|
LỄ THÁNH DANH ĐỨC MẸ
Ngày 12 tháng Chín
____________
I.
THÁNH DANH MARIA
Thánh Danh Maria theo tiếng Do Thái trong Cựu ước là Myriam, tiếng
Aram là Maryam, tiếng Hy Lạp dịch Cựu ước là Mariam, tiếng Hy
Lạp dịch Tân ước là Maria, tiếng Anh là Mary, tiếng Pháp là Marie,
tiếng Latinh là Maria.
Trong Thánh kinh có tám người mang tên như Thánh Danh Đức Mẹ:
1. Chị ông Maisen thường gọi là Miriam (Xh 15:20-21; Ds 12:1-10);
2. Một phụ nữ con gái của Ezra (1 Sb 4:17);
3. Maria Mađalêna, người phụ nữ được trừ khỏi bảy quỉ (Lc 8:2);
4. Maria chị Lagiarô và em của Martha (Lc 10:38-42);
5. Maria mẹ của Thánh Giacôbê và Gioan (Mc 15:40-47);
6. Maria vợ ông Clopas (Ga 19:25) có lẽ là mẹ của Thánh Giacôbê
và Gioan;
7. Maria mẹ của Thánh Marcô tác giả Phúc âm II (Cv 12:12);
8. Maria là một Kitô hữu ở Rôma mà Thánh Phaolô gửi lời chào (Rm
16:6).
II.
Ý NGHĨA THÁNH DANH MARIA
Thánh Danh Maria có những ý nghĩa:
1.
Theo Thánh Giêrônimô, Maria tiếng Do Thái có nghĩa là "biển".
Do đó, Thánh Bênađô gọi Đức Mẹ là "Sao biển". Giáo hội
có Thánh thi "Ave Maris Stella".
2.
Cũng theo Thánh Giêrônimô, Maria tiếng Aram là "Marta = Bà
Chúa". Tiếng Latinh là Domina, tiếng Ý là Madona, tiếng Pháp
là Notre Dame, tiếng Anh là Our Lady.
3. Maria tiếng Ai Cập là "mari" nghĩa là được yêu, là
"mara" nghĩa là phương phi, hợp với vẻ thẩm mỹ của Á
Đông là "lộng lẫy diễm lệ".
4. Maria tiếng Ugarit là "mrym" nghĩa là cao sang, uy
nghi, tuyệt vời.
5. Theo nhà Thánh Mẫu học Scheeben, Maria tiếng Do Thái là Miryam
biến thành myrrha maris, stilla maris, stella maris.
6. Maria nghĩa hay nhất là "làm sáng tỏ" vì Mẹ là bức
gương trong, phản chiếu ánh sáng hằng hữu, là trung gian ánh sáng
ơn thánh, là rạng đông và là mỹ nữ lồng bóng mặt trời.
7. Maria có nghĩa Tân Evà đem lại ơn Cứu rỗi, tương phản với Evà
đem lại ác hoạ.
III.
CÁC NHÂN ĐỨC CỦA MẸ MARIA
Mẹ
Maria có 12 nhân đức, đó là:
1) Ba nhân đức đối thần: Tin, Cậy, Mến.
2) Bốn nhân đức trụ: Khôn ngoan, Công bằng, Đại đảm, Tiết độ.
3) Ba nhân đức theo lời khuyên Phúc âm: Thanh khiết, Khó nghèo,
Tuân phục.
4) Hai nhân đức theo gương Chúa Giêsu: Hiền từ và Khiêm nhượng.
IV.
BẢY LỜI ĐỨC MẸ NÓI TRONG CUỘC ĐỜI CHÚA GIÊSU
1. Mẹ quyết tâm giữ lời khấn trọn đời đồng trinh: "Điều đó
xảy đến thế nào được, vì tôi không biết đến người nam" (Lc
1:34).
