Chúa Nhật XXII Thường Niên Năm C
 
 


DỰ TIỆC

Tôi có một người quen, và cũng là một người được biết đến nhiều qua những sinh hoạt tôn giáo, đoàn thể. Anh rất được mọi người thương mến. Nhưng cái đại họa của sự thương mến và quảng giao rộng rãi ấy là anh luôn luôn nhận được những thiệp cưới, hỏi, và tang chế.

Gọi là đại họa, vì tính trung bình mỗi tháng anh cũng được 1 đến 2 thiệp mời đi dự đám cưới. 1 hoặc 2 lời mời tham dự đám tang. Như vậy, với số tiền lương hưu trí của anh ngoài phần chi tiêu việc nhà cửa, điện nước cũng như những thứ bảo hiểm lủng củng khác, còn lại là đem đóng xâu cho những bữa tiệc cưới, những vòng hoa phúng điếu hoặc lời phân ưu trên báo chí, hay đài phát thanh. Nếu tháng nào mấy người con anh chị không thương tình yểm trợ đôi chút, thì hai tấm thân già ấy chỉ còn đủ tiền mua chai nước tương và mấy miếng đậu hũ.

Nhưng cái gọi là đại họa không chỉ là đóng tiền cho những bữa ăn, bữa tiệc, hoặc phân ưu, mà là hậu quả của những bữa tiệc ấy. Nào là tôm hùm. Gà muối. Vịt Bắc Kinh. Cháo bào ngư. Cơm chiên Dương Châu. Cùng với những món ăn khác trong các bữa tiệc ấy cứ ngày này qua tháng khác tích lũy lại trong tấm thân già thiếu vận động kia để rồi, hầu như hàng tuần hay hàng tháng lại một lần thăm bác sĩ. Bác sĩ trị tiểu đường. Bác sĩ trị cao máu. Bác sĩ trị thấp khớp. Bác sĩ bệnh tim. Bác sĩ đường ruột và tiêu hóa. Hết thuốc tây đến thuốc tàu, và thuốc nam. Cứ thỉnh thoảng tôi lại được anh kể cho nghe một phương thuốc thần diệu mới. Nước lã. Nước nóng đun sôi để nguội. Nước gạo lất. Rượu ngâm tỏi. Nhưng rốt cuộc, tôi vẫn thấy anh chị đều đều đi thăm bác sĩ và nhà thương.

Xem ra như vậy, Chúa Giêsu đã có lý để cảnh giác chúng ta về những bữa tiệc mà Ngài gọi là linh đình kia. Những bữa tiệc mà trong đó người ta tranh nhau ngồi ghế nhất, bàn nhất. Những bữa tiệc mà người ta tranh nhau lên phát biểu và bày tỏ ý kiến. Những bữa tiệc mà nếu người chủ quên không nhắc đến tên, và chức vụ mình, thì lập tức có phản ứng ngay. Những bữa tiệc mà chúng ta phải đáp lễ hoặc được mời để rồi phải trả lễ: “Khi nào anh em chuẩn bị bữa trưa hoặc bữa tối, đừng mời bạn bè, anh em, người thân, hoặc những kẻ giầu có. Vì họ sẽ mời lại anh em để trả lễ. Không. Khi anh em mở tiệc, hãy mời những kẻ ăn xin và què cụt, và đui mù. Anh em sẽ được vui mừng vì những người này không trả lễ lại được anh em, và anh em sẽ được trả lại trong ngày sống lại” (Lc 14:12-14).

Lời Chúa quả thật là đúng, cách riêng nếu đem áp dụng vào những trường hợp tương tự như trường hợp của anh chị mà tôi vừa đề cập đến ở trên. “Hòn đất ném đi, hòn chì ném lại”. Hoặc “có đi có lại, mới toại lòng nhau.” Cứ thế, người ta lòng vòng rơi vào cái bẫy sập của tham lam ăn uống, vui chơi, và mầu mè hình thức, đó là chưa kể nhiều người còn mang cái bệnh “phú quý sinh lễ nghĩa”, và các căn bệnh về thể xác hết sức phiền phức.

Đừng mời những người thân quen, bạn hữu và giầu có, nhưng hãy mời những kẻ đui, què, và nghèo khổ. Theo Chúa, một đàng sẽ chỉ nói lên tính khoe khoang, thói mê ăn uống, và ích kỷ. Một đàng khác cũng sẽ chỉ nói lên sự âm thầm, đạm bạc, nhưng lại với một tấm lòng rộng mở. Hai thái cực, hai lối sống trực tiếp liên quan đến hai hạng người mà chúng ta phải chọn lựa trong bàn tiệc cuộc đời.

Mời ai và ai mời?

Lời Chúa xẩy ra trong đời sống tâm linh đã phản ảnh cách rõ ràng trong đời sống thực tế. Hậu quả của lối sống có vay có trả thường đem chúng ta đến gần và liên quan đến những người, những hoàn cảnh và những lối sống. Đó là những người bạn tinh thần của chúng ta. Những người mà chúng ta sẽ mời và được mời lại. Ảnh hưởng của những người bạn, và những bữa ăn ấy thật là khó lòng tưởng tượng. Tác dụng của nó trong đời sống tâm linh còn tùy thuộc nhiều ở những thực đơn của những bữa tiệc ấy nữa.

