ĐỨC GIÁO HOÀNG PHANXICÔ

GIÁO LÝ VỀ SỰ SỐNG KITÔ GIÁO

BUỔI TRIỀU KIẾN CHUNG THỨ TƯ 6 tháng 6-2018

Giáo Lý Thêm Sức - Bài 3

Đừng bóp nghẹt lửa mến của Chúa Thánh Thần

 

"Các tác hiệu do bởi tặng ân Thánh Linh đã kiện toàn nơi con người lãnh nhận Thêm Sức,

khiến họ, về phần mình, trở thành tặng ân trao ban cho người khác." 

Xin chào anh chị em thân mến!   

Để tiếp tục việc chia sẻ của chúng ta về Bí Tích Thêm Sức, chúng ta lưu ý tới các tác hiệu do bởi tặng ân Thánh Linh đã kiện toàn nơi con người lãnh nhận Thêm Sức, khiến họ, về phần mình, trở thành tặng ân trao ban cho người khác. Đó là tặng ân Thánh Linh. Chúng ta hãy nhớ lại nhé, khi vị Giám Mục xức dầu cho chúng ta, ngài nói: "Hãy nhận lấy Thánh Linh được ban cho các con như một tặng ân". Tặng ân Thánh Linh ấy thấm vào chúng ta và làm cho chúng ta sinh hoa kết trái, vì chúng ta có thể cống hiến tặng ân này cho người khác. Bao giờ cũng thế, nhận lãnh là để ban tặng, chứ không bao giờ lãnh nhận để rồi khư khư giữ lấy trong mình, như thể linh hồn là một kho chứa / warehouse. Không phải thế: lãnh nhận bao giờ cũng là để ban tặng. Các ân sủng của Thiên Chúa được lãnh nhận là để cống hiến cho người khác. Đó là đời sống Kitô giáo. Bởi thế, thật là thích đáng khi Thánh Linh tách chúng ta ra khỏi "cái tôi" của mình để hướng chúng ta đến "cái chúng tôi" cộng đồng: nhận lãnh là để ban tặng. Chúng ta không phải là tâm điểm, chúng ta là phương tiện của tặng ân cho kẻ khác.  

Khi hoàn thành nơi con người lãnh nhận Phép Rửa việc làm cho họ nên giống như Chúa Kitô, Phép Thêm Sức nối kết họ một cách vững chắc hơn như là các phần tử sống động của Nhiệm Thể Giáo Hội (Cf. Rite of Confirmation, n. 25).  

Sứ vụ của Giáo Hội trên thế giới này tiến hành nhờ việc góp phần của tất cả những ai thuộc về Giáo Hội. Có người nghĩ rằng có những vị cai quản trong Giáo Hội: Giáo hoàng, Giám mục, linh mục cùng những người khác nữa. Không phải thế, tất cả chúng ta đều là Giáo Hội! Và tất cả chúng ta đều có trách nhiệm thánh hóa nhau, chăm sóc người khác. Tất cả chúng ta đều là Giáo Hội. Mỗi người đều có việc của mình trong Giáo Hội, thế những tất cả chúng ta đều là Giáo Hội. Thật vậy, chúng ta cần phải nghĩ về Giáo Hội như là một cơ chế sống động, được làm nên bởi những con người chúng ta biết và cùng tiến bước, chứ không phải là một thực thể trừu tượng và xa cách. Chúng ta là Giáo Hội đang bước đi; chúng ta, những người hôm nay đang ở Quảng Trường này là Giáo Hội. Chúng ta: đó là Giáo Hội. Phép Thêm Sức gắn kết Giáo Hội hoàn vũ, một Giáo Hội lan tràn khắp trái đất, tuy nhiên lại bao gồm một cách chủ động thành phần Thêm Sức ở nơi đời sống của Giáo Hội riêng của mình, cùng với vị Giám mục lãnh đạo, thừa kế các Tông Đồ. Vì vậy mà vị Giám mục là thừa tác viên chính ban Phép Thêm Sức (Cf. Lumen Gentium , 26), vì ngài tháp nhập người được thêm sức vào Giáo Hội. Sự kiện Bí Tích này được ban phát có tính cách bản quyền bởi vị Giám mục ở Giáo Hội Latinh cho thấy rằng "tác hiệu của nó là để liên kết những ai nhận lãnh bí tích ấy chặt chẽ hơn với Giáo Hội, với căn gốc tông đồ của Giáo Hội và với sứ vụ làm chứng cho Chúa Kitô của Giáo Hội" [Catechism of the Catholic Church (CCC), 1313].  