2. Mẹ sốt sắng nhiệt thành phục vụ Chúa: "Này tôi là tôi
tớ Chúa" (Lc 1:38).
3. Mẹ trung thành vâng phục thánh ý Chúa: "Tôi xin vâng như
lời thiên sứ truyền" (Lc 1:38).
4. Mẹ hoan hỉ chúc tụng Chúa: Linh hồn ngợi khen sự cao cả của
Chúa (Lc 1:46-55).
5. Mẹ tỏ ra mẫu quyền của Mẹ với Chúa Giêsu: "Hỡi Con, sao
Con làm như thế? Con thấy Cha con và Mẹ phải đau khổ tìm Con?"
(Lc 2:48).
6. Mẹ yêu thương thông cảm những nỗi khó khăn người khác: "Họ
hết rượu rồi" (Ga 2:3).
7. Mẹ vững tin quyền phép Chúa: "Người bảo sao, các anh cứ
làm như vậy" (Ga 2:5).
V.
BẢY NIỀM VUI CỦA MẸ
Thánh Tôma Canterbury có thói quen đọc bảy kinh Kính mừng kính
bảy niềm vui của Mẹ Maria là:
1. Thiên sứ truyền tin cho Mẹ;
2. Mẹ đi thăm viếng Thánh Êlizabeth;
3. Mẹ hạ sinh Chúa Giêsu tại Bêlem;
4. Các đạo sĩ đến thờ lạy Ấu Chúa Giêsu;
5. Mẹ tìm thấy Chúa Giêsu trong đền thánh;
6. Mẹ biết Chúa Giêsu sống lại;
7. Ngày Mẹ hồn xác lên trời.
Nhưng một hôm, Mẹ hiện ra với Thánh Tôma Canterbury mà nói: Hỡi
Tôma, lòng sùng kính của con rất đẹp lòng Mẹ, nhưng tại sao con
chỉ nghĩ đến những niềm vui Mẹ đã cảm nghiệm ở dưới đất? Vậy con
hãy tưởng nhớ những niềm vui của Mẹ ở trên trời nữa.
_
Nhưng làm sao mà con biết được?
_ Con cũng đọc bảy kinh Kính mừng kính nhớ bảy niềm vui của Mẹ
ở trên trời:
1. Vinh quang của Mẹ vượt trên vinh quang của tất
cả các Thánh;
2. Ánh sáng của Mẹ chói chang, soi sáng các tầng trời;
3. Mẹ là Nữ Vương Thiên đàng;
4. Lời cầu xin của Mẹ luôn được Chúa nhấp nhận;
5. Thiên Chúa ban thưởng những ai sùng kính Mẹ;
6. Mẹ Maria được gần nhất Chúa Ba Ngôi;
7. Niềm vui Thiên đàng của Mẹ cho đến muôn thuở
muôn đời.
VI.
NIÊN SỬ CUỘC ĐỜI ĐỨC MẸ
Niên sử cuộc đời Đức Mẹ hoàn toàn dựa theo niên sử cuộc đời Chúa
Giêsu Con của Mẹ:
Trước
Chúa giáng sinh
- Năm 23/20 Sinh nhật Đức Mẹ, ái nữ của Thánh Gioakim và Thánh
Anna.
- Năm 20/17 Đức Mẹ dâng mình vào đền thờ.
- Năm 11/8 Đức Mẹ đính hôn với Thánh Giuse (Mt 1:16; Lc 1:27).
- Năm 7 Thiên sứ Gabrie truyền tin cho Đức Mẹ (Lc 1:26-38).
Đức Mẹ mang thai Chúa Giêsu (Mt 1:18-25).
Đức Mẹ đi viếng thăm bà Thánh Êlizabeth (Lc 1:39-56).
- Năm 7/6 Đức Mẹ sinh Chúa Giêsu tại Bêlem (Lc 2:1-9).
Đức Mẹ đưa Chúa Giêsu chịu phép cắt bì (Lc 2:21).