Trong đời sống tinh thần, chúng ta cũng có những người bạn kiêu căng, tự phụ, ích kỷ, tham lam, và dục vọng. Hay những người bạn khiêm tốn, tự hạ, rộng rãi, đơn nghèo, và trong sạch. Những người bạn kiêu căng, tự phụ, ích kỷ, tham lam, và dục vọng là những người bạn mà nếu chúng ta mời, chúng ta sẽ được mời lại. Bởi vì nếu đụng chạm đến người, đến tính kiêu căng của ai đó, chúng ta sẽ không được yên ổn hoặc bỏ qua. Tính kiêu căng nọ, đụng chạm tính kiêu căng kia sẽ nẩy sinh sự tranh cãi không bao giờ cùng tận. Cũng một cách tương tự, những người với tính tình tự phụ, ích kỷ, tham lam và dục vọng. Những người bạn này, những anh em thân thiết tinh thần này, cũng sẽ mời lại chúng ta nếu như chúng ta vô tình hay hữu ý mời mọc.

Thế là những bữa tiệc giữa những khách mời kiêu căng, tự phụ, ích kỷ, tham lam, và dục vọng ấy sẽ được đãi bằng những thực phẩm hợp với thực khách, những thực phẩm nuôi dưỡng tính kiêu căng, lòng tham lam, tính ích kỷ, và những ham muốn dục vọng như ai giầu hơn ai. Ai đeo cái vòng cẩm thạch, cái nhẫn hạt soàn to và bóng hơn ai. Ai đẹp và sửa sắc đẹp ở đâu đẹp hơn ai. Ai có địa vị cao hơn ai. Và ai học thức hơn ai. Và như Chúa Giêsu đã nói, tham dự những bữa tiệc như thế, mời những bạn bè như thế, chúng ta đã đánh mất phần thưởng đời sau của những người được mời vào bàn tiệc vĩnh hằng.

Còn như nếu chúng ta chỉ mời những tâm hồn khiêm tốn, tự hạ, đơn nghèo, và trong sạch. Những người khố rách áo ôm. Những người thấp cổ bé miệng. Những người không có tiếng nói và nếu có nói thì không được ai nghe. Những người mà xã hội cho là đui mù, què cụt, và bần cùng, chúng ta sẽ không phải quan tâm đến những lời mời đáp lễ. Bởi vì chính những thực khách được mời này cũng như chúng ta không có gì để mà khoe khoang, để mà trưng diện, để mà có qua, có lại. Ta đến với họ, và họ đến với ta chỉ bằng với tấm lòng chân thành và quý mến. Nồi khoai, nồi ngô luộc. Nải chuối, trái đu đủ hay vài trái dừa. Chùm chôm chôm hay vài trái xoài. Tóm lại, họ chỉ có tâm hồn và lối sống khiêm nhường, trong sạch, và khó nghèo. Nhưng rồi, Đấng ngự trên cao. Đấng đã dậy chúng ta phải chọn lựa khách mời ấy, lại mời chúng ta thay cho họ vào bàn tiệc nước trời trong ngày sống lại.

Chúa phán: “Khi nào anh em chuẩn bị bữa trưa hoặc bữa tối, đừng mời bạn bè, anh em, người thân, hoặc những kẻ giầu có. Vì họ sẽ mời lại anh em để trả lễ. Không. Khi anh em mở tiệc, hãy mời những kẻ ăn xin và què cụt, và đui mù. Anh em sẽ được vui mừng vì những người này không trả lễ lại được anh em, và anh em sẽ được trả lại trong ngày sống lại” (Lc 14:12-14).

Dĩ nhiên, Chúa không nhằm nhấn mạnh đến những thực tế xẩy ra trong cuộc sống thường ngày, nhưng điều mà Ngài muốn nhấn mạnh đến là ở khía cạnh tâm linh. Ở những người mà chúng ta mời hay được mời trong đời sống tâm linh. Đó là chúng ta mời Satan, qủy dữ, mời kiêu căng, tự phụ, tham lam, ích kỷ, sắc dục, ảo vọng về quyền thế, địa vị. Hay chúng ta mời Thiên Chúa, mời các thần thánh, mời khiêm tốn, đơn sơ, khó nghèo, và trong sạch vào bàn tiệc cuộc sống mình. Thực phẩm dùng thường ngày sẽ đem lại sức khoẻ, và ảnh hưởng đến cuộc sống con người của mình. Thực phẩm tinh thần cũng ảnh hưởng và tác dụng đến đời sống tâm linh của chúng ta như vậy.

 

T.s. Trần Quang Huy Khanh

 

 
     

Tỉnh Dòng Đồng Công Hoa Kỳ
1900 Grand Ave - Carthage, MO 64836
Phone: ( 417) 358-7787 Fax: (417) 358-9508
cmc@dongcong.net (văn phòng CD) - web@dongcong.net (webmaster)