| |
Thành tâm kính mến Ðức
Mẹ. Các Thánh đều dạy:
Ai thành tâm kính mến Ðức Mẹ
chắc sẽ được rỗi linh hồn
1. Thế
nào là thành tâm kính mến Ðức
Mẹ?
Ta
nhận thấy: có người hiến dâng
toàn thân cùng mọi việc mình làm
cho Ðức Mẹ nhận Người làm
Mẹ bênh vực và chỉ dẫn trong
mọi công việc. Họ hết sức
noi gương bắt chước Ðức
Mẹ. Giữ giới răn Chúa và
sống cuộc đời đạo đức
sốt sắng. Những người này
thật xứng đáng là con cái thành
tâm kính mến Ðức Mẹ cách
trọn hảo.
Lại
nhiều người khác, cũng vui lòng
hiến thân cùng mọi công việc
mình làm cho Ðức Mẹ, nhưng đôi
khi còn sa ngã theo tính xác thịt lỗi
giới răn Chúa. Họ chưa được
vững vàng trong đường thánh thiện
như hạng người trên. Nhưng,
sau cơn yếu đuối, họ biết trở
về cùng Chúa ngay, cậy nhờ Ðức
Mẹ giúp sức. Những người
này cũng là con cái thành tâm mến
Mẹ. Tuy có khi sa ngã, vì còn
mang xác thịt loài người, nhưng
biết ăn ở như tích người
con phung phá trở lại.
Sau
hết, còn một hạng người, chúng
ta thường gặp. Họ là những
người, tuy cũng có khi siêng năng
đi lễ và đọc kinh cầu nguyện.
Nhưng nói đúng, họ chỉ đạo
đức sốt sắng lúc ngồi trong
nhà thờ mà thôi. Còn đời
sống hằng ngày thì những bê tha,
tội lỗi, ích kỷ, cay nghiệt. . .
Họ sống hời hợt không cố gắng
hy sinh noi gương mến Chúa yêu người
thành tâm kính mến Ðức Mẹ
đâu. Ðối với họ, Ðức
Mẹ luôn luôn rộng lòng thương
chờ đón họ. Vậy họ hãy
cứ tiếp tục làm việc lành đã
quen làm xưa nay. Họ hãy mau mau trở
về cùng Chúa và Ðức Mẹ,
hãy thành thực yêu mến Mẹ đi,
hãy ăn ở sốt sắng đạo đức
thật.
2.
Chúng ta hãy thành tâm kính mến
Ðức Mẹ cho vững vàng. Ta đừng
bắt chước như ai: lúc được
sự may mắn hoặc không bị tai ương
thì sốt sắng cầu khẩn Ðức
Mẹ, còn lúc gặp sự trái ý
buồn bực hoặc tai vạ phần xác
hoặc bị cám dỗ trong tâm hồn
thì sờn lòng cậy trông và lửa
kính mến Ðức Mẹ tắt dần.
Những người ấy làm cho Ðức
Mẹ đau lòng biết mấy.
Lạy
Mẹ Maria, nay là cuối tháng của Mẹ,
chúng con tạ ơn Mẹ vì đã
ban cho chúng con tháng vừa qua để
tôn kính Mẹ, chúng con tạ ơn Mẹ
vì các ơn Mẹ đã ban cho chúng
con xưa nay và nhất là trong tháng này.
Lạy
Mẹ, giờ đây, quì trước nhan
thánh Mẹ, chúng con xin phó mình chúng
con cho Me,?xin Mẹ vui lòng nhận lấy chúng
con. Xin Mẹ ở bên chúng con liên,
để khi vui lúc buồn, chúng con hằng
làm đẹp lòng Chúa Giêsu và
Mẹ. Xin Mẹ hãy ở gần chúng
con, nhất là trong giờ chết, để
đời chúng con, thành một đời
kính mến Chúa và Mẹ. Và
sau hết, xin đưa chúng con về cùng
Mẹ ở trên thiên đàng.
Thánh Tích:
Xưa,
ở thành Mi-lăng nước Ý, có
Maria 19 tuổi, mồ côi cha từ thuở
nhỏ. Con nhà nghèo khổ. Maria
đi chăn chiên thuê để kiếm
cơm ăn. Cô rất đạo đức
sốt sắng. Cô có lòng yêu
mến Ðức Mẹ lắm. Thường
khi chăn chiên một mình vắng vẻ,
Maria hay lần hạt và hát kính Ðức
Mẹ.
Một
hôm ngồi dưới bóng cây sồi,
đang lúc Maria lên cung véo von ca ngợi
Ðức Mẹ chợt có ông chủ
rạp hát thành Mi-lăng qua đấy.
Nghe giọng du dương êm ái của
cô, ông rất ngạc nhiên: nơi đồng
ruộng mà có thiếu nữ hát hay
như vậy. Ông rất khâm phục
cái tài hiếm có của Maria. Ông
vội dừng bước lân la gợi chuyện.