Đức Mẹ lên đền tịnh tẩy và dâng Con (Lc 2:22-24).
Cụ già Simeon nói tiên tri về Chúa Giêsu và Mẹ (Lc 2:25-35).
Cụ bà Anna nói tiên tri về Chúa Giêsu (Lc 2:36-38).
- Năm 6/4 Ba vua đến thờ lạy Ấu Chúa (Mt 2:1-11).
Đức Mẹ và Thánh Giuse đem Con trốn sang Ai Cập (Mt 2:13-14).
- Năm 4 (?) Đức Mẹ và Thánh Giuse đem Con trở về Nagiarét (Mt
2:19-23).
Sau Chúa giáng sinh
- Năm 6 Đức Mẹ và Thánh Giuse tìm thấy Chúa Giêsu trong đền thờ
(Lc 2:41-50).
Đức Mẹ và Thánh Giuse sống với Chúa Giêsu tại Nagiarét (Lc 2:51).
- Năm 27/28 Mẹ với Chúa Giêsu đi dự tiệc cưới Cana (Ga 2:1-11).
- Năm 30 Mẹ Maria trong cuộc sống công khai của Chúa Giêsu (Mt
12:46-50; Mc 3:31-35; Lc 8:19-21; Ga 2:12-13).
Chúa Giêsu gián tiếp ca ngợi đức tin của Mẹ (Lc 11:27-28).
- Năm 30 Mẹ Maria dưới chân thánh giá trên đồi Canvê (Ga 19:25-27).
Mẹ Maria và các tông đồ tại nhà Tiệc ly (Cv 1:14).
Mẹ Maria lên trời với Chúa Giêsu Con của Mẹ.
VII.
NHỮNG BIỂU TƯỌNG ĐỨC MẸ
1. Rượu; hương dầu thơm (Dc 1:1-3).
2. Lều trại Kedar; trướng gấm của Salem (Dc 1:5).
3. Mặt trời; vườn nho (Dc 1:6).
4. Cam tùng toả mùi thơm nức (Dc 1:12).
5. Hoa thuỷ tiên cánh đồng Saron; hoa huệ thung lũng sâu (Dc 2:1).
6. Bồ câu nơi kẽ đá (Dc 2:14).
7. Cột khói ngát trầm hương (Dc 3:6).
8. Mắt bồ câu (Dc 4:1).
9. Tháp lầu Đavid (Dc 4:4).
10. Mật ong nhỏ giọt (Dc 4:11).
11. Cột bạch ngọc (Dc 5:15).
12. Đoàn quân dàn trận (Dc 6:10).
13. Rạng đông; mặt trăng; mặt trời (Dc 6:10).
14. Môi miệng Đấng Tối Cao (Hc 24:3).
15. Cột mây (Hc 24:4).
16. Ánh sáng không mờ phai (Hc 29:6).
17. Vòm trời; vực sâu (Hc 24:8).
18. Cây trắc diệp trên núi Hermon (Hc 24:13).
19. Cây cảm lãm trong cánh đồng; cây tiêu huyền
bên bờ nước (Hc 24:14).
20. Cây quế và dầu thơm ngát (Hc 24:15).
21. Xạ hương man mác (Hc 24:15).
22. Hòm bia Thiên Chúa (Xh 25: 10-16).
23. Hoa hường mầu nhiệm (Dc 2:1).
24. Vườn địa đường (St 2:8-14).
25. Tàu Noe (St 6:14-16).
26. Đền thờ Salomon (1V 6:1-37).
27. Chiếc thang Giacóp (St 28:12).
VIII. BẢY PHỤ NỮ TIỀN ẢNH ĐỨC MẸ
Theo các Giáo phụ, những phụ nữ sau đây trong Cựu ước là những
tiền ảnh Đức Mẹ:
1.
