Ðức Mẹ làm gương đức
yêu người
1.
Ðức mến Chúa và yêu người
phát sinh bởi một nguồn gốc.
Hai
nhân đức ấy là như hai chị
em ruột luôn luôn đi liền nhau.
Vì thế, ai có lòng mến Chúa thì
cũng có đức yêu người.
Các thánh xưa nay, vì lòng mến
Chúa đã từ bỏ cha mẹ quê
quán, của cải thú vui thế gian đến
nơi xa lạ để cứu linh hồn người
ta.
Các
đấng ấy có lòng mến Chúa,
thì cũng có lòng yêu người.
Phương chi Ðức Mẹ kính mến
Chúa hơn mọi thần thánh và nhân
loại thì biết Ðức Mẹ yêu
người ta dường nào!
Cứ
bản tính tự nhiên, Thiên Chúa
phú cho người mẹ lòng yêu con
rất bao la, dù là đứa con rất
ngỗ nghịch. Ðức Mẹ là
Mẹ Chúng ta, Người đã nhận
chúng ta là con, thì đức Mẹ không
thương yêu chúng ta sao được.
Nếu Người không thương yêu
ta thật, thì khi đứng dưới chân
Thánh giá Người đã chẳng
nhận chúng ta làm con và sau khi về
trời, Người chẳng có bầu cử
cho ta trước mặt Chúa sao?
Thánh
Inhaxu tử đạo nói: "Khi Ðức
Mẹ còn sống ở thế gian, Người
đã tỏ lòng thương yêu người
ta hết sức. Thấy ai phải đau
khổ ốm đau coi như chính mình
phải những nỗi khổ sở ấy.
Ai gặp sự rủi ro, Người liền
thăm viếng yên ủi và cầu cho
người ấy".
Ở
thế gian mà Ðức Mẹ đã thương
yêu loài người chúng ta dường
ấy, phương chi bây giờ Người
đang hưởng hạnh phục vì có
quyền cao chức trọng trên trời, lẽ
nào chẳng thương xem giúp đỡ
chúng ta hơn.
2.
Theo gương Ðức Mẹ, ta hãy thương
yêu người đồng loại như
chính mình ta. Ta hãy yêu người
ta vì Thiên Chúa. Ta hãy thương
yêu những kẻ túng nghèo, đau khổ,
tàn tật, hãy thương yêu người
thù địch của ta. Vì mọi
người đều là con Thiên Chúa.
Ta hãy thương yêu thật trong lòng,
trong việc làm, trong lời cầu nguyện.
Lạy
Mẹ Maria, Mẹ thương yêu chúng
con quá bội. Vì thương yêu,
Mẹ đã phế Con rất yêu quý
Mẹ chịu chết để cứu chúng
con. Xin Mẹ giúp chúng con hiểu giá
trị của đức yêu người,
để chúng con noi gương Mẹ mà
thương yêu mọi người vì lòng
kính mến Chúa.
Thánh
Tích:
Truyện
này do thánh Ligoriô kể. Phúc,
một cô gái xinh đẹp nết na đạo
hạnh, xin vào tu dòng. Chị làm
gương tốt cho chị em, nhất là
lòng mến Ðức Mẹ. Mẹ bề
trên thấy chị là người đạo
đức hơn ai thì trao công việc
giữ nhà thờ cho chị. Chị Phúc
ngày thêm nhân đức và lòng
mến Chúa yêu người.
Bấy
giờ có một chàng thanh niên sang trọng
hay vào nhà thờ đọc kinh cầu
nguyện. Chàng thấy chị Phúc
xinh đẹp nết na thì đem lòng luyến
ái. Từ đó chàng dùng dịp
đọc kinh để được xem thấy
chị Phúc, lại cố tìm để
gần gũi trò chuyện với chị nữa.
Ban
đầu chị Phúc thấy chàng thanh
niên đó nhìn ngắm mình, thì
lấy làm khó chịu và khinh ghét
lắm, nhưng dần dần xiêu lòng
và liều mình trò truyện cùng chàng
nọ. Chẳng bao lâu, 2 bên yêu
nhau, quyết đem nhau đi nơi khác.
Khi
chị Phúc sắp trốn nhà dòng thì
đem chìa khóa nhà thờ để
dưới chân tượng Ðức Mẹ
rồi quỳ gối thở than rằng: "Lạy
Mẹ nhân lành xin Mẹ thương tha
thứ sự bội bạc của đứa
con tội lỗi này. Con không đáng
làm con Mẹ nữa, đây con trao trả
chìa khóa, áo nhà dòng và mọi
việc làm cho Mẹ". Rồi chị
mở cổng ra đi theo tiếng gọi của
dục tình.
Nhưng
khốn thay hoan lạc thế gian thật mau tan
như mây khói . Cặp uyên ương
ấy đưa nhau đi ở một phương
xa, tận hưởng vui sướng xác thịt
được 15 năm thì lại chán
ghét nhau.
Một
hôm Phúc ra chợ gắp bà mua bán
cho nhà dòng xưa (Phúc biết bà
ta mà bà ta không nhận ra Phúc).
Phúc liền hỏi: "Thưa bà, bà
có biết chị Phúc không?"
Có, bà kia đáp, tôi quen biết chị
ấy đã lâu: chị ấy là người
đạo đức nhất nhà dòng, hiện
nay chị đang giữ việc coi nhà thờ,
mở cửa cho người ta vào cầu
nguyện. Phúc nghe nói rất bỡ
ngỡ, định tâm tàng hình trở
về nhà dòng xem hư thực thế nào?
Lúc
đến nhà dòng, cô Phúc nói
với người gác cổng: "Bác
làm ơn cho tôi gặp chị Phúc".
Chờ một lát, người gác
cổng trở ra nói với Phúc rằng:
"Cô Phúc sắp ra đấy",
rồi y trở vào. Bấy giờ Phúc
trông lên, thấy Ðức Mẹ ăn
vận như tượng Ðức Mẹ trong
nhà thờ lúc chị trao chìa khóa,
áo nhà dòng mười lăm năm về
trước. Thấy thế, chị sợ
hãi bối rối quá, nhưng Ðức
Mẹ bảo rằng: "Phúc con ơi!
Ðã 15 năm nay, con bỏ nhà dòng,
Mẹ đã phải trá hình làm mọi
việc thay cho con, để giữ tiếng tốt
cho con, và bây giờ con hãy lấy chìa
khóa, nhà dòng này và lại tiếp
tục công việc xưa. Con hãy ở
lại trong nhà dòng mà ăn năn sửa
mình lại, Chúa sẵn lòng tha thứ
cho con; con hãy an lòng, tội con chưa ai
biết cả". Nói đoạn
Ðức Mẹ biến đi.
Chị
Phúc thấy Ðức Mẹ thương
mình dường ấy, thì vui mừng nước
mắt ràn rụa và quyết tâm vâng
lời Ðức Mẹ trở vào dòng
và từ đấy hằng ăn năn đền
tội mình cho đến chết. Lúc
hấp hối, chị tỏ mọi sự trước
sau để thiên hạ muôn đời
ca tụng lòng nhân lành Ðức Mẹ
đối với loài người. . .
|