Việc tháp nhập với Giáo Hội này được tiêu biểu rõ ràng bởi dấu hiệu bình an kết thúc nghi thức Thêm Sức. Thật vậy, vị Giám mục nói với hết mọi người lãnh nhận Thêm Sức rằng: "Bình an cho các con". Việc nhắc lại lời chào của Chúa Kitô ngỏ cùng các môn đệ của Người vào tối ngày Phục Sinh, đầy Thánh Linh (Gioan 20:19-23) - chúng ta đã nghe - những lời này làm sáng tỏ một cử chỉ "chứng tỏ mối hiệp thông giáo hội với vị Giám mục cũng như với tất cả mọi tín hữu" (Cf. CCC, 1301). Nơi Phép Thêm Sức, chúng ta nhận lãnh Thánh Linh và bình an, một bình an chúng ta cần phải trao ban cho người khác. Thế nhưng, chúng ta hãy nghĩ: chẳng hạn, mỗi người nghĩ về cộng đồng giáo xứ của mình. Nghi thức Thêm Sức diễn tiến, và rồi chúng ta chúc nhau bình an: Vị Giám mục trao ban cho người được Thêm sức, để rồi trong Thánh Lễ, chúng ta trao đổi bình an với nhau. Việc này tiêu biểu cho sự hòa hợp, nó tiêu biểu cho đức bác ái giữa chúng ta và tiêu biểu cho bình an. Nhưng rồi những gì xẩy ra? Chúng ta ra về và bắt đầu nói về người khác, "bóc vỏ / skinning" người khác. Chúng ta bắt đầu xì xèo hành tỏi, mà xì xèo hành tỏi là chiến tranh. Sẽ không như thế được! Nếu chúng ta đã lãnh nhận dấu hiệu bình an bằng quyền năng Thánh Linh thì chúng ta cần phải là những con người nam nữ của bình an chứ không phải của hủy hoại, bằng miệng lưỡi của chúng ta, thứ bình an do bởi Thần Linh. Tội nghiệp Thánh Linh - việc Ngài làm với chúng ta, với việc xì xèo hành tỏi này. Hãy nghĩ kỹ đi: xì xèo hành tỏi không phải là việc của Thánh Linh, không phải là việc hiệp nhất của Giáo Hội. Xì xèo hành tỏi hủy hoại những gì Thiên Chúa thực hiện. Thế nhưng, xin làm ơn ngừng xì xèo hành tỏi!  

Tuy nhiên, Phép Thêm Sức chỉ được lãnh nhận một lần duy nhất, tính năng động thiêng liêng được vị thần linh này khơi động đang được kéo dài trong thời gian. Chúng ta sẽ không bao giờ hoàn trọn sứ vụ loan truyền hương thơm của một đời sống thánh hảo, được tác động bởi tính chất đơn sơ bình dị lạ lùng của Phúc Âm. Không ai lãnh nhận Bí Tích Thêm Sức chỉ cho mình mà thôi, mà là để hợp tác vào việc tăng trưởng thiêng liêng của người khác. Chỉ có thế, bằng việc cởi mở bản thân mình và vươn ra khỏi bản thân mình để gặp gỡ anh em mình, chúng ta mới có thể thực sự tăng trưởng, chứ không chỉ lừa dối mình khi làm như vậy. Tất cả những gì chúng ta lãnh nhận như tặng ân được Thiên Chúa ban thật sự cần phải trao ban - tặng ân là để trao tặng - nhờ đó nó mới sinh hoa kết trái chứ không bị chôn vùi vì nỗi lo sợ vị kỷ, như dụ ngôn về các nén bạc cho thấy (xem Mathêu 25:14-30). Hạt giống cũng vậy, khi chúng ta có được hạt giống trên tay, thì không phải là để nó ở đấy, để trong tủ và bỏ đó, mà là gieo nó xuống. Chúng ta cần phải trao ban tặng ân Thánh Linh cho cộng đồng.  