Bà Sara vợ của tổ phụ Abraham, son sẻ và đã cao niên mà được Chúa
cho hạ sinh một con trai là Isaac, trưởng tộc một đoàn dân đông
đảo (St 21:7-8). Mẹ Maria sinh hạ một cách lạ lùng Chúa Giêsu
là trưởng tử một đoàn em đông đúc.
2. Bà Rakel có một sắc đẹp dịu hiền khiến cho Giacóp sẵn lòng
làm rể ông Laban mười bốn năm để cưới làm vợ (St 29:17). Sắc đẹp
tâm hồn Mẹ Maria khiến Thiên Chúa tuyển chọn Mẹ làm Mẹ Con của
Người nhập thể Cứu thế.
3. Bà Miriam là chị ông Maisen. Bà đã cứu em khỏi bàn tay sát
hại của vua Pharaon, Ai Cập, đã được đặc ân nói triên tri, là
một trong những phụ nữ đầu tiên qua biển đỏ khô chân, đã cất tiếng
ca ngợi cám ơn Chúa (Xh 15:20). Mẹ Maria đã cộng tác với Con Mẹ
cứu nhân loại khỏi tội lỗi và tử thần.
4. Bà Deborah, dưới thời quan án của Israel, đã hạ sát Sisơra,
đứng cản địch quân Canaan (Tl 4:4). Mẹ Maria đã chiến thắng Satan
địch thù của dân thánh Chúa.
5. Bà Giuđitha vừa có sắc đẹp vừa có sức mạnh tinh thần. Bà đã
hạ sát Holoferne, hùng tướng của Philitinh, để cứu dân thành Bethulia.
Toàn dân ca tụng bà: "Bà là vinh quang của Giuđêa, là niềm
vui của Israel, là niềm hãnh diện của dân tộc chúng tôi"
(Gđt 15:9). Mẹ Maria đã vinh thắng trên Satan và đạp nát đầu nó,
và đem lại vinh dự cho Thiên Chúa, hân hoan cho Thiên Đàng, và
niềm hãnh diện cho toàn thể dân Chúa chọn.
6.
Bà Esther là hoàng hậu của vua Assuerô nước Ba tư, đã cứu dân
Israel khỏi nạn diệt vong (Et 2:17). Mẹ Maria là Nữ Hoàng đã cứu
dân thánh Chúa khỏi nạn đoạ trầm.
7. Tân Evà. Bà Evà đã làm cho loài người phải sa đoạ, thì Mẹ Maria
là Tân Evà đã làm cho loài người được phục hồi (Thánh Giustinô).
IX.
NHỮNG TƯỚC HIỆU MẸ MARIA
1. Trạng Sư cùng với Chúa Giêsu là Trạng Sư để bầu chữa cho loài
người trước toà Chúa Cha. Tước hiệu này được Giáo hội dùng từ
thời Trung cổ trong kinh Lạy Nữ Vương và các văn kiện của Thánh
Bênađô.
2. Đấng Đồng Công. Các Đức Giáo hoàng Lêô XIII, Piô X, Piô XI,
Piô XII và Công đồng Vatican II đã minh chứng Mẹ Maria đã đặc
biệt đồng công cộng tác với Chúa Kitô trong công trình Cứu chuộc
loài người. Riêng Đức Piô XI đã trực tiếp gọi Mẹ là Đấng Đồng
Công (Coredemptrix).
3. Mẹ rất thánh. Mẹ là Mẹ toàn thể loài người vì Mẹ sinh ra Chúa
Kitô là đầu, mà mọi tín hữu là chi thể của Nhiệm Thể Chúa Kitô,
nên Giáo hội gọi Maria là Mẹ rất thánh của Chúa và của loài người.
4. Nữ tử Sion. Tiên tri Isaia và Mica gọi thành Giêrusalem là
"con gái Sion". Tiên tri Giêrêmia gọi "con gái
Sion" là dân thành Giêrusalem, ám chỉ toàn dân thánh Chúa.
