| |
Vương miện huy hoàng
Do những lẽ vừa trình bày trên, chúng ta phải thiết tha trông
cậy Nữ Vương chúng ta chừng nào; vì một đàng, chúng ta đã công
nhận Mẹ rất có thế lực nơi Thiên Chúa; một đàng, chúng ta lại
biết Mẹ có một trái tim đầy tình thương, tràn đầy chan chứa, trần
gian không một ai không được hưởng dự những hiệu quả lòng Mẹ nhân
từ cứu trợ mọi người! Thánh nữ Brigita được Mẹ đích thân mặc khải
cho điều đó: “Mẹ là Nữ Vương nước Trời và là Mẹ tình thương. Mẹ
là hân hoan của những người lành thánh và là cửa mở sẵn cho các
tội nhân đến cùng Chúa. Ở trần gian không có một tội nhân nào
đã bị nguyền rủa quá đến không nghiệm cảm thấy tình Mẹ thương
họ được, bao lâu họ còn sống ở đời này; ít là - nếu thiếu một
trợ lực khác – họ lại không cảm thấy rằng họ sẽ còn bị ma quỉ
cám dỗ nhiều hơn, nếu không được Mẹ bênh vực”. Mẹ lại thêm: “Không
ai, nếu chưa bị nguyền rủa hẳn – nghĩa là đã bị trầm đọa hỏa ngục
- lại bị bỏ rơi vơ vất, không thể trở về cùng Chúa, không thể
được Chúa thương tình, nếu họ kêu xin Mẹ cấp cứu”. Mẹ còn nói
thêm: “Mẹ thương xót, đó là tước hiệu mọi người tặng cho Mẹ; mà
thật, tình Chúa xót thương loài người đã tác tạo Mẹ nên một người
chỉ biết yêu thương”. Rồi Mẹ kết luận: A! Vô phúc cho ai khi có
thể mà lại không chịu đến nương nhờ Mẹ! Phải, thật vô phúc đời
đời cho ai ở trần gian có thể kêu xin Mẹ là Mẹ đầy nhân từ thương
xót, rất ước ao cứu vớt tội nhân, mà lại hững hờ cậy trông Mẹ.
Không cậy trông Mẹ, nên họ mới bị trầm luân thảm hại!”
Thế nên, nào! chúng ta hãy cùng nhau chạy lại dưới chân Nữ Vương
nhân từ của chúng ta. Hãy trung thành cầu xin Mẹ, nếu chúng ta
muốn vĩnh phúc của chúng ta được bảo đảm. Nếu vì tội lỗi quá trầm
trọng mà khiếp đảm và thất vọng, thì chúng ta hãy nhớ lại mục
đích Chúa tuyển nhiệm Maria làm Nữ Vương thương xót: mục đích
ấy là để Mẹ hộ phù giải cứu những tội nhân trọng phạm nhất, thất
vọng nhất, vừa khi họ đến cầu xin Mẹ. Họ lại chẳng là vinh quang
của Mẹ ở trên trời mai sau đó ư? Bạn thánh của Mẹ đã từng gọi:
Hãy bỏ đồi Liban xuống đây, hỡi Bạn yêu của ta, hãy bỏ đồi Liban
xuống đây. Bạn sẽ nhận được sào huyệt của sư tử và hang núi của
hổ báo làm triều thiên vinh hiển (Dc 4,8). Những sào huyệt của
dã thú, của muông rừng đó là gì, nếu không phải là những linh
hồn tội lỗi, đã trở thành hang hốc của tội lệ, thành những quái
vật ghê gớm trên đời? Cha Rupertô kêu lên khi chú giải câu văn
Thánh Kinh đó: “Đúng rồi, kìa, ôi Maria, kìa những sư tử mà sào
huyệt của chúng sẽ là vương miện huy hoàng của Mẹ: vương miện
của Mẹ, ấy là vĩnh phúc của chúng vậy”. Lạy Nữ Vương vinh hiển
của chúng con, những người tội lỗi cùng cực đó, chỉ có Mẹ can
thiệp mới cứu thoát được. Trên thiên đàng, họ sẽ làm nên triều
thiên của Mẹ là rất phải; và chính thứ vương miện đó mới thích
hợp với một Nữ Vương thương xót như Mẹ.