Tôi khuyên dụ thành phần lãnh nhận Phép Thêm Sức đừng "giam nhốt / cage" Thánh Linh, đừng cưỡng lại Ngọn Gió thổi để thúc đẩy họ bước đi trong tự do, và đừng dập tắt Lửa nóng bác ái yêu thương nung nấu đời sống của con người vì Chúa và cho anh em mình. Xin Thánh Linh ban cho tất cả chúng ta lòng can đảm tông đồ để truyền đạt Phúc Âm, bằng việc làm và lời nói, cho tất cả những ai chúng ta gặp gỡ trong đời. Bằng việc làm và lời nói, nhưng là việc lành, những gì là xây đắp. Chứ không phải bằng những lời xì xéo hành tỏi hủy hoại. Xin làm ơn nhớ rằng khi anh chị em ra khỏi nhà thờ thì hãy nghĩ là bình an chúng ta đã lãnh nhận cần được trao ban cho người khác, chứ không bị hủy hoại bằng xì xèo hành tỏi. Xin đừng quên điều này nhé.  

Đaminh Maria Cao Tấn Tĩnh, BVL, chuyển dịch

 

** Các hiệu quả của ơn Chúa Thánh Thần ban khiến cho tín hữu trở thành ơn cho tha nhân , rộng mở họ cho cộng đoàn. Vì thế không được nhốt Chúa Thánh Thần trong lồng, hay kháng cự lại Làn Gió thổi chúng ta bước đi trong tự do và đừng bóp nghẹt Lửa nồng cháy của tình bác ái đưa chúng ta tới chỗ hao mòn cuộc đời vì Thiên Chúa và vì tha nhân.

ĐTC Phanxicô đã nói như trên với mấy chục ngàn tín hữu và du khách hành hương năm châu tham dự buổi gặp gơ chung hàng tuần sáng thứ tư. Trong số các nhóm hiện diện cũng có ba phái đoàn người Việt đến từ Úc, Mỹ và Việt Nam.

Trong bài huấn dụ ĐTC đã giải thích  các hiệu quả mà ơn của Chúa Thánh Thần ban cho tín hữu giúp họ làm cho các hiệu quả đó lớn lên, và giúp họ trở thành ơn cho tha nhân trong cộng đoàn. Ngài nói: đó là một ơn của Chúa Thánh Thần. Chúng ta hãy nhớ rằng khi vị Giám Mục xức dầu cho chúng ta ngài nói: “Hãy nhận lấy Chúa Thánh Thần được ban cho con”. Ơn đó của Chúa Thánh Thần vào trong chúng ta – đó là Thần Khí – và sinh hoa trái, để rồi chúng ta cũng có thể ban nó cho tha nhân. Luôn luôn nhận lãnh để cho đi: không bao giờ nhận và có các sự vật bên trong, làm như thể linh hồn là một nhà kho. Không: luôn luôn nhận lấy và cho đi. Các ơn của Thiên Chúa được nhận lãnh để trao ban cho người khác. Đó là cuộc sống kitô. Như vậy đó chính là ơn của Chúa Thánh Thần – thúc đầy ra khỏi trung tâm cái tôi của chúng ta – “tất cả là cho chúng ta?”: không phải – nhưng là để mở rộng cho cái “chúng ta” của cộng đoàn. Nhận để cho đi. Chúng ta không ở trong trung tâm: chúng ta là một dụng cụ của ơn đó cho người khác.

ĐTC nói thêm trong bài huấn dụ:

Khi bổ túc nơi các tín hữu đã được rửa tội việc giống Chúa Ki tô, bí tích Thêm Sức kết hiệp họ một cách mạnh mẽ như chi thể sống động vào thân mình mầu nhiệm của Giáo Hội (x. Lễ nghi Thêm Sức, s.25). Sứ mệnh của Giáo Hội trong thế giới tiến hành qua phần đóng góp của tất cả những ai là thành phần. Có vài người nghĩ rằng trong Giáo Hội có các ông chủ: là Giáo Hoàng, các Giám Mục, các linh mục, rồi mới tới  thợ là các người khác. Không phải thế. Giáo Hội là tất cả chúng ta, tất cả chúng ta. Và tất cả chúng ta đều có trách nhiệm làm cho nhau nên thánh, lo lắng cho nhau. Giáo Hội là “chúng ta” tất cả. Mỗi người có công việc của mình trong Giáo Hội. Nhưng Giáo Hội là tất cả.

** Thật thế, chúng ta phải nghĩ tới Giáo Hội như một cơ phận sống động, bao gồm các bản vị mà chúng ta biết và cùng đồng hành, chứ không phải như một thực tại trừu tượng và xa vời. Không, Giáo Hội là chúng ta đang tiến bước, Giáo Hội là chúng ta hôm nay đang ở trong quảng trường này. Chúng ta là Giáo Hội, tất cả mọi người. Bí tích Thêm Sức cột buộc vào Giáo Hội hoàn vũ, cột buộc tất cả chúng ta, sống rải rác trên toàn trái đất, nhưng lôi cuốn các người được thêm sức vào trong cuộc sống của Giáo Hội địa phương mà họ là thành phần, với Giám Mục là thủ lãnh và là người kế vị các Tông Đồ.

