Việc thứ tám người ta quen
làm để tôn sùng Ðức Mẹ
là làm tuần ba ngày hay chín ngày
1.
Giáo dân có thói quen muốn xin Ðức
Mẹ ơn gì, hoặc xin cho tội nhân
được hối cải, hay bệnh nhân
được lành khỏi, hoặc xin khỏi
ôn dịch thần khí hay khỏi mùa
đói khát. . . thì cầu nguyện làm
việc lành dâng cho Ðức Mẹ đủ
ba ngày hay chín ngày.
Ta
quen gọi là làm tuần ba ngày,
hay tuần chín ngày. Sự đó
rất đẹp lòng Ðức Mẹ và
đáng Người ban ơn cho ta; ta cầu
nguyện Ðức Mẹ một lần thôi,
mà còn được Ðức Mẹ
thương, phương chi cầu nguyện
ròng rã ba ngày hay chín ngày liền.
Cách cầu nguyện đó tỏ ra ta khiêm
nhường, kiên nhẫn và đầy
lòng tin tưởng ở Ðức Mẹ.
Hằng
năm biết bao người làm tuần ba
ngày hay tuần chín ngày, đã được
Ðức Mẹ thương: người thì
được ơn hối cải, người
thì khỏi cheo leo phần hồn phần xác,
người thì được công ăn
việc làm. Có người lưu lạc
đã được hồi hương, có
người mất của lại tìm thấy,
và còn biết bao ơn khác nữa. .
.
2.
Muốn làm tuần ba hay tuần chín ngày
thì phải giữ những điều này:
Sự
ta xin phải là sự lành, đẹp lòng
Chúa và có ích cho linh hồn ta.
Trong
tuần ấy phải xưng tội rước
lễ vì chỉ ai có nghĩa cùng Chúa
mới đáng Ðức Mẹ thương
ban sự ta có ý xin. Lại phải
làm việc lành trong tuần ấy hơn
mọi khi giữ lòng sạch tội hơn,
đọc kinh cầu nguyện, làm phúc
bố thí nhiều hơn. Hết mọi
việc hãy dâng qua tay Ðức Mẹ.
Cuối tuần ta phải dâng mình cho Ðức
Mẹ, hết lòng tạ ơn Ðức
Mẹ.
Nếu
ta chưa được ơn ta xin, thì lại
làm hai, ba tuần nữa, vững vàng cầu
xin cho đến khi được ơn ấy.
Ta
hãy tin tưởng: xưa nay chưa hề
nghe có ai chạy đến kêu xin Mẹ
thương, mà Mẹ từ bỏ.
Lạy
Mẹ Maria, là Ðấng hay chữa kẻ
khốn khó, yên ui kẻ khổ cực,
ban ơn cho kẻ thiếu thốn, xin ghé
mắt thương xem và nghe lời chúng
con cầu xin.
Thánh
Tích:
Truyện
sau đây xẩy ra ở bên Pháp.
Một ông tướng có lòng đạo,
lại cậy trông và kính mến Ðức
Mẹ lắm. Ngoài hai vợ chồng
trẻ và anh làm bếp, ông còn 3
đứa con đang còn măng sữa.
Ông
phải thuê một chị sen để trông
nom trẻ nhỏ. Chẳng may chị sen phải
chứng động kinh. Bà vợ muốn
đuổi chị sen về không nuôi nữa.
Nhưng ông chồng cho thế là thiếu
đức yêu người. Nên ông
bảo cứ nuôi và chạy thuốc cho
chị. Lại bảo cả nhà hợp
ý cùng mình làm tuần chín
ngày khấn xin Ðức Mẹ Hằng
Cứu Giúp thương chữa người
đầy tớ mình. Qua một tuần
chín ngày, bệnh tình chị sen không
thuyên giảm, lại càng tăng. Bà
vợ hầu ngã lòng nói ra nói vào
oán trách chồng. Nhưng, với lòng
sốt sắng và cậy trông, ông bảo:
"Bà đừng vội ngã lòng,
chúng ta chưa được như ý,
có khi vì Chúa muốn thử lòng chúng
ta. Có khi vì lời cầu xin của
chúng ta chưa đủ sốt sắng và
tin tưởng. Vậy ta hãy làm tuần
chín ngày khác và cứ tiếp tục
cho đến khi được như lời
khẩn nguyện, vì lời xưa Chúa
phán 'Hãy xin thì sẽ được'
có lẽ nào sai!"
Vì
thế ngay từ sáng hôm sau cả nhà
lại tiếp tục làm tuần chín ngày
khác và cứ thế kéo dài mãi
đến 4 lần 9 ngày mà bệnh chị
sen không thấy bớt. Nhưng viên
tướng chẳng sờn lòng chút nào,
ông lại càng tăng lời cầu nguyện
đêm ngày.
Một
buổi sáng, đi lễ về, ông vào
phòng, đóng cửa lại, sấp mình
dưới tượng Ðức Mẹ và
kêu van: "Lạy Mẹ nhân lành, Mẹ
biết lòng con kính mến và trông
cậy Mẹ. Con đã quyết với
bạn con: Mẹ sẽ không bỏ lời
con cầu xin cũng như xưa nay chưa bỏ
lời ai cầu khẩn Mẹ. Vậy để
hiển danh Mẹ, xin Mẹ ban cho con ơn con
xin Mẹ từ lâu".
Cầu
xin xong, ông thấy lòng vui mừng như
niềm tin tưởng mong ước của
ông đã thành sự thật. Ông
tự nhủ: Mẹ đã nghe lời ta rồi.
Mà thật, từ hôm ấy, chị sen
không lên cơn động kinh nữa.
Tạ
ơn Ðức Mẹ muôn đời
|