Trong sách Khải huyền, đoạn 12, Mẹ Maria được ám chỉ là "con
gái Sion" sinh ra một dân tộc mới mà Đầu là Con Trai chiến
thắng Satan.
5. Gương mẫu. Công đồng Vatican II gọi Mẹ Maria là gương mẫu tuyệt
vời và hiếm có, là mẫu mực của Giáo hội về đức tin, đức ái và
hiệp nhất hoàn hảo với Chúa Kitô (LG, 63).
6. Nữ tỳ của Chúa. Chính Mẹ Maria đã xưng mình là "nữ tỳ"
của Chúa khi thiên sứ truyền tin cho Mẹ (x. Lc 1:38), và Mẹ đã
tự phát trong Ca Ngợi khen: "Chúa đã đoái nhìn thân phận
thấp hèn tôi tớ của Người" (Lc 1:48).
7. Đấng phù hộ các giáo hữu. Đức Piô V thêm vào kinh cầu Đức Bà
câu: "Đức Bà phù hộ các giáo hữu" năm 1571 để cám tạ
Mẹ đã giúp đạo binh Công giáo chiến thắng quân Hồi giáo ở vịnh
Lepante, và để kỷ niệm Mẹ dẹp tan bè rối Albigensê nhờ kinh Mân
côi hồi thế kỷ XII. Năm 1815, Đức Piô VII lập lễ Đức Mẹ phù hộ.
Đức Mẹ phù hộ cũng là bổn mạng dòng Salêdiên, của Úc châu và Tân
Tây Lan.
8. Đấng Vô nhiễm. Mẹ Maria đã được đặc ân đầu thai vô nhiễm nguyên
tội mà Đức Piô IX đã định tín năm 1854. Và Mẹ đã hiện ra tại Lộ
Đức năm 1858 với Thánh Bernađetta và xưng mình là "Đấng Vô
nhiễm thai".
9. Đấng Trung gian. Tước hiệu Mẹ trung gian đã được dùng bên Đông
phương thế kỷ VI và bên Tây phương thế kỷ IX. Từ thế kỷ XVII tước
hiệu này được dùng khắp nơi trong Giáo hội. Mẹ trung gian vì Mẹ
là Mẹ Thiên Chúa được đầy ơn đứng giữa Thiên Chúa và loài người;
vì Mẹ cộng tác với Chúa Kitô để giao hoà loài người với Thiên
Chúa, và vì Mẹ là Đấng ban phát mọi ơn lành cho con cái Mẹ.
10. Mẹ Thiên Chúa. Đầu tiên Thánh Hippolitô đã tuyên đọc Mẹ Maria
là "Mẹ Thiên Chúa". Năm 431 Công đồng Êphêsô tuyên tín
Mẹ là "Mẹ Thiên Chúa" để luận án bè rối Nestoriô. Mẹ
Maria sinh ra Chúa Giêsu. Mà Chúa Giêsu là Thiên Chúa. Do đó,
Mẹ Maria là Mẹ Thiên Chúa.
11. Mẹ Giáo hội. Công đồng Vatican II dạy: Giáo hội Công giáo
dâng lên Mẹ Maria tình con thảo như đối với người Mẹ rất dấu yêu
(LG, 53). Năm 1964, Đức Phaolô VI tuyên ngôn: Mẹ Maria là "Mẹ
của Giáo hội". Năm 1980, câu "Mẹ Maria là Mẹ Giáo hội"
được thêm vào kinh cầu Đức Bà.