Chính vì vậy Giám Mục là vị thừa tác đầu tiên của Bí Tích Thêm Sức (x. LG, 26), bởi vì ngài đưa người được thêm sức vào trong Giáo Hội.

Sự kiện đó là trong Giáo Hội Latinh bí tích này bình  thường được Đức Giám Mục ban, nó minh nhiên “hiệu quả của nó là kết hiệp những người lãnh nhận nó một cách chặt chẽ hơn với Giáo Hội, với các nguồn gốc tông đồ và sứ mệnh làm chứng cho Chúa Kitô của nó” (GLCG, 1313).

Ý nghĩa của việc sát nhập vào Giáo Hội được nêu bật bởi dấu chỉ hòa bình kết thúc lễ nghi thêm sức. Thật vậy, vị Giám Mục nói với từng người đã được thêm sức: “Bình an cho con”. Nó khiến chúng ta nhớ tới lời Chúa chào các môn đệ vào chiều ngày Phục Sinh, tràn đầy Chúa Thánh  Thần (x. Ga 20,19-23), như chúng ta dã nghe - các lời này soi sáng một cử chỉ “diễn tả sự hiệp thông giáo hội với vị Giám Mục và với các tín hữu khác” (x. GLCG, 1301).

ĐTC giải thích việc trao ban bình an sau lễ nghi ban bí tích Thêm Sức như sau:

Trong bí tích Thêm Sức, chúng ta nhận lấy Chúa Thánh thần và sự bình an: sự bình an mà chúng ta phải trao ban cho các người khác. Chúng ta hãy nghĩ xem: mỗi người hãy nghĩ tới cộng đoàn giáo xứ của mình, chẳng hạn. Có lễ nghi ban phép Thêm Sức, và chúng ta trao ban bình an cho nhau: Đức Giám Mục trao ban bình an cho người đã được thêm sức, và trong Thánh Lễ chúng ta trao ban bình an cho nhau. Chúng ta ra về và bắt đầu nói xấu người khác. Chúng ta bắt đầu các bép xép. Và các bép xép là các cuộc chiến. Điều này không được!

** Nếu chúng ta đã nhận dấu chỉ của sự bình an với sức mạnh của Chúa Thánh Thần, chúng ta phải là những người nam nữ của hòa bình - chứ không phải ra đi tới đó với cái lưỡi và phá hủy hòa bình mà Thần Khí đã tạo dựng. Tội nghiệp Chúa Thánh Thần và công việc Ngài làm với chúng ta, với thói quen bép xép này… Anh chị em hãy nghĩ kỹ đi: bép xép không phải là công việc của Chúa Thánh Thần. Nó không phải là một công việc của sự hiệp nhất của Giáo Hội. Bép xép phá hủy điều Thiên Chúa làm. Vì thế  cho tôi xin đi: hãy ngưng bép xép! Anh chị em có đồng ý hay không? Có hay là không? Đó.

Bí Tích Thêm Sức được lãnh nhận một lần mà thôi, nhưng năng động tinh thần do dầu thánh dấy lên thì kéo dài trong thời gian. Chúng ta sẽ không bao giờ chu toàn được lệnh truyền dãi tỏa ra khắp nơi hương thơm của một cuộc sống thánh thiện, được linih hứng bởi sự đơn sơ hấp dẫn của Phúc Âm.

Không ai lãnh nhận Bí tích Thêm Sức cho chính mình, chúng ta đã nói phải không? Đó là một ơn không phải để giữ trong nhà kho bên trong, mà là để cho đi luôn luôn cho tất cả mọi người, để cộng tác vào việc lớn lên thiêng liêng của người khác. Chỉ như thế, khi rộng mở và ra khỏi chính mình để gặp gỡ tha nhân, chúng ta mới có thể thực sự lớn lên, chứ không chỉ có ảo tưởng lớn lên. Những gì chúng ta nhận được như ơn của Thiên  Chúa thật ra phải được trao ban – ơn nhận được để cho đi - để nó phong phú, chứ không phải để bị chôn vùi vì các sợ hãi ích kỷ, như dụ ngôn nén bạc đã dậy (x. Mt 25,14-30). Cả hạt giống cũng thế, khi chúng ta có hạt giống trong tay, không phải để nó ở đó, cất nó trong tủ, nhưng là để gieo vãi nó. Toàn cuộc sống phải được gieo vãi để sinh bông hạt, để nhân nhiều lên. Ơn của Chúa Thánh Thần chúng ta phải trao ban cho cộng đoàn.

