|
CHÚA
HẢO TÂM VỚI HẾT MỌI LOÀI
Chúa
Nhật 31 thường niên Năm C-2007
Mọi du khách đến viếng thăm nhà thờ chánh toà kính thánh Phaolô tại thánh phố
Luân đôn đều được người hướng dẫn cho biết về hành lang nổi
tiếng, nhờ cấu trúc đặc biệt, có thể truyền được tiếng thì
thầm từ phía bên này đến phía bên kia của mái vòm cho ai
áp tai vào mái vòm đó.
Hành lang đó càng nổi tiếng hơn với câu chuyện về một anh thợ đóng giầy đến đó
than thở với người yêu là anh chưa thể cưới nàng được đang khi
còn thất nghiệp dài dài vì chưa có đủ tiền mua da và các vật
liệu cần thiết. Nghe thế, người yêu của anh chỉ biết sụt sùi
khóc. Tình cờ, một người ở phía hành lang bên kia nghe được câu
chuyện thương tâm, và ông thấy mình phải làm một cái gì đó cho
tình yêu của họ. Sau lời chia tay, lúc anh thanh niên buồn bã
ra về thì ông lặng lẽ bước theo để biết chỗ ở của anh và cho
người mang đến tặng anh một số da. Thế là anh chàng đóng giầy
phấn khởi bắt tay vào việc. Công việc trở nên phát đạt, và anh
đã tìm được hạnh phúc với người yêu xưa. Nhiều năm sau họ mới
biết vị ân nhân của họ là William Gladstone, thủ tướng nước Anh
lúc đó.
Thiên
Chúa là Tình yêu, hạnh phúc của Chúa không phải là được yêu mến,
được tôn thờ, mà là yêu thương, là
ban phát niềm vui và hạnh phúc. Lời cầu nguyện đầu tiên của
Đức Kitô trên cây Thánh giá không phải là cầu cho mình mà là
cho
chính những kẻ đang làm khốn mình.
Vì
thế, khi thấy Giakêu vất vả tìm xem cho biết những gì đã được
nghe về Đấng Cứu thế, Chúa
liền thấy mình
phải đến với ông, cho ông biết về tình yêu Chúa, và đem hạnh
phúc đến cho ông : “Này ông Giakêu, xuống mau đi, vì hôm nay
tôi phải ở lại nhà ông”.
Là
thủ lãnh của những người thu thuế nên Giakêu giầu có và chẳng
thiếu thốn chi. Nhưng việc ông phải
vất vả tìm
cách để nhìn xem Chúa Giêsu cũng nói lên được sự nghèo túng
và bất hạnh trong tâm hồn ông, sự nghèo túng và bất hạnh của
một
người không có Chúa làm nơi ẩn náu, khác xa vua Đavít ngày
xưa khi giả điên trước mặt vua Abimêléc, bị đuổi và ra đi mà
vẫn
có thể ca hát được: “Tôi sẽ không ngừng chúc tụng Chúa, câu
hát mừng Người chẳng ngớt trên môi”, nhờ tin vào Chúa : “Ai
nhìn lên Chúa sẽ vui tươi hớn hở, không bao giờ bẽ mặt hổ ngươi”.
(Tv 33,2.6).
Người
Việt ta có câu “một miếng khi đói bằng một gói khi no”. Việc
được Chúa Giêsu, một người đang thu hút
đám đông bằng đời sống và lời giảng dạy thánh thiện, đích thân
đến nhà làm cho ông Giakêu, một người đang bị mặc cảm với cái
tên Giakêu (người thanh sạch) của mình thấy được niềm vui của
ơn cứu độ. Chúa đến nhà làm cho ông như đụng chạm được vào
tình thương của Chúa, cảm nghiệm cách rõ ràng là “Chúa thương
xót
mọi loài, vì Chúa có thể tác tạo mọi sự, và nhắm mắt làm ngơ
trước tội lỗi loài người để họ ăn năn sám hối” (Kn 11,23).
Tình
thương Chúa giúp ông trở lại được với chính mình, sống đúng cái
tên của mình, sống đúng với ý định
tốt đẹp Chúa đã đặt nơi con người từ ban đầu : “xin Thiên Chúa
chúng ta làm cho anh em được xứng đáng với ơn gọi, và xin Người
dùng quyền năng mà hoàn thành mọi thiện chí của anh em và mọi
công việc anh em làm vì lòng tin” (2Tx 1,11).
Niềm
vui đi theo niềm tin đã biến đổi con người Giakêu, giúp ông nhìn
mọi sự với
một nhãn quan mới. Hôm
qua gom góp, tích lũy bất kể mọi mánh khoé gian ác thì hôm
nay đã : “Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người
nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền
gấp
bốn”. Ai cũng có thể thấy được niềm vui của ông khi làm việc
bác ái và đền trả cho người mình đã gây thiệt hại. Không phải
là ông làm việc bác ái hay giữ luật công bằng cho bằng ông
đang ca tụng tình yêu Chúa : “Lạy Thiên Chúa, tôi sẽ chúc tụng
danh
Chúa tới muôn đời”.
Trong
Hàn lâm viện Florence có trưng bày một trong những kiệt tác vĩ
đại nhất của nước Ý, là bức tượng
David
của Michelangelo. Mỗi năm, hàng ngàn người đến chiêm ngưỡng
một tác phẩm đầu tay trong những kiệt tác của bậc thầy vĩ đại
này,
mà không biết rằng cái khối đá khổng lồ được dùng để tạc nên
bức tượng vô giá đó đã có một lịch sử lạ lùng.
Đầu
tiên, một nghệ sĩ kém cỏi đã bắt đầu làm việc với nó, nhưng vì
thiếu kỹ
năng, anh ta chỉ thành công trong
việc đốn đẽo và phá hoại tảng cẩm thạch đó. Thế rồi nhà cầm
quyền Florence đã gọi đến chàng trai Michelangelo, và tác phẩm
nghệ
thuật để đời này đã được ra đời.
Như
một nghệ sĩ thực thụ có thể nhìn ra những đường nét của một tác
phẩm kiệt xuất bên trong
một khối đá méo
mó, Chúa cũng thấy trong những kẻ tội lỗi nhất một tia sáng
chưa bị dập tắt của sự thiện mà Ngài có thể cứu độ, vì “Con Người
đến để tìm và cứu những gì đã mất”.
Vì
thế, dù tội lỗi đến đâu, tôi cũng có thể cùng hát với Giakêu
: “Chúa hảo tâm với hết mọi
loài, và từ bi
với mọi công cuộc của Chúa”. Lm.
HK - tinvui.org
|