12. Mẹ thương xót. Tước hiệu Mẹ thương xót đã có từ thế kỷ III.
Nhiều vị Thánh đã kêu cầu Mẹ thương xót. Thánh Đamianô, Thánh
Bênađô, và Thánh Anphong kêu cầu Mẹ thương xót bằng kinh Lạy Nữ
Vương. Mẹ hiện ra với Thánh Brigitta và nói: "Mẹ là Nữ Vương
Thiên đàng, là Mẹ thương xót. Mẹ là niềm vui cho người công chính,
là cửa cho tội nhân đến cùng Chúa. Không có người tội lỗi nào
mà vô phúc ở ngoài tình thương xót của Mẹ. Không có người nào
bị Chúa ruồng bỏ đến nỗi không trở về với Người và được Người
thương xót nếu họ kêu xin Mẹ hộ giúp. Mọi người đều gọi Mẹ là
Mẹ thương xót. Lòng thương xót của Con Mẹ đối với loài người cũng
làm cho Mẹ thương xót. Mẹ cảm thương mọi người và tha thiết cứu
giúp các tội nhân".
13.
Nữ Vương hoà bình. Năm 1917, khi thế giới bị Đệ nhất Thế chiến
tàn phá, Đức Bênêđictô XV thêm vào kinh cầu Đức Bà câu "Nữ
Vương ban sự bình an". Mẹ khuyên nhủ con cái Mẹ hãy thực
thi công bình và bác ái để họ được bình an trong Chúa Kitô.
14. Toà khôn ngoan. Tước hiệu Mẹ là Toà khôn ngoan có từ thời
các Thánh Giáo phụ như Thánh Au-gustinô. Mẹ là ngai toà khôn ngoan,
là đền thờ Đấng Khôn Ngoan, vì Mẹ hằng suy niệm trong lòng những
mầu nhiệm của Chúa Giêsu Con Mẹ (Lc 2:19, 51).
15. Mẹ hằng cứu giúp. Mẹ Maria là Mẹ đầy lòng từ bi thương xót,
hằng bênh vực chở che cứu giúp mọi người trong những nỗi gian
nan cơ khổ. Từ thế kỷ III, người ta đã kêu cầu Mẹ cứu giúp với
kinh "Chúng con chạy đến cùng Mẹ". Đức Lêô XIII đã giải
thích rõ ràng. Và Dòng Chúa Cứu Thế chuyên rao giảng về Đức Mẹ
hằng cứu giúp.
X.
LỊCH SỬ PHỤNG VỤ
Giáo hội Tây Ban Nha đi tiên phong trong việc mừng lễ Thánh Danh
Maria, và được Toà thánh phê chuẩn năm 1513. Đức Innocentê XI
truyền dạy mừng lễ này khắp Giáo hội năm 1683 để cảm tạ Mẹ trợ
phù Gioan Sobieski, vua Balan, chiến thắng quân Hồi Thổ Nhĩ Kỳ
tại Vienna, và được mừng ngày 12 tháng 9, sau lễ Sinh nhật Đức
Mẹ bốn ngày, cũng là ngày chiến thắng Vienna.
Lễ Thánh Danh Mẹ chỉ là lễ thường, nên đã bị bãi bỏ năm 1970,
nhưng năm 1975 được hồi phục là một lễ Votiva (ngoại lịch).
XI.
LỜI CÁC THÁNH
- Thánh Êphrem: Danh Thánh Maria là chìa khoá mở cửa Thiên đàng.
- Thánh Ambrôsiô: Lạy Maria, Thánh Danh Mẹ là một thuốc dầu quí
giá toả hương ơn Thánh Chúa. Xin Mẹ cho thuốc dầu Cứu rỗi vào
tận thẳm cung trong linh hồn chúng con.
- Thánh Phêrô Kim ngôn: Danh Thánh Maria biểu lộ đức Trinh khiết.
- Thánh Isiđôrô Sévilla: Maria có nghĩa là Ánh sáng, vì bởi Mẹ
sinh ra Chúa Kitô là Ánh sáng thế gian.
- Thánh Germanô: Lạy Mẹ Thiên Chúa, ước chi Thánh Danh Mẹ là tiếng
sau cùng phát ra từ môi miệng con.
