Còn
nói về những việc phải làm trong
tháng này:
Muốn được đẹp lòng Ðức
Mẹ và được Người ban nhiều
ơn, trong tháng này ta phải yêu mến
và cầu xin Người cách riêng.
Xưa nay ta đã yêu mến và cầu
xin Mẹ, nhưng trong tháng này ta phải
yêu mến và cầu xin người siêng
năng và sốt sắng hơn mọi khi.
1.
Trước hết, ta phải hết lòng
yêu mến Mẹ, vì Chúa muốn cho
ta yêu mến Người. Vì thế
Người chọn Mẹ làm Mẹ Chúa
Giêsu, là Chúa cứu chuộc ta, Người
đã giao cho Mẹ quyền phân phát
mọi ơn cho ta.
Ta
phải yêu mến Mẹ, vì Chúa Giêsu
và các thánh đã làm gương
cho ta. Xưa nay chẳng con nào yêu Mẹ
mình bằng Chúa Giêsu yêu mến Mẹ.
Không ai kể xiết những việc các
thánh đã làm và những khổ
cực các thánh chịu để yêu
mến và tôn sùng Mẹ.
Ta
phải yêu mến Mẹ vì Mẹ là
Mẹ ta. Con thảo hiếu thì yêu
mến cha mẹ mình.
Ta
phải yêu mến Mẹ, vì ân phúc
Mẹ dư đầy, vì nhân đức
Mẹ cao cả, như kinh cầu đã xưng
Mẹ là đấng thiên hạ yêu
mến.
Sau
hết ta phải yêu mến Mẹ, vì các
thánh và những đấng nhân đức,
những đấng cầm quyền Giáo-hội
đều quả quyết rằng: những ai
thật lòng yêu mến Mẹ sẽ được
rỗi linh hồn. Thánh Ligori nói rằng:
"Nếu tôi thật lòng yêu mến
Mẹ, thì tôi chắc chắn được
lên thiên-đàng".
Muốn
thêm lòng yêu mến Mẹ trong tháng
này, thì hằng ngày nên cùng nhau
đến nhà thờ nghe sách ca tụng
quyền thế và lòng từ bi Mẹ.
Nếu
ai hiểu rõ quyền thế cao cả và
lòng bừ bi vô cùng của Mẹ, sẽ
than thở như lời thánh Bê-na-đô
rằng: "Ôi! Mẹ cao sang, nhân từ
dường ấy, sao tôi chẳng yêu mến
Mẹ?".
2.
Muốn được đẹp lòng Mẹ
và được Người ban nhiều
ơn, trong tháng này ta phải hết lòng
cầu xin Người.
Xưa
thánh Bê-na-đô khuyên các thầy
dòng cầu xin Ðức Mẹ rằng: "Anh
em hết lòng tin tưởng và khiêm
nhường cậy trông Mẹ, thì Mẹ
sẽ nghe lời anh em".
Vị
thánh ấy tin thật Ðức Mẹ chẳng
hề từ chối ban ơn cho ai hết lòng
trông cậy cầu xin Người. Thánh
Bênađô than thở rằng: "Lạy
Mẹ, nếu xưa nay có ai trông cậy
cầu xin sự gì mà Mẹ từ chối,
thì tôi xin kẻ ấy đừng bao giờ
ca ngợi lòng từ bi Mẹ nữa".
Nếu những ai cầu xin Mẹ một lần
mà còn được Mẹ thương,
thì lẽ nào những ai khiêm nhường
cậy trông, cầu xin đủ một tháng
lại bị Mẹ từ chối.
Vậy
ta đừng bỏ dịp Tháng Ðức
Mẹ. Hãy sốt sắng cầu xin Mẹ
những sự ta thiếu thốn hồn xác.
Hãy cầu xin cho cha mẹ, họ hàng, bạn
hữu. Hãy cầu xin cho Ðạo Chúa
một ngày một cả sáng trong nước
ta, cho người ngoại giáo được
trở lại, cho kẻ có tội biết
đường sám hối, cho các linh-hồn
ở luyện-ngục được chóng
thoát khỏi khổ hình được
về nơi vĩnh phúc.