Tôi khuyến khích các người đã được thêm sức đừng nhốt Chúa Thánh Thần trong lồng, đừng kháng cự lại Đấng là Gió thổi để thúc đẩy chúng ta bước đi trong tự do, đừng bóp nghẹt Lửa nồng cháy của tình bác ái khiến cho chúng ta hao mòn cuộc sống vì Chúa và vì các anh em khác. Xin Chúa Thánh Thần ban cho tất cả chúng ta lòng can đảm tông đồ thông truyền Phúc Âm, với các việc làm và lời nói, thông truyền cho những ai chúng ta gặp gỡ trên đường đời. Với các công việc làm và lời nói, nhưng lời nói tốt lành, lời nói xây dựng. Không phải các bép xép phá hoại. Xin làm ơn, khi anh chị em đi ra khỏi nhà thờ, hãy nghĩ tới sự bình an đã nhận lãnh để trao ban cho người khác: chứ không phải để phá hủy nó với việc bép xép. Xin anh chị em đừng quên điều đó!

** ĐTC đã chào nhiều đoàn hành hương khác nhau. Trong số các đoàn nói tiếng Pháp ngài chào tín hữu các giáo phận Saint Claude do ĐC Jordy hướng dẫn, đoàn hành hương giáo phận Valleyfield Canada do ĐC Simard hướng dẫn, hiệp hội hai Trái Tim Tình Yêu do ĐC Rivière, GM Autun hướng dẫn, cũng như ca đoàn Armeni.

Ngài cũng chào các đoàn hành hương Ailen, Na Uy, Nigera, Trung Quốc, Philippines, Việt Nam và Hoa Kỳ. Ngài xin Chúa Giêsu Kitô ban niềm vui và sự an bình cho họ và gia đình họ.

ĐTC cũng chào các đoàn hành hương nói tiếng Đức, Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha, đặc biệt các nhóm tín hữu Brasil đến từ Ourinhos, Goiania, Bauru và Venancio Aires. Ngài khích lệ mọi người năng kêu cầu Chúa Thánh Thần để được hướng dẫn và trợ giúp trong nhiệm vụ làm chứng nhân cho Tin Mừng.

Chào các tín hữu nói tiếng A Rập ĐTC khích lệ họ đừng sợ hãi cống hiến những gì nhận được từ Chúa Thánh Thần cho tha nhân, qua chứng tá và hương thơm thánh thiện của cuộc sống kitô hầu giúp mọi người biết sống chia sẻ và xa lánh ích kỷ.

Chào các đoàn hành hương Ba Lan ĐTC khuyến khích họ để cho quyền năng của Chúa Thánh Thần thấm nhuần và giải thoát khỏi sự yếu đuối của tính ích kỷ, lười biếng và kiêu ngạo, để là các chứng nhân đích thực Tin Mừng của  Chúa Kitô.

Trong số đông đảo các nhóm hành hương Italia ngài đặc biệt chào các sư huynh La San, tín hữu các giáo xứ và các đoàn hành hương giáo phận Macerata và Loreto do các ĐC Nazzareno Marconi và Giancarlo Vecerrica hướng dẫn.

ĐTC nhắc cho mọi người biết thứ sáu tới đây là lễ Kính Thánh Tâm Chúa Giêsu: Ngài mời gọi tất cả cầu nguyện với Thánh Tâm Chúa trong suốt tháng 6 này để xin Chúa gần gũi, nâng đỡ, trợ giúp các linh mục để các vị là hình ảnh Trái Tim tràn đầy tình yêu và lòng thương xót Chúa.

ĐTC khích lệ người trẻ, các anh chị em đau yếu và các đôi tân hôn biết kín múc nơi Thánh Tâm Chúa lương thực và nước uống  tinh thần cho cuộc sống để được biến đổi trở thành các thụ tạo mới.

Buổi tiếp kiến đã kết thúc với Kinh Lậy Cha và phép lành tòa thánh ĐTC ban cho mọi người.

https://youtu.be/3F5aK0DaW20

 

Linh Tiến Khải

June 7, 2018