- Như hơi thở không những là một dấu hiệu, mà còn là căn do của
sự sống, Danh Thánh Maria luôn trên môi miệng những tôi tớ Thiên
Chúa, chứng tỏ rằng họ thực sự sống động, đồng thời phát sinh
và gìn giữ sự sống của họ và cứu giúp họ mọi lúc.
- Thánh Mêthôđiô: Lạy Mẹ Thiên Chúa, Thánh Danh Mẹ tràn đầy ơn
thánh và phúc lành của Thiên Chúa.
- Thánh Antôn: Danh Thánh Maria là niềm vui trong cõi lòng, là
mật ngọt trong miệng, là âm điệu vui tai của những tôi tớ Mẹ.
- Thánh Bônaventura: Lạy Mẹ Maria, Thánh Danh Mẹ huy hoàng tuyệt
diệu, vì những người kêu tên Mẹ lúc chết không phải sợ mọi quyền
lực của hoả ngục. Người ta không sợ đạo binh thù địch hùng mạnh
như những quyền lực hoả ngục sợ Danh Thánh Mẹ và sự che chở của
Mẹ.
- Như sáp tan chảy trước lửa, ma quỉ mất ngụy lực đối với những
linh hồn tưởng nhớ và sốt sắng kêu cầu Thánh Danh Mẹ.
- Danh Thánh này ngọt ngào rất xứng với một Trinh Nữ thánh thiện
dịu dàng, vì Maria có nghĩa là Biển đắng, là Sao biển, là Đấng
sáng soi. Maria được hiểu là Bà Chúa. Maria là Biển đắng cho ma
quỉ, là Sao biển cho người đời, là Đấng sáng soi cho các thiên
thần, là Bà Chúa mọi thụ tạo.
- Thánh Tôma: Maria có nghĩa là Sao biển, vì như thuỷ thủ được
sao biển hướng dẫn vào hải cảng, các Kitô hữu tới vinh quang nhờ
sự cầu bầu Hiền Mẫu của Mẹ Maria.
- Chân phúc Henri Susô, C.P.: Khi đọc tên Mẹ Maria, tôi cảm thấy
bừng lên tình mến và niềm vui đến nỗi trong nước mắt sung sướng
tôi đọc tên cao đẹp này, tôi cảm thấy tim tôi như thoát ra khỏi
ngực, vì tên dịu ngọt này giống như tảng mật ong tan ra trong
chiều sâu thẳmg của linh hồn tôi.
- Thánh Bênađinô: Lạy Đức Nữ Trinh vinh hiển, xin Mẹ cho con sức
mạnh, tài năng và lợi khẩu để con loan truyền vinh quang của Thánh
Danh Mẹ cho giáo dân và con cái của Mẹ.
- Thánh Antôninô: Thánh Danh Maria là niềm vui cho tim con, là
mật ong cho môi miệng con, là nhạc điệu cho tai con.
- Thánh Tôma Kempi: Quỉ dữ khiếp sợ Nữ Vương thiên đàng đến độ
khi nghe tên Mẹ, chúng trốn chạy như bị lửa hồng.
- Thánh Canisiô: Sau tên rất thánh và rất đáng kính của Chúa Giêsu,
không có tên nào vinh hiển và quyền năng hơn tên Mẹ Maria. Khi
nói đến tên này, các thiên thần vui mừng, các quỉ dữ run giùng.
Kêu xin tên này, các tội nhân được ơn phúc và ơn tha thứ.
- Thánh Lêonarđô Fort Maurice: Thường tên ngọt ngào Mẹ Maria đọc
trên môi, bạn phải hình dung một kỳ công của quyền năng Thiên
Chúa, rất tuyệt hảo và tuyệt vời đến nỗi cánh tay Đấng Toàn năng
không thể tác tạo sự gì hoàn hảo hơn trong mẫu mực một thụ tạo
tinh tuyền.
L.m.
Phêrô, CMC
|