Ðức Mẹ
làm gương mến Chúa
1.
Theo thánh Bênađô, Ðức Mẹ
được lòng mến Chúa ngay từ
khi còn trong lòng bà thánh An-na. Rồi
lớn lên hằng giây phút lửa mến
Chúa càng thiêu đốt trái tim Ðức
Mẹ ngày một nóng nảy hơn.
Như vậy khi được làm Mẹ
Chúa Giêsu thì biết người mến
yêu Chúa là dường nào!
Các
thánh dạy: lúc thụ thai, khi sanh đẻ
Chúa Giêsu, lúc Chúa đi trốn, lúc
lạc mất và khi tìm thấy Chúa,
cũng như khi nhìn thấy Người vai
vác thánh giá lên núi Can-vê, bấy
nhiêu dịp đều làm cho Ðức
Mẹ gia tăng lòng mến Chúa. Ðàng
khác, mọi công việc Ðức Mẹ
làm đều qui về lòng mến Chúa,
người hằng suy ngắm về Chúa,
hằng trông thấy Chúa trước mặt,
hằng kính mến Người chẳng khi
ngơi. Vì thế lửa kính mến
trong lòng Ðức Mẹ ngày càng bốc
cháy mạnh hơn.
Thiên
hạ ca ngợi nhiều đấng thánh
có lòng mến Chúa cách lạ lùng,
đến nỗi các đấng sống được
là nhờ có lửa yêu mến ấy
hun đúc. Nhưng nếu so sánh cùng
lòng mến yêu của Ðức Mẹ
thì chẳng khác tàn lửa sánh cùng
bó đuốc lớn.
Lửa
kính mến bốc cháy trong lòng Ðức
Mẹ mạnh sức đến nỗi nếu
Chúa không giữ Người thì Người
chẳng sống được vì vốn
lửa kính mến mạnh sức làm cho
người ta hao mòn kiệt sức đi
dần dần.
Sau
khi Chúa Giêsu về trời, tuy xác Ðức
Mẹ còn ở thế gian, nhưng lòng
trí hằng đem về trời hợp cùng
Chúa Giêsu và theo như nhiều thánh
dạy: Ðức Mẹ hao mòn héo hắt
dần vì lòng mến Chúa, chẳng phải
vì già nua hay bệnh tật gì. Ôi!
cái chết êm ái hạnh phúc dường
nào! Chớ gì ta được chết
như vậy.
2.
Có nhiều lẽ buộc ta kính mến
Chúa: Trước hết vì Chúa là
Ðấng quyền phép cao trọng đã
dựng nên và gìn giữ ta, đã
sai Con một xuống cứu chuộc ta, hằng
ban ơn giúp sức cho ta tránh tội làm
lành, lại hứa ban phúc thiên đàng
cho ta. Bấy nhiêu lẽ chưa đủ
giục ta kính mến Chúa ư? Bấy
nhiêu ơn trọng Chúa ban, chưa đủ
để ép ta trả nghĩa ư. Vậy
phải xét: xưa nay ta kính mến Chúa
thế nào?
Lạy
Mẹ Maria chúng con khô khan nguội lạnh
mê tham của cải, vui hèn thế gian,
chúng con còn kém lòng mến Chúa
biết bao. Vậy lạy Mẹ, xin Mẹ
hãy lấy tàn lửa kính mến trong
lòng Mẹ để đốt cháy lòng
chúng con kính mến Chúa và Ðức
Mẹ ở đời này và được
yêu mến mãi mãi trên thiên đàng.
Thánh
Tích:
Xưa
trong nước Pháp, có một võ quan,
cha mẹ mất sớm và chẳng được
dạy dỗ gì về đạo Thiên
Chúa, nên ông không biết gì về
Thiên-Chúa, không thuộc kinh và cũng
chẳng biết gì về kính mến Thiên
Chúa nữa. Ông tòng quân từ
lúc 18 đến 50 tuổi.
Lúc
mãn khóa, ông về quê. Một
hôm đi đường, ông vào trọ
trong nhà người bạn đạo đức
sốt sắng. Hôm sau là chủ nhật,
người bạn rủ ông đi lễ,
ông liền nhận lời, cốt đi cho
đỡ buồn. Ông đến nhà
thờ lúc bổn đạo đang làm
việc kính Ðức Mẹ và sau đó
ông được nghe một linh mục giảng
về lòng nhân lành của Ðức
Mẹ. Ông chú ý nghe và lấy
làm vui lắm.
Chủ
nhật sau, ông tự ý đi lễ cốt
ý để nghe giảng về Ðức
Mẹ và xem ảnh tượng Người.
Dần dần ông thấy lòng mình mộ
mến Ðức Mẹ. Nhờ lòng Ðức
Mẹ thương con chiên lạc, soi sáng
cho ông ăn năn trở lại. Sau đó,
ông xin học đạo. Ngày thứ
năm tuần thánh năm ấy, ông được
chịu lễ lần đầu. Linh mục
giải tội cho ông kể lại rằng:
"Cách ông khiêm nhường hối
cải làm tôi cảm động không
cầm được nước mắt".
Xưng tội chịu lễ xong, ông thấy
bằng yên vui mừng quá và kêu lên
rằng: "Ôi! tôi không ngờ đạo
Thiên Chúa êm ái và làm cho người
ta hoan lạc dường nào. Ôi ! bấy
lâu không theo đạo thì tai hại
biết bao!"
Từ
đấy ông giữ đạo rất sốt
sắng và hằng cảm tạ Ðức
Mẹ liên cho đến trọn đời.
|