Ðức Mẹ là Mẹ Trinh Khiết
1.
Thời Ðức Mẹ, người đời
khinh chê người giữ mình khiết
trinh. Các thiếu nữ Do thái đều
kết bạn cả, và ai không có con
thì người đời cho là hạng
người bất hạnh. Vì Chúa
Giêsu chưa xuống thế dạy cho người
ta biết quí trọng đức trinh khiết.
Khi
Ðức Mẹ ở trong đền thờ
Giêrusalem, nhờ Chúa soi sáng. Người
hiểu nhân đức ấy rất trọng
và đẹp lòng Chúa, nên dù thiên
hạ chê cười, Ðức Mẹ cũng
quyết khấn giữ mình khiết trinh trọn
đời.
Vì
thế, thánh Bônaventura gọi Ðức
Mẹ là Ðấng tiên phong các thánh
trinh khiết vì Người khấn giữ
mình trinh khiết trước hết mọi
người. Người qúi trọng
nhân đức này đến nỗi thà
mất chức làm Mẹ Con Thiên Chúa
chẳng thà mất đức trinh khiết.
Khi Sứ thần Gabiriê truyền tin Người
sẽ thụ thai sinh đẻ Chúa Giêsu,
thì Người không vui mừng ngay và
cũng không nhận lời Sứ thần
nhưng Người thưa rằng: "Tôi
đã khấn giữ mình khiết trinh,
thì còn chịu thai và sinh con làm sao
được?"
Sứ
thần thưa lại: "Bà thụ thai
sinh con không theo thói tục của người
đời, nhưng bởi phép Chúa Thánh
thần, nên dù sinh con, bà vẫn còn
đồng trinh".
Ðức
Mẹ mới ưng nhận và đáp lại:
"Này tôi là tôi tá Chúa,
tôi vâng lời Sứ thần truyền".
Ðể
ca ngợi Ðức Mẹ Trinh Khiết, Giáo
hội đã mượn lời thánh kinh:
"Maria, Mẹ tốt đẹp mọi bề,
Mẹ chẳng vương bóng tội; Mẹ
đẹp hơn ánh trăng, sáng hơn
mặt trời. Mẹ là huệ trắng
mọc giữa bụi gai".
Chẳng
những Ðức Mẹ trinh khiết hơn
mọi người thế gian mà còn hơn
các thiên thần, vì thế Ngôi Hai
Thiên Chúa đã chiếm lòng Người
làm bàn thờ ngự chín tháng tròn.
2.
Thánh Augustinô nói: "Người
trinh khiết sẽ là thiên thần dưới
đất". Thiên Chúa không
buộc ai ở trinh khiết nhưng buộc
hết mọi người giữ đức
ấy trong bậc mình, người ở bậc
vợ chồng, phải giữ nghĩa vợ
chồng cùng nhau ăn ở cho xứng đáng
là con cái Chúa, đừng theo xác
thịt ăn ở như loài vật.
Bấy
lâu nay, ta có giữ đức sạch sẽ
trong bậc mình không, biết bao lần
ta mê theo xác thịt, làm dơ bẩn
linh hồn. Vậy ta hãy quyết tâm
hối cải và thưa cùng Mẹ.
Lạy
Mẹ Maria, Nữ vương các thánh trinh
khiết, gương mẫu những ai muốn
giữ nhân đức trinh khiết. Xin
Mẹ giúp chúng con kìm hãm xác thịt,
để chúng con giữ linh hồn trong trắng
đáng làm con Mẹ ở đời này
và đời sau vô cùng.
Thánh
Tích:
Nhân
dân sống hai bên chân núi An-pơ
(Alpes) là những người hiền lành,
ngay thẳng, đạo đức. Hồi
hai nước Pháp và Áo giao chiến
dân này phải khổ sở thiệt hại
rất nhiều. Ðàn bà phụ nữ
phải ẩn tránh vào rừng núi cho
khỏi quân giặc hãm hiếp. Maria,
một cô gái 18 tuổi, chưa kịp
trốn đi, bỗng có quân Áo xông
vào nhà định bắt. Cha của
Maria chạy ra ngăn cản bị chúng đâm
chết tại chỗ. Maria sợ hãi,
thà chết chẳng thà thất trinh, chạy
lên một ngọn đồi. Thấy
quân giặc tróc nã đến gần
hết đường trốn chạy. Maria
cậy trông Ðức Mẹ, ngước
mắt nhìn lên trời và nguyện rằng:
"Lạy Mẹ Maria, Nữ vương các
thánh trinh khiết, xin cứu thoát con".
Nói đoạn, Maria tự đỉnh đồi
gieo mình xuống. Quân giặc thấy
cô gái liều thân như vậy thì
kinh sợ. Chúng ngỡ rằng Maria vỡ
đầu gẫy cỗ, nát thịt gẫy
xương.
Ôi!
ngợi khen lòng nhân lành Ðức Mẹ
chẳng bỏ lời những ai cậy trông
Người. Quân giặc phải bỡ
ngỡ biết mấy, khi nhìn xuống chân
đồi, thấy Maria đang bình tĩnh
quì gối cầu nguyện. Thấy sự
lạ lùng làm vậy, chúng về trại,
chúng kể lại phép lạ chính mắt
đã thấy cho anh em đồng ngũ nghe.
. . Nhờ vậy, từ hôm ấy quân
lính Áo không đi hãm hiếp dân
chúng nữa.
Còn
Maria, tạ ơn Ðức Mẹ đoạn,
cô liền vào đồn lính Pháp
kể sự lạ Ðức Mẹ đã
cứu mình. Ai nấy đều ca ngợi
Ðức Mẹ và xây một bàn thờ
ở chân đồi chỗ Maria gieo mình
xuống, để ghi dấu muôn đời
lòng nhân từ Ðức Mẹ đối
với con cái trông cậy Người.
|