| |
BẮN TƯỢNG MẸ
Bác
sĩ Fabsa thuộc miền Pyrenées nước Pháp thuật lại câu truyện sau
đây:
Một hôm bác sĩ thấy một người đến phòng mạch, chân bị đạn, vết
thương để lâu thành giòi bọ hôi hám. Bác sĩ cho thuốc diệt hết
giòi mà không sao diệt hết nổi, thuốc thang lâu ngày, bệnh không
gảim, nạn nhân xin thôi không uống thuốc nữa và nói: "Tôi
sẽ chịu thế này cho đến chết". Bỡ ngỡ vì vết thương kỳ lạ
chưa hề gặp nơi bệnh nhân nào, bác sĩ hỏi căn do. Mãi đến lần
hồi thứ 20, nạn nhân mới thú:
-Lúc tôi được hai mươi tuổi, gặp khi người Pháp loạn lạc: bên
trong quân cách mạng nổi dậy, bên ngoại bang liên minh đánh chiếm.
Tôi được gọi nhập ngũ sung vào toan quân đi đánh Tây ban nha.
Xóm tôi có ba tên nhập ngũ cùg lúc, anh Thoma, Phanxicô và tôi.
Chúng tôi sống vô tín ngưỡng, vô tôn giáo, như ba tên quỉ.
Lên đường ra trận, đến một làng miền núi gặp một tượng Ðức Mẹ
được dân làng sùng kính, quân của cách mạng đã xé nhiều ảnh; phá
đổ quá nhiều nhà thờ, nhưng với tượng này họ vẫn kính nể, không
chạm tới.
Ðể
tỏ ra mình là nhà cách mạng hơn hết, một trong ba tên nói mấy
lời phạm thượng, rồi Thomas sẵn súng cầm tay đề nghị bắn tượng
Mẹ. Phanxicô cười đồng ý. Còn tôi run sợ nhưng không dám can ngăn
sợ họ cho là nhát đảm kém cách mạng. Mà quả thật họ đã cho tôi
là chưa dứt khoát tư tưởng. Rồi Thomas lạp đạn nhằm đầu tượng
mà bắn. Viên đạn trúng ngay trán Mẹ. Phanxicô bồi thêm một phát
trúng ngực. Xong hai tên bảo tôi:
-Bây giờ đến lượt mày. Bắn đi!
Tôi ngần ngừ, do dự, nhưng cũng nhắm mắt nghe theo, và bắn nhằm
chân tượng Ðức Mẹ.
Sau khi thi hành việc dã man phạm thượng đó, chúng tôi sửa soạn
lên đường thì một bà lão nói với chúng tôi:
-Các ông đi trận, những việc làm dã man vừa rồi sẽ đem lại cho
các ông những hậu quả không tốt.
Nghe câu đó, Thomas đỏ mặt và đe doạ còn tôi rất hối tiếc về việc
mình đã làm. Phanxicô thì bình chân như vại.
Chiều đến chúng tôi ra trận giao chiến. Qua một trận lưu huyết
ác liệt quân giặc bị toán loạn; vị chỉ huy không cho chúng tôi
đuổi theo tàn quân địch. Bỗng lúc đó một tiếng nõ long trời lở
đất không biết từ đâu bay tới chúng tôi, Thomas quay lại nhìn
liền bị đạn quật ngã chết, lập tức, Phanxicô chạy lại xem, thấy
đạn trúng trán Thomas, giữa hai mắt chính nơi anh đã bắn tượng
Ðức Mẹ trước. Mọi người sợ hãi.
Lúc
trở về đồn, Phanxicô thở vắn than dài. Tôi khuyên anh đọc kinh,
anh im lặng thở, không nói.
Hôm sau, giặc lại bao vây đánh chúng tôi, Phanxicô nói với tôi:
"Hôm nay đến lượt tao". Phúc cho mày đã không chủ tâm
bắn tượng. Lần này chúng tôi bị đẩy lui, không ai bị thương, song
bỗng có một tiếng nổ từ màn Tây ban Nha, Phanxicô bị đạn và ngã
gục xuống, viên đạn xuyên qua ngực anh. Nằm sõng sượt trên đất,
anh phì phào trong hơi thở xin rước linh mục đến nhưng lính bỉu
môi không chấp thuận, và tìm đâu ra linh mục ở chỗ này. Phanxicô
tắt thở, lính để mặc anh nằm đó, rồi kéo nhau đi.
Tôi càng thêm lo sợ, và đoán chắc sẽ đến lượt tôi, nên tôi lo
gặp linh mục để xưng tội. Nhưng hên cho tôi, mọi việc trôi qua
tốt đẹp. Sau chiến tranh, tôi được giải ngũ thăng cấp, liền quên
hết mọi chuyện quá khứ đầy đen tối kia. Một hôm được nghỉ phép
về quê, lúc đi qua làng có tượng Ðức Mẹ bị bắn, tôi lại nhớ đến
chuyện cũ, bỗng nhiên một tiếng nổ không biết từ đâu lại bắn vào
chính chân tôi, nơi mà tôi đã bắn tượng Mẹ. Thế là mọi sự xẩy
ra đúng như lời bà lão đã nói trước.
|
|