-"Chào
cô, cô hát hay quá. Chẳng hay
cô quê quán ở đâu, học nghề
hát từ bao giờ mà giỏi thế.
Nhưng tôi không khỏi không thương
hại một người không biết dùng
tài của mình, mà để cuộc
đời phải vất vả tiều tụy
như cô. Vậy nếu cô bằng
lòng, tôi xin sẵn sàng giúp đỡ
cô. Và tôi hy vọng: cô chỉ
cần tập luyện thêm một thời
gian ngắn là có thể trở nên danh
ca vô địch, không rạp hát nào
có thể hơn được, như thế
dĩ nhiên cô sẽ hái ra tiền và
chẳng bao lâu trở thành giàu có
phú quí"
Maria
lãnh đạm trả lời: "Dù ông
cho tôi nhiều vàng bạc thế nào
đi nữa, dù trở nên giàu có
đến đâu, thì cũng không đời
nào tôi đi theo ông, mà dùng miệng
lưỡi này để ca hát điều
hoa tình lãng mạn. Vì thế là
tự gieo mình xuống hỏa ngục, và
còn làm dịp cho nhiều người phải
phạt trong biển lửa ấy nữa.
Tôi đây, dù có ăn đói
mặc rách, mà được sống đời
trong sạch để kính mến Ðức
Mẹ, còn hơn là ở lầu son gác
tía mà làm con hát. Thôi xin phiền
ông đừng nói đến chuyện
ấy nữa kẻo uổng công"
Ông
chủ rạp hát biết có nói cũng
bằng thừa nên ông hỏi thăm tìm
vào nhà cô. Lúc gặp mẹ cô,
ông nói chuyện thuê Maria làm con hát
và hứa sẽ trả tiền nhiều cho
cô. Vì đang gặp cơn túng
quẫn, mẹ cô Maria nhận lời ngay.
Chăn chiên về, Maria biết chuyện thì
buồn rầu vô cùng. Dù mẹ
khuyên răn, dù chú dì giảng giải,
cho đó là việc hiếu với mẹ
và yêu các em, Maria không khỏi lo buồn
và bối rối.
Ðêm
hôm ấy Maria trằn trọc đến sáng.
Không biết nghe theo bên nào: Vâng lời
mẹ đi làm con hát thì không thể
giữ linh hồn trong trắng, đẹp lòng
Chúa và Ðức Mẹ được.
. . Mà nếu không nghe lời mẹ, thì
mẹ ghét bỏ, đánh mắng, và
gia đình vẫn phải sống trong sự
túng đói. Giữa lúc bối rối
lo lắng, âu sầu, cô sực nhớ
đến Ðức Mẹ, cô vội quì
gối, đôi mắt đẫm lệ ngước
nhìn ảnh Ðức Mẹ và nói:
"Lạy Mẹ Maria rất nhân từ; xin
Mẹ giúp con đừng bao giờ trở
nên thù địch với Mẹ. Xin
Mẹ giúp con quyết chí dù sống
chết không bao giờ bỏ Mẹ".
Cầu nguyện xong, cô thấy mình khoan
khoái nhẹ nhàng và bình tĩnh.
Trưa
hôm sau, đúng hẹn, chủ rạp hát
đưa xe đến dẫn Maria ra tỉnh.
Trước lời đe loi của mẹ, lời
van xin của chú dì và làng xóm, Maria
đành gạt nước mắt bước
lên xe. Nhưng trong lòng không ngớt
cầu xin Ðức Mẹ cứu giúp mình.
Ðến rạp, thừa lúc được
tự do, Maria lấy một viên gạch đập
gẫy hai răng cửa, vì trước đây,
cô đã nghe một chị bạn nói:
người hát hay , nhưng đã mất
răng cửa thì không thể hát được
như trước nữa.
Trước
cử chỉ gan dạ đó của Maria,
chủ rạp hát phải khâm phục và
không thuê nữa.
Lạy
Mẹ nhân từ, là Mẹ chúng con,
xin cho chúng con được gan dạ yêu
mến Chúa và Ðức Mẹ dù phải
hy sinh mọi sự, dù tính mạng, dù
tài năng, xin Mẹ cho chúng con được
sẵn lòng đủ can đảm hy sinh để
luôn được Chúa và Ðức
Mẹ làm phần thưởng.
Những
Ân Xá Tòa Thánh ban cho những kẻ
làm việc Tháng Ðức Bà:
1.
Ai làm việc tháng Ðức Bà chung,
hay là riêng ngày nào thì được
ân xá 300 ngày.
2. Ai làm việc tháng Ðức Bà chung,
hay là riêng mọi ngày trong tháng ấy
thì được ăn mày ơn Ðại
Xá, miễn là phải xưng tội chịu
lễ và cầu nguyện như ý Ðức
Giáo Hoàng.
|
|