Câu truyện sau đây chứng minh cho sự thật trên.
Cái
chết không ai thương
Trong hạnh tích nữ tu Catarina Âutinh có kể truyện này.
Trong miền nữ tu ở, có một phụ nữ tên là Maria, từ thiếu thời
đã sống một cuộc đời rất mực buông tuồng. Đến già cũng vẫn còn
mê man với những trác táng của mình. Người miền ấy chán ngấy vì
những phóng đãng của nàng, họp nhau trục xuất nàng ra khỏi thành
phố, cho ở một cái hang miền ngoại ô. Ở đây nàng mắc một chứng
bệnh ghê gớm: từng mảng thân thể rơi rụng dần. Sau ít lâu, nàng
chết không được chịu các phép sau hết, không một ai đoái hoài.
Xác nàng được người ta chôn táng ngoài đồng như xác một con vật
hèn hạ, không một lễ nghi tôn giáo. Nữ tu Catarina vẫn quen có
lệ cầu nguyện rất nhiều cho các linh hồn vào đời sau; nhưng khi
nghe tin Maria chết già trong đau khổ như vậy, nữ tu không hề
nghĩ đến cầu nguyện cho nàng. Như mọi người, nữ tu cũng chắc rằng
Maria đã phải trầm đọa rồi.
Bốn năm trôi qua, một hôm có linh hồn ở luyện ngục hiện về với
nữ tu, nói:
- Bà Catarina ơi, tôi khổ quá! Ai chết cũng được bà cầu nguyện
cho, có mỗi mình tôi đáng thương nhất, bà lại không thèm đoái
đến chút nào!
Nữ tu hỏi:
- Hồn là ai?
- Tôi là Maria, tội lỗi đáng thương, đã chết ở ngoài hang đá đây.
Nữ tu Catarina ngạc nhiên kêu lên:
- Sao? Chị cũng được cứu thoát ư?
- Vâng, nhờ tình thương của Mẹ Maria, tôi đã được cứu rỗi.
- Mẹ Maria cứu chị như thế nào?
- Trong giây phút cuối cùng đời tôi, thấy mọi người bỏ rơi và
lại đầy tội lỗi ghê gớm, tôi ngước lên Mẹ Thiên Chúa. Tự đáy lòng,
tôi kêu xin: Ôi Mẹ, Mẹ là nương ẩn của mọi người bị trơ trọi,
Mẹ xem, người ta bỏ con hết cả rồi, chỉ còn có Mẹ là hi vọng độc
nhất của con đó thôi. Chỉ một mình Mẹ có thể cứu giúp con, xin
Mẹ thương con với! Mẹ Maria đã xin cho tôi được thống hối, và
tôi đã được chết trong ân sủng. Đức Mẹ lại xin cho tôi được một
ơn khác nữa, là những đau đớn thống thiết tôi chịu ở đời đã rút
ngắn thời gian ở luyện ngục của tôi, thời gian đáng lẽ còn phải
kéo dài rất nhiều năm nữa. Hiện nay, tôi chỉ cần một ít thánh
lễ cầu cho là được giải thoát luyện ngục. Tôi xin bà xin lễ cầu
nguyện cho tôi. Phần tôi, đối lại, tôi hứa sẽ luôn luôn cầu xin
Chúa và Mẹ Maria cho bà.
Nữ tu Catarina liền cấp tốc xin lễ cầu cho Maria. Ít ngày sau,
nàng hiện đến với nữ tu, sáng láng như mặt trời, và nói:
-
Bà Catarina ơi, xin cảm ơn bà, tôi lên trời ca tụng tình thương
của Chúa và cầu nguyện cho bà đây.
Thánh
Anphong Ligouri
|
|