|
Ý
nghĩa 10 Kinh Kính Mừng
trong mỗi đoạn của Chuỗi Mân Côi
Tại
sao Đức Mẹ lại không dạy loài người
chỉ đọc 5 hoặc 8 Kinh Kính Mừng sau
mỗi ngắm mà lại phải đọc 10
Kinh? Sau 10 Kinh Kính Mừng liên tiếp, chúng ta lại
suy đến mầu nhiệm, nó có ý nghĩa quan
trọng nầy: 10 Kinh Kính
Mừng này, mỗi Kinh tượng trưng cho
một nhân đức của Đức Mẹ.
Chúng ta đọc Kinh Mân Côi với ý nghĩa đã
được trình bầy ở trên đây, chúng
ta lại xin cho được những nhân đức
của Đức Mẹ, Mẹ Thiên Chúa, hầu
cho phần rỗi chúng ta nhờ đó mà được
tăng phần tốt đẹp hơn, trước
nhan thánh Chúa.
Thế
nên, càng lần nhiều chuỗi Mân Côi bao nhiêu,
chúng ta càng được Mẹ Thiên Chúa trang điểm
cho chúng ta những nhân đức cao đẹp
của Người nhiều bấy nhiêu. Cũng
nhờ bởi những nhân đức ấy,
chúng ta mới được tình yêu soi dẫn
và tuôn đổ cho chúng ta nguồn ân sủng của
Thiên Chúa.
Giai
Thoại
Một
chiếc tàu tự rẽ sóng
Linh
Mục Nguyễn Tri Ân, Dòng Đaminh, tác giả
nhiều sách về Đức Mẹ Maria. Ngài
lấy làm hân hạnh kể lại câu truyện
cảm động sau đây, do một Cha chánh
xứ nhờ ngài phổ biến. Cha xứ bảo
đảm biến cố đích thực đã
xảy ra cho con chiên ngài.
Tại
Nam Định, có một gia đình chài lưới
đạo đức. Một hôm mấy cậu
con ra khơi đánh cá. Bỗng một cơn dông
tố kéo đến làm cho con thuyền của
mấy cậu đứt dây chằng và phiêu bạt
giữa ba đào hỗn loạn.
Bồi
hồi, khắc khoải trước cơn nguy
biến có thể làm triệt nòi, người
gia trưởng, miệng không ngớt đọc
Kinh Kính Mừng chân nhảy lên chiếc bè,
quyết đi tìm để góp công sức và kinh
nghiệm. Rủi thay trận cuồng phong dai
dẳng và hung ác làm phiêu linh luôn chiếc bè giữa
biển nước mênh mông.
Tuy
nhiên, miệng ông vẫn luôn luôn lâm râm “...Thánh
Maria Đức Mẹ Chúa Trời, cầu cho con,
cầu cho chúng con khi này, vâng khi này...”
Sau
bốn ngày đêm vật lộn với gió loạn
sóng cồn, qúa đói rét và mỏi mệt, ông lả
người, nằm sõng soài lên chiếc bè, mặc
cho sóng gió cuốn trôi, nhưng miệng ông vẫn
không mệt mỏi bập bẹ Kinh Kính Mừng.
Bỗng
đâu ông thấy có người đến nhấc
đỡ ông lên một chiếc tàu rất lớn,
rồi được ân cần cấp cứu
và bồi dưỡng trọng hậu.
Khi ông được hồi phục, vị thuyền
trưởng, người Công Giáo, đến
chào mừng và cho ông biết: “Đúng
ra tàu không đi hướng này, nhưng không biết
có sức nhiệm mầu nào thúc ép tàu rẽ sóng
qua đây. Bây giờ sung sướng cứu nguy
cho ông, tôi mới hiểu áp lực thiêng liêng đó.
Chắc ông đã van vái một Đấng nào?"
Câu
chuyện đang dở dang thì một thủy
thủ đến trình ông thuyền trưởng:
“Có một chiếc thuyền
đang bềnh bồng trên mặt sóng.”
Lại
một pha cấp cứu hào hứng nữa: thả
xuồng nhỏ xuống bơi vớt mấy
chàng thanh niên hốc hác và bải hoải đang
vật lộn với ba đào.
Khi
các người lâm nạn đã lên hết trên
chiếc tàu lớn, họ ngơ ngác nhìn nhau và
sung sướng nhận ra... Một niềm vui,
một niềm vui khôn tả ôm choàng cả mọi
người, cả mấy ngư dân và cả
mấy cha con đạo đức lại ca lên:
“Ave Maria, con dâng lời chào
Mẹ.”
|