|
ĐƯỢC
NGHE MẸ HÁT
Tác
giả Cesario trong cuốn Illustrium Miraculorum thuật chuyện một
thầy dòng Xitô có lòng nhiệt thành yêu mến Đức Mẹ cách đặc biệt.
Nguyện ước nồng nhiệt của thầy là được xem thấy Nữ Vương chí ái.
Thầy vẫn luôn luôn cầu nguyện để được lòng mong ước.
Một
đêm kia, thầy đi dạo trong vườn của đan viện, ngước mắt nhìn vào
không trung mênh mông, thầy thốt ra những khát vọng từng ấp ủ
là được nhìn ngắm Mẹ Maria. Cầu được ước thấy, từ trời vụt hiện
xuống một trinh nữ diễm lệ sáng ngời trinh nư hỏi:
-
Thầy Thoma ơi, thầy có muốn nghe tôi hát không?
-
Có lắm, thầy đáp.
Trinh
nữ liền ca lên với một giọng êm ái đến nỗi đan sĩ ngỡ mình đang
ở Thiên đàng. Hát xong trinh nữ biến đi, để lại trong tâm hồn
đan sĩ một khát vọng tìm ra manh mối câu truyên vừa rồi. Bỗng
nhiên ở trước mặt thầy, lại xuất hiện một trinh nữ khác không
kém chói ngời. Trinh Nữ này cũng hát cho thầy nghe một điệu ca
Thiên quốc. Lần này thầy Thoma không sao nín lặng được nữa, thầy
hỏi Trinh nữ là ai, Trinh nữ trả lời:
-
Người thầy thấy trước đây là Catarina vinh hiển, còn tôi là Annê,
cả hai đều tử đạo vì Chúa Giêsu. Nữ Vương Maria sai chúng tôi
đến an ủi thầy. Thầy hãy cảm tạ Đức Mẹ, vì sắp sửa được đón nhận
một hồng ân trọng đại hơn nữa.
Nói
rồi Trinh nữ vụt biến mất. Thầy cứ đứng lại ngoài vườn, chắc chắn
thế nào cũng được nhìn thấy Đức Mẹ.
Thầy
đã không đợi chờ vô ích. Một lát sau thầy cảm thấy một nguồn vui
tân kỳ dâng lên như một cơn thủy triều, đầy ngập tâm hồn. Liền
đó thầy thấy một luồng sáng vi vu bao la. Mẹ Thiên Chúa hiển linh
rực sáng lạ lùng, có vô số thiên thần tháp tùng. Mẹ diễm lệ vô
ngần, gấp vô tận lần hai trinh nữ tử đạo trước. Mẹ nói với thầy:
-
Tôi trung của Mẹ, con chí ái của Mẹ ơi, Mẹ rất thích lòng con
trung thành phụng sự Mẹ. Mẹ đã nhận lời con cầu xin. Con ước ao
được xem thấy Mẹ, thì Mẹ đây. Nhưng Mẹ còn muốn cho con nghe Mẹ
hát nữa.
Rồi
Thánh Nữ Đồng Trinh cất tiếng ca lên. Thầy Thoma sung sướng khoái
chí đến nỗi bất tỉnh ngã xuống đất.
Giờ
nguyện kinh mai đã điểm. Các đan sĩ hợp lại để hát kinh, chẳng
thấy thầy Thoma đâu, tìm hết phòng này đến phòng nọ, khắp cả đan
viện mà chẳng thấy tăm hơi đâu cả. Mãi sau mới thấy thầy nằm bất
tỉnh ngoài vườn. Khi thầy hồi tỉnh, Bề trên mới ra lệnh cho thầy
nói tự sự. Thầy Thoma vâng lời kể hết chân tơ kế tóc những mối
tư tâm Đức Mẹ đã vì yêu mà ban cho thầy đêm qua.
|