Nếu
xưa nay ta khô khan, không siêng-năng
cầu nguyện, thì trong tháng này, ta
hãy hết lòng cầu xin, hẳn Ðức
Mẹ sẽ ban những sự ta cầu xin.
Linh mục Phêrô dạy rằng: Trời
đất sẽ qua, nhưng Ðức Mẹ
chẳng bao giờ bỏ ai hết lòng trông
cậy Người.
Lạy
Mẹ Maria, là Mẹ chúng con, chúng con
chẳng đáng đến trước mặt
Mẹ, song chúng con cũng quyết hết
lòng kêu xin Mẹ mọi ngày trong tháng
này. Lạy Mẹ từ ái, chúng
con cầu xin sự gì thì xin Mẹ ban cho
sự ấy. Chúng con dâng việc lành
nào, thì xin Mẹ nhận lấy việc
ấy. Bây giờ chúng con xin dâng
lòng chúng con cho Mẹ, chúng con sẽ
yêu mến Mẹ trót đời. Xin
Mẹ đừng để chúng con trìu
mến những sự hèn hạ thế gian
này.
Thánh
Tích:
Ở
thành Nancêniô, trong nước Pháp,
có một gia đình trung lưu. Vợ
đạo đức, chồng hiền lành
nhưng khô khan. Bà vợ hằng cầu
xin Chúa mở lòng cho chồng sửa mình
lại, nhưng chồng cứng lòng mãi.
Năm ấy, đầu tháng Ðức Mẹ,
bà sửa sang bàn thờ để mẹ
con làm việc tháng Ðức Mẹ.
Chồng trở việc quan, ít khi ở nhà.
Dù có ở nhà cũng chẳng bao giờ
đọc kinh. Ngày lễ nghỉ không
làm việc quan, thì đi chơi suốt
ngày. Nhưng khi về, bao giờ cũng
kiếm một chùm hoa dâng kính Ðức
Mẹ.
Rằm
tháng sáu năm ấy ông chết bất
thình lình, không kịp gặp Thầy
cả. Bà vợ thấy chồng mình
chết không kịp ăn mày các phép,
sinh buồn phiền. Bà lâm bệnh
phải đi điều dưỡng một
nơi xa, khi qua làng Ars, bà vào nhà
xứ giải bài tâm sự cùng Cha Gioan
Vianney, Cha chính xứ nơi ấy.
Cha
có tiếng là đạo đức, được
mọi người tặng cho Ngài danh hiệu
là vị "Thánh sống".
Vừa đến nơi, chưa kịp thưa
điều gì thì Cha Gioan liền bảo:
"Bà đừng lo cho linh hồn chồng
bà. Hẳn bà còn nhớ những
bông hoa chồng bà vẫn thường
dâng cho Ðức Mẹ những ngày lễ
cả trong tháng Ðức Mẹ vừa qua".
Nghe
Cha Gioan nói, bà hết sức ngạc nhiên,
vì chưa hề nói với ai về những
bông hoa ấy. Nếu Chúa chẳng
soi sáng cho Cha Gioan, lẽ nào cha biết
được.
Cha
Gioan lại nói tiếp: "Nhờ lời
bà cầu nguyện và nhờ việc ông
ấy đã làm để tôn kính
Ðức Mẹ, thì Chúa đã thương
cho ông ấy được ăn năn tội
cách trọn trong giờ chết. Ông
ấy đã được rỗi linh hồn
nhưng còn bị giam ở luyện ngục.
Bà hãy cầu nguyện cùng làm việc
lành phúc đức cho ông ấy chóng
được lên thiên đàng".
Nghe bấy nhiêu lời, bà vui mừng cùng
hết lòng đội ơn Ðức Mẹ.
Ta
nghe sự tích này, liền hiểu rõ
những việc ta làm để tôn kính
Ðức Mẹ, dù hết sức nhỏ
mọn, cũng được Mẹ trả công
bội hậu.
Vậy,
vì mấy bông hoa mà người tội
lỗi kia, còn được Ðức Mẹ
bầu cử cho, phương chi những kẻ
hằng ngày dâng lên Mẹ những hoa
thiêng liêng, là những kinh nguyện,
những việc lành, hẳn sẽ được
Mẹ ban nhiều ơn trọng đại.
|