|
BA
CHÀNG TIẾN SĨ
Có ba nhà tiến sĩ vừa lĩnh bằng ở viện đại học Balê lên đường
đi núi Mont-Cenis, giữa đường gặp cơn giông tố dữ dội. Sợ tai
hoạ, ba ông cùng gò cương cho ngựa phi nước đại, cốt tìm một chỗ
trú để đỡ nguy hiểm. Nhưng giữa những luồng chớp xé mây, những
tiếng sét tung trời, họ đều nghe thấy một tiếng thất thanh ghê
gớm:
- Đánh xuống, đánh xuống giết nó.
Đồng thời một tầm sét vung ra kinh hãi đánh ngã một người ở trong
bọn họ ngã xuống và xác tan thành tro bụi. Hai ông bạn kia hoảng
hồn mất vía, ra sức cho ngựa phi kịp với tốc lực sấm sét. Nhưng
chớp vẫn loang loáng rách trời, sét vẫn ầm ầm gieo kinh khủng.
Lại một tiếng nữa xé mây:
- Đánh xuống, đánh xuống giết nó đi.
Ghê gớm chưa, viết dòng này tay tôi run rẩy, tim tôi ngưng đập.
Theo sau tiếng đó là một đòn sét giáng ngay thẳng tại chỗ. Ông
thứ ba tên là Augustinô chết khiếp ngoi ngóp, còn ông thứ hai
thì chết cứng ngay tại chỗ, hồi tâm lại, nhớ đến một kinh ông
vốn quen đọc để kính Đức Mẹ. Hữu sự thì bái tứ phương, ông bèn
sướt mướt khóc ròng, tâm hồn hối hận, ông cầm trí sốt sắng lạ
thường kêu lên:
- Chúng tôi trông cậy rất Thánh Đức Mẹ Chúa Trời.
Ông vừa đọc, vừa phóng ngựa rất mau, mặc dầu đứt cả cương và tuột
cả khuyết đạp. Nhưng mới ghê làm sao! Tia hy vọng đó cũng không
hòng gì nữa, mây vẫn ào ạt xô nhau tới với những tiếng ồn ồn kinh
sợ, chớp tai ác vẫn dồn dập che trời, sét vẫn rầm rầm thét, thế
là hết, còn hy vọng gì nữa! Khổ hơn cả là tiếng thù oán đó lại
nổ một lần nữa:
-Đánh xuống! Đánh xuống!
Trời! Augustinô đáng thương chừng nào, khiếp đảm chừng nào, số
phận ông sẽ ra sao? Ông lại sốt sắng hơn đọc lại lời kinh:
- Chúng tôi trông cậy rất Thánh Đức Mẹ Chúa Trời...
Rồi ông phó mình cho Chúa, vì ông chắc mình không thoát chết.
Nhưng rồi sấm chớp khuất sau mây, im lặng, thứ tiếng tai quái
lại rùng rợn thét lên, ai oán, đe doạ:
-Đánh xuống, đánh xuống giết nó đi.
Có tiếng khác đáp lại:
- Không đánh được, hắn đọc kinh Sub tuum Praesidium Confugimus
(chúng tôi trông cậy rất Thánh Đức Mẹ) và Đức Nữ hắn cầu xin đó
đã trói chúng ta, lại còn phá tan cả sấm sét nữa.
Thử tưởng tượng người hành khách đáng thương đó đã chết dở, xúc
động chừng nào. Nghe câu đối thoại đó, ông cầm trí đọc kinh Sub
Tuum: Chúng tôi trông cậy. Ông hết sức thành tâm cầu khẩn, thế
là một phép lạ quá sự trông mong đã xảy ra: giông tố im lặng;
trời lại hiện ra thanh quang. Ông tiến sĩ trẻ tuổi đã đi tới chân
núi.
Truyện này do cha Binet dòng Tên kể lại trong tác phẩm về những
trọn lành siêu việt của Thánh Nữ Đồng Trinh (Les Souveraines perfections
de la Sainte Vierge) phần III, chương XV, trang 406. Cuối đoạn
cha viết: “Điều tôi biết chắc chắn là ông tiến sĩ trẻ đó, sau
vào tu dòng thánh Phanxicô, đã không bỏ qua ngày nào mà không
đọc sốt sắng kinh “Chúng tôi trông cậy...” Vì chính nhờ kinh ấy
mà ông đã thoát nạn.
|