giêsu đã thực hiện, và Người đi xuống giòng sông để dìm mình vào thân phận của chúng ta. Thật vậy, Phép Rửa thực sự có nghĩa là việc "trầm mình".

 

Vậy là vào ngày đầu tiên thực hiện thừa tác vụ của mình, Chúa Giêsu đã cống hiến cho chúng ta "bản tuyên ngôn trình tự" của Người. Người nói với chúng ta rằng Người không cứu độ chúng ta từ trên cao, bằng một quyết định thượng quyền hay bằng một hành động quyền năng, bằng một sắc lệnh, không: Người cứu độ chúng ta bằng việc đến gặp gỡ chúng ta và mang lấy tội lỗi của chúng ta. Đó là cách Thiên Chúa khắc phục sự dữ của thế gian này, ở chỗ, bằng việc hạ mình xuống, bằng việc nhận lấy nó. Nó cũng là đường lối chúng ta có thể nâng những người khác lên, ở chỗ đừng phán xét, mà là hãy gần gũi hơn, hãy chia sẻ, chia sẻ tình yêu của Thiên Chúa. Việc gần gũi là kiểu cách của Thiên Chúa đối với chúng ta; chính Ngài đã nói với Moisen rằng: "Hãy nghĩ mà xem có dân tộc nào được các thần linh của họ gần gũi cận kề như các ngươi với Ta hay chăng?"

 

Sau cử chỉ cảm thương này của Chúa Giêsu, thì một điều phi thường đã xẩy ra, đó là các tầng trời mở ra, và cuối cùng là ba Ngôi tỏ mình ra. Thánh Linh đã ngự xuống bằng hình dạng của một con chim bồ câu (cf. Mk 1:10), và Chúa Cha phán cùng Chúa Giêsu rằng: "Con là Con yêu dấu của Cha" (v.11). Thiên Chúa tỏ mình ra khi lòng thương xót tỏ hiện. Đừng quên điều ấy: Thiên Chúa tỏ mình ra khi lòng thương xót tỏ hiện, vì đó là dung nhan của Ngài. Chúa Giêsu trở nên người tôi tớ của thành phần tội nhân và được tuyên bố là Con; Người hạ mình xuống trên chúng ta và Thần Linh ngự xuống trên Người. Tình yêu gọi mời tình yêu. Điều này cũng đúng với chúng ta nữa, ở chỗ, nơi hết mọi cử chỉ phục vụ, nơi hết mọi việc làm xót thương được chúng ta thực hiện thì đều là những gì Thiên Chúa tỏ mình ra, Thiên Chúa nhìn đến trần gian này. Điều này áp dụng cho chúng ta.

Thế nhưng, ngay cả trước khi chúng ta làm bất cứ điều gì, thì đời sống của chúng ta đều được ghi dấu bởi lòng thương xót là những gì ở nơi chúng ta. Chúng ta cần được cứu độ để được tự do. Ơn cứu độ là ơn tự do. Đó là cử chỉ thương xót tự do của Thiên Chúa đối với chúng ta. Cử chỉ này được thực hiện một cách bí tích vào ngày chúng ta lãnh nhận Phép Rửa; thế nhưng, ngay cả những ai không lãnh nhận phép rửa vẫn luôn được Thiên Chúa thương xót, vì Thiên Chúa vẫn có đó, vẫn chờ đợi, vẫn đợi chờ ở những cửa lòng mở ra. Tôi dám nói rằng Ngài tiến tới, Ngài chăm sóc chúng ta bằng lòng thương xót của Ngài.

Xin Đức Mẹ, Đấng mà giờ đây chúng ta cầu kinh, giúp chúng ta biết bảo toàn căn tính của chúng ta, tức căn tính là "thương xót", nền tảng đức tin và đời sống của chúng ta.

(Sau Kinh Truyền Tin:)

Anh chị em thân mến,

Tôi gửi lời chào thân ái đến nhân dân Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ, đang bị rung động trước cuộc xâm chiếm Quốc Hội mới đây. Tôi cầu nguyện cho những ai đã bị mất đi mạng sống của mình - 5 người - bị mất đi vào những giây phút thê thảm ấy. Tôi xin lập lại rằng bạo lực bao giờ cũng là những gì tự diệt. Chẳng có gì chiếm được bằng bạo lực và bị mất đi rất nhiều. Tôi tha thiết xin các vị có thẩm quyền của đất nước này và toàn thể dân chúng hãy tỏ ra một cảm quan trách nhiệm cao, để làm lắng đọng các tâm hồn, phát động việc hòa giải quốc gia, và bảo vệ các thứ giá trị dân chù đã được cắm rễ nơi xã hội Hoa Kỳ. Xin Đức Trinh Nữ Vô Nhiễm là Quan Thày của Hiệp Chúng Quốc Hoa Kỳ, giúp cho nền văn hóa hội ngộ được sống động, nền văn hóa chăm sóc, như là đường lối chính yếu trong việc cùng nhau xây dựng công ích; và thực hiện nó với tất cả những ai sống ở đất nước này....

Ngày mai, anh chị em thân mến, là cuối Mùa Giáng Sinh, chúng ta sẽ trở lại với hành trình Mùa Thường Niên theo phụng vụ. Chúng ta đừng ngại xin ánh sáng cùng sức mạnh của Chúa Thánh Thần giúp chúng ta sống những gì là bình thường bằng tình yêu thương, nhờ đó làm cho chúng trở thành phi thường. Chính tình yêu thương là những gì làm thay đổi: những gì là bình thường dường như tiếp tục là bình thương, thế nhưng khi chúng được thực hiện bằng tình yêu thương thì chúng trở thành phi thường. Nếu chúng ta luôn cởi mở, dễ dạy với Thần Linh, thì Ngài sẽ tác động tâm tưởng và tác hành của chúng ta hằng ngày.

Tôi chúc tất cả anh chị em một Chúa NHật tốt đẹp. Xin làm ơn đừng quên cầu cho tôi. Chúc anh chị em một bữa trưa ngon lành và xin tạm biệt anh chị em!

 

http://www.vatican.va/content/francesco/it/angelus/2021/documents/papa-francesco_angelus_20210110.html

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch kèm theo nhan đề và các chi tiết nhấn mạnh tự ý bằng mầu 

 

January 11, 2021