|
Khiêm
Nhượng, Biết Mình
Ngày xưa, có một vị niên trưởng nổi tiếng là thánh thiện, đến
nỗi mỗi khi các thiên thần gặp ông đều cảm thấy vui mừng và phấn
khởi. Mặc dầu rất thánh thiện, ông không bao giờ nghĩ rằng mình
thánh thiện. Hàng ngày, ông vui vẻ chu toàn bổn phận, và trao
ban sự tốt lành cho tha nhân, giống như những bông hoa trong vườn
luôn toả hương thơm một cách vô vị lợi cho những vật chung quanh.
Sự thánh thiện của ông được tỏ hiện bằng cách ông quên quá khứ
của mọi người và chỉ nhìn thấy hiện tại của họ. Ông không nhìn
bề ngoài, nhưng nhìn thấu tận nội tâm của mỗi người, để thấy rằng
trong thẳm sâu cung lòng, ai cũng thật đơn sơ và ngây ngô, nên
đã không ý thức được những điều họ làm. Vì vậy, ông có thể tha
thứ cho tất cả những ai ông gặp gỡ. Đối với ông, điều này chẳng
có gì lạ, vì đó là hậu quả của cách thức ông nhận xét về con người.
Một
ngày kia, Chúa sai thiên thần đến và cho ông biết là ông có thể
xin bất cứ điều gì Ngài cũng sẽ ban cho. Thiên thần hỏi:
- Ông có muốn được ơn chữa lành không?
- Không, tôi muốn chính Thiên Chúa chữa lành cho tôi và cho mọi
người.
-
Thế ông có muốn đem tất cả những người tội lỗi trở về đường công
chính không?
- Việc chạm đến tâm hồn của con người là việc của thiên thần chứ
không phải của tôi.
- Vậy ông có muốn trở thành một nhà gương mẫu để người ta kéo
đến chiêm ngưỡng và bắt chước không?
- Không. Làm như vậy thì tôi sẽ trở thành trung tâm điểm để lôi
kéo sự chú ý của mọi người.
- Vậy thì ông muốn điều gì?
- Tôi chỉ muốn ân sủng của Chúa. Được như thế là tôi được tất
cả những điều tôi mong ước.
- Không đuợc, thiên thần nài nỉ, ông phải xin cho ông một phép
lạ, nếu không thì tự Chúa sẽ phải chọn cho ông một phép lạ thôi.
- Nếu vậy thì tôi xin Chúa hãy để cho sự lành được thể hiện qua
con người của tôi mà tôi không hề biết đến.
Thế là Chúa quyết định, mỗi khi ông đi đến đâu, mỗi lần bóng của
ông ngả về đâu thì những ai chạm đến bóng đó sẽ được ơn chữa lành,
đất đai sẽ trở nên phì nhiêu, suối sẽ tràn đầy sự sống và niềm
vui sẽ trở về với những ai đã bị trĩu nặng vì khổ đau. Trong khi
những phép lạ này xẩy ra, thì người ta chẳng để ý gì đến người
đàn ông thánh thiện nữa, vì họ tập trung tất cả năng lực vào cái
bóng của ông, và như vậy, ý nguyện của ông đã được thể hiện (Anthony
de Mello).
Người Pharisiêu trong dụ ngôn đã quá chú trọng về con người của
ông, về cuộc sống của ông, về công việc của ông, nhưng đồng thời
ông cũng chú trọng đến những lỗi lầm và cuộc sống tội lỗi của
người khác. Câu chuyện của người đàn ông tốt lành kể trên hoàn
toàn đi ngược lại với những gì người Pharisiêu đã làm. Ông không
hề muốn nghĩ đến điều tốt mình làm và không bao giờ nhớ điều xấu
của kẻ khác. Sự khiêm nhường thẳm sâu đã giúp ông ý thức rằng
ông chỉ là dụng cụ Chúa dùng, và không có gì để ông phải khoe
khoang tự đắc.
Mỗi khi tự hào về con người của mình và nghĩ đến những điều xấu
của kẻ khác, là chúng ta mang trong tâm hồn sự kiêu ngạo của người
Pharisiêu. Biết mình là một hồng ân, đó là điều các Thánh thường
tâm niệm, vì vậy mà Robert Burdette đã có một nhận xét sau đây:
"Nếu bạn muốn biết mình quan trọng như thế nào, hãy đặt một
ngón tay vào chậu nước, sau đó rút ngón tay ra để xem bạn đã để
lại một lỗ hổng như thế nào."
Lậy Chúa, xin dậy chúng con sống hiền lành và khiêm nhường trong
lòng.
Sr.
Thanh Thủy, LHC
|