Việc thứ hai người ta quen làm
để tôn sùng Ðức Mẹ là
mang Áo Ðức Mẹ
1.
Dòng Carmêlô được thành lập
trước hết, trên núi Carmêlô
bên Do-Thái. Ban đầu, dòng ấy
nổi tiếng đông đúc và thánh
thiện. Nhưng năm 1248, thời người
Hồi giáo nổi lên tàn phá đạo
Công giáo, sát hại giáo dân và
tu sĩ, dòng ấy bị tan rã.
Bấy
giờ thánh Simong Stoc đang làm Bề trên
cả nhà dòng. Người thương
tiếc và đêm ngày cầu xin Ðức
Mẹ liệu cách thế tu bổ lại
nhà dòng.
Sau
mấy năm ăn chay cầu nguyện, Ðức
Mẹ hiện ra, tay cầm hai miếng nhung nhỏ
bằng bàn tay, có hai giây đính
hai miếng vải lại với nhau. Ðức
Mẹ trao hai miếng nhung ấy cho người
và bảo rằng: "Con hãy nhận
áo này, làm áo riêng của dòng
Mẹ, cũng là dấu Mẹ thương
yêu phù hộ dòng Carmêlô và
những người thuộc dòng ấy cách
riêng. Áo này cứu người
ta khỏi những cơn nguy khốn, là áo
ban sự bình an, là tượng trưng
tình liên kết cùng Mẹ. Ai chết
đang khi mang áo này, thì chẳng phải
lửa đời đời thiêu đốt".
Nhờ
ơn Ðức Mẹ, từ đó có
nhiều người xin vào dòng, chẳng
bao lâu dòng lại được đông
như trước. Giáo dân nghe biết
gốc tích áo Ðức Mẹ, lại
thấy Ðức Mẹ che chở cách riêng
những ai mang áo ấy, đều xin vào
hội và mang áo Ðức Mẹ mỗi
ngày một đông.
2.
Những ơn ích bởi sự vào hội
và mang áo Ðức Mẹ thì rất
nhiều và trọng lắm. Ðây
chỉ là một vài ơn ích.
Ðức
Mẹ đã hứa cùng thánh Simong rằng:
"Những
ai mang áo này, khi chết, không phải
lửa đời đời thiêu đốt".
Nghĩa là ai mang áo Ðức Mẹ mà
chết khi mắc tội trọng thì Ðức
Mẹ sẽ giúp kẻ ấy được
ăn năn hối cải.
Ðức
Mẹ đã phán bảo Ðức Giáo
Hoàng Gioan Rằng: "Những ai vào hội
Ðức Mẹ, giữ đức trinh khiết
theo bậc mình và đọc kinh tiểu
nhật khóa Ðức Mẹ hằng ngày,
khi chết sẽ được Ðức Mẹ
cứu khỏi luyện ngục ngày thứ
bảy sau khi kẻ ấy qua đời.
Ai không đọc kinh tiểu nhật khóa
được thì phải ăn chay các
ngày Giáo hội buộc và kiêng thịt
các ngày thứ sáu quanh năm trừ
ngày lễ Sinh Nhật Chúa Giêsu".
Những
người vào hội áo Ðức Mẹ
được thông công các việc
lành của dòng Carmêlô và hội
áo Ðức Mẹ trong cả Giáo-Hội.
Tòa
thánh đã ban nhiều ân xá cho những
người mang áo Ðức Mẹ.
Ai
mang áo Ðức Mẹ, được Ðức
Mẹ nhận làm con và được
người phù hộ nâng đỡ.
Vả
lại áo Ðức Mẹ là thuẫn
mộc vững chắc giữ ta khỏi thù
địch. Xưa nay biết bao người
vì mang áo Ðức Mẹ, được
thoát khỏi những cơn cheo leo hồn
xác. Biết bao tội nhân mang áo
Ðức Mẹ, đến giờ chết được
ơn sám hối.
Áo
Ðức Mẹ chữa cả những nguy hiểm
phần xác. Có tích nhà dòng
bị hỏa hoạn lửa đang bốc ngùn
ngụt, có người cầm áo Ðức
Mẹ quăng vào, lửa liền tắt ngay.
Một người lính vào trận, bị
đạn bắn vào áo Ðức Mẹ
đang mang trong mình, đạn chối người
lính chẳng phải nao. . . và còn nhiều
tích khác như vậy.
3.
Vậy ta phải trọng kính áo thánh
ấy vì là của trọng chính Ðức
Mẹ ban cho. Ta hãy mang áo ấy trong
mình hằng ngày, vì là dấu riêng
của con cái Ðức Mẹ. Nhất
là trong giờ chết, ta có mang áo ấy
thì Ðức Mẹ sẽ phù hộ ta
được chết lành bằng yên.
Lạy
Mẹ rất thánh, chúng con xin vào hội
áo Ðức Mẹ và mang áo thánh
ấy cho đến trọn đời.
Gặp
cơn hiểm nghèo phần hồn phần
xác chớ gì áo thánh ấy là
khí giới mạnh sức cứu chữa
chúng con. Ðến giờ chết, xin
Mẹ cứ áo ấy mà nhận chúng
con là con riêng của Ðức Mẹ đưa
chúng con về Thiên đàng cùng Ðức
Mẹ đời đời.
Thánh
Tích:
Trong
sách Thánh Mẫu phương danh, thánh
Ligôriô kể truyện này: Ở
tỉnh Persusia bên Ý, có một người
làm văn tự bán linh hồn cho quỉ
dữ, để nhờ nó giúp báo thù
một người kia. Khi quỉ dữ đã
giúp anh ta báo thù người kia rồi,
thì đưa anh ta đến khúc sông.
Quỉ dữ bắt anh ta phải đâm xuống
sông nếu không sẽ bắt cả hồn
xác anh xuống hỏa ngục.
Anh
chàng vô phúc ấy sợ chết nên
bảo quỉ dữ rằng: "Anh hãy đẩy
tôi xuống, vì tôi không đủ
can đảm để gieo mình xuống".
Quỉ
dữ nói rằng: "Anh hãy bỏ áo
Ðức Mẹ đi thì tôi mới đẩy
được". Biết quỉ không
làm gì được mình vì có
áo Ðức Mẹ, anh ta nhất định
không chịu bỏ áo ấy ra.
Ðôi
bên giằng co một lúc, quỉ thất
bại bỏ đi.
Người tội lỗi ấy, được
Ðức Mẹ chữa mình phần hồn
phần xác, thì động lòng hối
cải. Ðể biết ơn Ðức
Mẹ, anh ta họa một bức tranh về
tích truyện xảy ra ở bờ sông,
và treo ở bàn thờ Ðức Mẹ
trên bàn thờ tỉnh Perusia, để
thiên hạ muôn đời ca tụng lòng
nhân từ Ðức Mẹ đối với
những con cái mang áo Người.
|